Tái Sinh Tôi Gả Thay Em Gái Trở Thành Bia Đỡ Đạn - Tô Thanh Diên, Lăng Nghiên Châu - Chương 56: Làm Thế Nào Để Tô Thanh Diên Hứng Thú Với Tôi?

Cập nhật lúc: 21/01/2026 01:42

"Mục đích giống nhau? Chị hai, tôi nghe không hiểu chị đang nói gì." Lăng Phong cười ôn hòa: "Tôi không có mục đích gì cả, được nhận tổ quy tông là tôi đã mãn nguyện lắm rồi."

Tô Ngữ Nhiên như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ, cười đến mức không đứng thẳng người nổi: "Cậu lừa người khác thì được, nhưng lại muốn lừa tôi sao? Tưởng tôi không biết tâm tư của cậu à?"

Cô ta bước lên một bước: "Bao nhiêu năm không được nhận tổ quy tông, cậu ghen tị khi bị người khác mắng là con riêng, ghen tị với sự ch.ói lóa của Lăng Nghiễn Chu. Cậu muốn giành lại tất cả những gì thuộc về mình, nếu không sao cậu lại chạy đến công nghệ Úy Quang làm một gã lễ tân?"

Kiếp trước, chính vì hai người có chung mục tiêu nên mới không hẹn mà gặp, cùng nhau lên kế

hoạch gây ra vụ t.a.i n.ạ.n xe hủy hoại cả đời Lăng Nghiễn Chu.

Đồng t.ử Lăng Phong co lại, ánh mắt nhìn Tô Ngữ Nhiên thêm vài phần cảnh giác.

Những lời này, hắn chưa từng nói với bất kỳ ai, ngay cả mẹ hắn cũng không biết.

Vậy tại sao người phụ nữ trước mắt mới chỉ gặp vài lần lại biết nhiều như vậy?

Tô Ngữ Nhiên ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo: "Cho nên, cậu suy nghĩ kỹ lại đề nghị của tôi đi!"

Khóe môi Lăng Phong đột nhiên nhếch lên: "Chị hai, xem ra chị thực sự hiểu lầm rồi, tôi không hề

thù hận anh cả."

"Giả vờ!" Tô Ngữ Nhiên trợn trắng mắt: "Cậu cẩn trọng là đúng. Sau này cậu sẽ biết tôi nghiêm túc, chúng ta cứ từ từ."

Nói xong, cô ta bỏ đi.

Nụ cười trên mặt Lăng Phong biến mất. Lời nói của Tô Ngữ Nhiên khiến hắn cảm thấy sợ hãi, như thể suy nghĩ trong lòng đã bị người khác nhìn thấu.

"Chị hai, quả nhiên là một người thú vị. Nhưng tôi ngược lại muốn xem thử, chị giúp được gì cho tôi?"

...

Tiệc tan, quản gia già đến gọi Lăng Chính Úc đi.

Tô Thanh Diên mệt mỏi vươn vai, quay đầu nhìn Lăng Nghiễn Chu: "Tôi mệt quá, hôm nay muốn đi ngủ sớm."

"Cô về nghỉ ngơi đi, phần còn lại có tôi lo là được." Lăng Nghiễn Chu nói.

Động tác vươn vai của Tô Thanh Diên khựng lại, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Cuộc đối thoại của hai người bây giờ giống hệt những cặp vợ chồng bình thường.

Cô thu tay về, khẽ gật đầu, quay người đi về biệt viện.

"Anh cả." Lăng Mặc Trầm đi đến bên cạnh Lăng Nghiễn Chu: "Tình cảm của anh và chị dâu tốt thật đấy."

"Sao chú còn chưa về?" Lăng Nghiễn Chu quay đầu nhìn hắn: "Ngày mai không cần đến công ty à?"

"Tối nay gây ra động tĩnh lớn như vậy, em có chút lo lắng." Lăng Mặc Trầm thở dài: "Kể từ khi hai mẹ con họ trở về, tình cảnh của mẹ ngày càng khó khăn, em không đành lòng."

"Đừng nghĩ nhiều, sẽ không có chuyện gì đâu, chuyện lớn đến đâu cũng có anh gánh vác." Lăng

Nghiễn Chu vỗ vai hắn: "Nghỉ ngơi sớm đi, anh chờ xem thành quả nghiên cứu của chú."

"Vậy còn ba..."

"Ông nội tự khắc sẽ xử lý." Lăng Nghiễn Chu xoay người đi về phía thư phòng trên lầu.

Lăng Mặc Trầm đứng tại chỗ, nhìn theo hướng anh biến mất, ánh mắt trở nên thâm trầm: "Anh và Tô Thanh Diên là ông chủ bà chủ của công nghệ Úy Quang, vậy mà còn muốn xem thành quả nghiên cứu của em sao? Luôn miệng nói coi em là em trai, nhưng lại chẳng giúp ích gì cho sự nghiệp của em

cả! Đây chính là tình anh em mà anh nói sao? Anh cả... anh thật đạo đức giả."

Hắn cười khẩy một tiếng, rời khỏi sảnh trước.

Tiệc nhận thân chỉ là một khúc nhạc đệm, những ngày tiếp theo cuộc sống của mọi người đều trở lại quỹ đạo.

Lăng Chính Úc tuy ngày nào cũng ở chỗ Liễu Uyển, nhưng đối với Thẩm Mạn Khanh cũng tương kính như tân.

Cả nhà họ Lăng đều biết, đêm tiệc nhận thân đó, ông ta bị Lăng lão gia mắng cho một trận tơi bời, đứng ngoài cửa cũng nghe thấy tiếng quát tháo.

Tô Thanh Diên quay lại với công việc, tiếp tục cùng đội ngũ nghiên cứu tăng ca.

