Tái Sinh Tôi Gả Thay Em Gái Trở Thành Bia Đỡ Đạn - Tô Thanh Diên, Lăng Nghiên Châu - Chương 161: Còn Muốn Tống Nó Vào Tù Sao?

Cập nhật lúc: 21/01/2026 19:12

"Lăng Phong đúng là con rùa rụt đầu." Phó Minh Đức hừ lạnh: "Sau khi xảy ra chuyện, hắn ta chỉ đến bệnh viện một lần rồi biến mất tăm! Bây giờ người nhà nạn nhân đều do anh Nghiễn Chu an ủi! Rõ ràng là rắc rối do hắn ta gây ra, nhưng lại để người khác giải quyết."

Tô Thanh Diên biết Phó Minh Đức không ưa Lăng Phong, nhưng không ngờ lời lẽ lại sắc bén đến vậy.

"Hai người không đi đúng không?" Tô Thanh Diên nhìn hai anh em họ Phó: "Giúp tôi để mắt đến Bạch Cư Khả chút, Nghiễn Chu đang cần tôi."

"Chị cứ đi đi, ở đây có tôi và chú năm rồi." Phó Minh Khang nói.

Nhận được câu trả lời chắc chắn, Tô Thanh Diên về phòng thu dọn đồ đạc đơn giản rồi lái xe rời khỏi sơn trang.

Trên đường đi, cô nhắn tin cho Hạ Vãn Tinh báo mình đi trước, sau đó gọi điện cho Lâm Mặc.

"Phu nhân, cô có gì dặn dò?" Bên phía Lâm Mặc rất ồn ào, Tô Thanh Diên phải hỏi lại mấy lần mới

nghe rõ.

"Mọi người đang ở đâu?" Cô hỏi. "Ở bệnh viện ạ."

"Được! Tôi qua đó ngay."

Tô Thanh Diên cúp điện thoại, đạp mạnh chân ga lao về phía bệnh viện.

Cô tránh né phóng viên truyền thông, leo thang bộ lên tầng phòng bệnh. Vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng khóc than ầm ĩ bên trong.

"Chồng tôi bị thương, có chữa khỏi cũng thành tàn phế! Nửa đời sau mẹ con tôi sống thế nào đây? Các

người phải bồi thường, nếu không chuyện này không xong đâu."

"Anh đường đường là tổng giám đốc công ty, giàu có như vậy! Tại sao còn ép người nghèo chúng tôi vào đường cùng? Tiền bồi thường khó khăn đến thế sao?"

"Nếu công ty không bồi thường, chúng tôi sẽ tìm phóng viên, nhất định làm cho ra nhẽ."

...

Tô Thanh Diên nhíu mày bước vào phòng bệnh, đập vào mắt là cảnh Lăng Nghiễn Chu bị người nhà nạn nhân vây quanh.

Vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh: "Sau khi xác định trách nhiệm, công ty sẽ chịu trách nhiệm! Tiền bồi thường của mọi người một xu cũng sẽ không thiếu! Nhưng xin hãy cho chúng tôi chút thời gian để điều tra rõ ràng!"

"Thời gian? Tôi thấy các người cố tình muốn kéo dài thời gian cho người ta c.h.ế.t, để bồi thường ít đi thì có." Một người phụ nữ trung niên túm c.h.ặ.t lấy cổ áo Lăng Nghiễn Chu, nước mắt giàn giụa.

Lâm Mặc đứng chắn ở giữa, trong lúc hỗn loạn trên mặt đã xuất hiện vài vết xước.

Triệu Lỗi liên tục an ủi nhưng vẫn không thể khiến đối phương bình tĩnh lại.

Tô Thanh Diên bước tới, dõng dạc nói: "Trước khi xác định trách nhiệm, theo quy định sẽ không chi trả bất kỳ khoản tiền nào cho các vị! Tuy nhiên, tôi và Nghiễn Chu sẽ dùng danh nghĩa cá nhân ứng trước viện phí, cứu chữa người bị thương mới là quan trọng nhất."

Lời này vừa thốt ra, đám đông ồn ào bỗng chốc im bặt.

Người phụ nữ trung niên ôm đứa con trai đang học tiểu học nức nở: "Đang yên đang lành, sao lại gặp

phải chuyện này chứ? Tôi không muốn ăn vạ, tôi chỉ mong chồng tôi khỏe mạnh thôi."

"Chúng tôi hiểu." Tô Thanh Diên đặt tay lên vai bà ấy: "Nhưng sự việc đã xảy ra rồi, ưu tiên chữa trị trước đã! Đợi tập đoàn điều tra rõ ràng, nhất định sẽ cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng! Trách nhiệm thuộc về chúng tôi, chúng tôi tuyệt đối sẽ không trốn tránh."

Cô lấy từ trong túi ra một tấm thẻ đen: "Lát nữa tất cả người nhà đi cùng tôi xuống lầu, tôi sẽ ứng trước toàn bộ viện phí, tuyệt đối sẽ không làm chậm trễ việc điều trị của bệnh nhân đâu."

Mọi người nhìn tấm thẻ ngân hàng trên tay cô, lại nhìn người thân đang nằm trên giường bệnh, cuối cùng đành gật đầu đồng ý.

Tô Thanh Diên đưa thẻ đen cho Triệu Lỗi: "Cậu đưa người nhà xuống lầu nộp tiền đi."

Triệu Lỗi nhận lấy thẻ, dẫn mọi người lần lượt rời đi.

Lăng Nghiễn Chu bước tới, giọng trầm thấp: "Sao em lại đến đây? Bây giờ không phải nên ở sơn trang sao?"

"Có chuyện muốn nói với anh." Tô Thanh Diên kéo anh ra khỏi phòng bệnh, đi đến hành lang vắng

người.