Rõ ràng là dự án mới triển khai, nhưng thuận lợi như thể đã có sẵn sách hướng dẫn, mọi thứ đều tiến triển một cách trật tự.

Lăng Phong đứng ở quầy lễ tân, đã đi làm được mười ngày, nhưng Tô Thanh Diên đề phòng hắn như phòng trộm.

Đừng nói là đến gần văn phòng, ngay cả phòng nghiên cứu hắn cũng không thể tiếp cận.

Lăng Phong lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Liễu Uyển: [Mẹ, Tô Thanh Diên và Lăng Nghiễn Chu

thực sự là liên hôn sao? Con đã tỏ ra dịu dàng ân cần hết mức rồi, tại sao cô ta vẫn không c.ắ.n câu? Hơn nữa ánh mắt cô ta nhìn con toàn là sự đề phòng!]

Chưa đầy một lúc sau, tin nhắn trả lời của Liễu Uyển đã tới: [Vội cái gì? Kiểu phụ nữ chỉ biết đến công việc như nó, cần nhất là sự kiên trì bầu bạn lâu dài.]

Nhìn dòng chữ trên màn hình, Lăng Phong cảm thấy đau đầu.

Liễu Uyển đã nắm thóp được Lăng Chính Úc, còn hắn thì sao?

Ting ——

Cửa công ty bị đẩy ra, hai nhân viên quan trọng của đội ngũ nghiên cứu ăn trưa xong quay lại.

"Anh Vương, anh Lý, sao hôm nay các anh ra ngoài ăn thế? Chẳng phải bình thường đều ăn cơm công sở sao?"

Hai người được gọi tâm trạng khá tốt: "Nghiên cứu thuận lợi quá, Tiến sĩ Tô cho bọn anh không cần tăng ca nữa! Nếu không có gì bất ngờ, kết quả sẽ có sớm hơn ba tháng so với dự kiến."

"Nhanh thế sao?" Lăng Phong sững sờ.

Hắn tuy không hiểu về nghiên cứu khoa học, nhưng cũng biết mỗi thành quả đều được tích lũy theo thời gian.

Sao có thể chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi mà đã hoàn thành hơn một nửa?

Tốc độ này nhanh đến mức bất thường.

"Đúng vậy, Tiến sĩ Tô quá đỉnh! Có cô ấy tọa trấn, anh cảm thấy công nghệ Úy Quang sẽ trở thành đội ngũ thí nghiệm xịn nhất."

Lăng Phong dõi theo bóng lưng hai người rời đi, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.

Không lâu sau, hắn lấy điện thoại, gọi cho Tô Ngữ Nhiên.

Chuông reo hai tiếng, đầu dây bên kia bắt máy: "Nghĩ kỹ rồi à?"

"Chuyện hợp tác chị nói trước đó, tôi đồng ý." Giọng Lăng Phong trầm thấp: "Làm thế nào để Tô Thanh Diên hứng thú với tôi?"

"Hừ! Cậu thích cô ta đến thế à? Tôi nhớ là cậu đâu có thích kiểu phụ nữ này." Giọng Tô Ngữ Nhiên chua lòm.

Lăng Phong liếc nhìn về hướng văn phòng, ánh mắt nheo lại: "Chị đừng đoán mò suy nghĩ của tôi,

chỉ cần nói xem có giúp được tôi hay không thôi."

"Đương nhiên! Đừng quên Tô Thanh Diên và tôi là chị em! Chỉ cần có tôi giúp, cậu trực tiếp ngủ với cô ta cũng được."

Lời vừa thốt ra, sắc mặt Lăng Phong thay đổi: "Chị đúng là chuyện tày trời gì cũng dám nói, chị hai không sợ bị nghiệp quật à!"

"Tối nay tiệc gia đình nhà họ Tô, Tô Thanh Diên chắc chắn sẽ về! Đến lúc đó tôi sẽ nghĩ cách, thành hay bại phải xem bản lĩnh của cậu rồi." Tô Ngữ Nhiên nói xong liền cúp máy, sắc mặt u ám rời khỏi nhà cũ họ Lăng.

"Lăng Phong, xem ra kiếp trước cậu không yêu tôi thật lòng, kiếp này đổi người khác cậu vẫn ân cần như thế! Đợi giải quyết xong Lăng Nghiễn Chu, tôi cũng sẽ không để cậu sống yên ổn đâu." Ánh mắt cô ta lạnh lẽo.

Vừa ra khỏi cửa, cô ta đã chạm mặt Thẩm Mạn Khanh.

"Con định ra ngoài à?"

"Vâng mẹ, hôm nay sinh nhật mẹ con, con và chị đều phải về nhà ăn cơm tối." Tô Ngữ Nhiên trả lời.

Thẩm Mạn Khanh gật đầu, nói: "Vậy để mẹ bảo Nghiễn Chu và Mặc Trầm cùng về với hai đứa, dù

sao cũng là sinh nhật đầu tiên của bà thông gia, nhà họ Lăng không thể thiếu quy củ được."

Sắc mặt Tô Ngữ Nhiên biến đổi, vội vàng ngăn cản: "Anh cả và Mặc Trầm công việc bận rộn, không cần về cùng bọn con đâu ạ. Hơn nữa chỉ là bữa cơm tụ tập nhỏ thôi, để những dịp tiệc tùng quan trọng sau này hãy đi ạ."

Tay cầm điện thoại định gọi của Thẩm Mạn Khanh khựng lại. Tuy nghi hoặc nhưng bà vẫn gật đầu: "Vậy được, đi sớm về sớm, đừng uống nhiều rượu quá."

Bà nhìn theo bóng lưng Tô Ngữ Nhiên rời đi, lờ mờ cảm thấy bất an, cuối cùng vẫn lấy điện thoại ra gọi một cuộc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.