"Anh còn nhớ đoạn video của anh họ Phó Vãn Vãn không? Cuối cùng hắn ta vào văn phòng Lăng Phong, hôm sau thì nghỉ việc không đến nữa! Em nghi ngờ trong tay hắn ta có bằng chứng, có thể trực tiếp kết tội c.h.ế.t Lăng Phong." Tô Thanh Diên nói.

Lăng Nghiễn Chu gật đầu: "Tìm người còn cần thời gian, không thể giải quyết ngay vấn đề trước mắt được."

Thấy vẻ mặt bình tĩnh của anh, Tô Thanh Diên hơi nhíu mày: "Anh có đối sách rồi đúng không?"

Lăng Nghiễn Chu bất luận là năng lực làm việc hay đối nhân xử thế đều cực kỳ xuất sắc, sao có thể không đối phó được với người nhà nạn nhân?

Cách giải quyết mà cô nghĩ ra được, anh không thể không biết.

Khóe môi Lăng Nghiễn Chu nhếch lên: "Không làm lớn chuyện, sao kéo Lăng Phong xuống nước được? Rắc rối do nó gây ra, còn muốn phủi m.ô.n.g bỏ đi sao? Trên đời làm gì có đạo lý đó."

"Vậy chẳng phải em làm hỏng chuyện của anh rồi sao?" Tô Thanh Diên nhíu mày: "Biết thế em đã không đến."

"Em đến đúng lúc lắm." Lăng Nghiễn Chu cười: "Người nhà nạn nhân làm loạn cũng đủ rồi, bây giờ các cổ đông đã tập trung ở công ty, nếu làm lớn hơn nữa sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng công ty!

Mức độ này là vừa đẹp."

Anh đưa tay vén lọn tóc mai cho cô: "Yên tâm, chuyện này anh xử lý được! Lát nữa em về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, hai hôm nay chắc em cũng mệt rồi."

"Vậy anh chú ý an toàn nhé." Tô Thanh Diên nói.

Triệu Lỗi nộp xong viện phí, cùng Lăng Nghiễn Chu rời khỏi bệnh viện.

Tô Thanh Diên không về nhà cũ mà lái xe đi tìm thám t.ử tư.

Cô đưa cho đối phương một khoản tiền, cùng toàn bộ hồ sơ của Vương Cường: "Tìm người này càng nhanh càng tốt, tiền không thành vấn đề."

"Không thành vấn đề, Tô tiểu thư cứ yên tâm! Chúng tôi sẽ tìm ra nhanh thôi." Thám t.ử tư cam kết chắc nịch.

Tập đoàn Lăng thị.

Phòng họp, các cổ đông tề tựu đông đủ.

Lâm Mặc đi theo sau Lăng Nghiễn Chu, những vết xước trên mặt chưa được xử lý, lờ mờ nhìn thấy vết m.á.u.

"Trợ lý Lâm bị người nhà công nhân làm bị thương à? May mà Lăng tổng đích thân đi xử lý, đến giờ này Lăng Phong vẫn chưa thấy mặt mũi đâu."

"Đã bảo cậu ta không làm được đâu mà, công trình lớn thế này sao có thể giao cho cậu ta? Giờ thì hay rồi, gây ra bao nhiêu rắc rối."

"Lần này nhất định phải trừng phạt nghiêm khắc! Không thể để cái tai họa này ở lại công ty nữa."

...

Lăng Chính Úc ngồi trên ghế, sắc mặt đen sì đáng sợ.

Lăng Nghiễn Chu ngồi vào vị trí chủ tọa, đưa hai ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

Tiếng bàn tán trong phòng họp dần im bặt, mọi người đổ dồn ánh mắt về phía anh.

"Lăng tổng, chuyện hôm nay ầm ĩ không nhỏ, nhiều đơn vị truyền thông đang theo dõi! Nếu chúng ta xử lý không tốt, rất có thể ảnh hưởng đến uy tín công ty!"

"Bao nhiêu năm nay, tập đoàn Lăng thị chưa từng xảy ra sai sót lớn thế này! Phải có thái độ nghiêm

túc."

Lăng Nghiễn Chu gật đầu, ra hiệu cho Triệu Lỗi phát tài liệu trên tay.

"Tài liệu trong tay các vị ghi chép chi tiết báo cáo kiểm tra nguyên vật liệu của dự án Thành Bắc, hoàn toàn không đạt tiêu chuẩn nghiệm thu! Lăng Phong dùng hàng kém chất lượng để thi công, mới dẫn đến việc công nhân ngã lầu t.ử vong hôm nay!"

Lời vừa dứt, cả phòng họp im phăng phắc.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Lăng Chính Úc. Ai chẳng biết lúc đầu dự án Thành Bắc được giao cho Lăng Phong là do ông ta kiên quyết.

Sắc mặt Lăng Chính Úc đen như đáy nồi: "Sự việc mới xảy ra nửa ngày, mày đã có báo cáo kiểm tra vật liệu rồi sao?"

"Tuy sự việc xảy ra đột ngột, nhưng ảnh hưởng không nhỏ. Phải cho người bị nạn và gia đình một câu trả lời, cũng phải đảm bảo uy tín của tập đoàn." Giọng Lăng Nghiễn Chu lạnh băng: "Xác định rõ trách nhiệm mới có thể thưởng phạt phân minh! Tôi tuyệt đối sẽ không vì quan hệ huyết thống với Lăng Phong mà bao che vô điều kiện!

Công là công, tư là tư, tuyệt đối không được nhập nhằng."

Những lời này chặn đứng cơ hội xin xỏ của Lăng Chính Úc.

"Vậy thì sao? Mày rốt cuộc muốn làm gì..." Lăng Chính Úc đen mặt: "Còn muốn tống nó vào tù sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.