Tái Sinh Trước Ngày Tận Thế: Gom Sạch Tài Nguyên Toàn Cầu - Chương 363: Xuất Binh Cứu Viện (kiếm Chác)

Cập nhật lúc: 12/01/2026 20:11

"Hôm qua là Trung thu, căn cứ cho phép bọn họ ra ngoài ngắm trăng. Sau khi tất cả đều ra ngoài, bầy tang thi đột nhiên xuất hiện. Khi mọi người hoảng loạn chạy về căn cứ, có người nhiễm bệnh đã trà trộn vào bên trong. Vì số lượng người quá đông nên không rà soát ra được."

"Người nhiễm bệnh đó sau khi quay lại căn cứ không lâu thì phát bệnh, virus tang thi chính thức bùng phát lớn trong căn cứ của bọn họ."

Hàn Thanh Hạ nghe xong: "Đỉnh vãi!"

Đón cái Tết Trung thu mà khiến cả căn cứ nhà mình diệt vong, tuyệt đối là đỉnh của ch.óp!

Lục Kỳ Viêm: "..."

Đương nhiên, Lục Kỳ Viêm cũng cảm thấy như vậy.

Thời điểm đặc biệt thế này, căn cứ lại là thành phố ngầm, mà cũng dám thả nhiều người như vậy ra ngoài ngắm trăng.

Thật không biết người quản lý của Phương Châu số 1 to gan đến mức nào.

Chỉ có điều anh không giống Hàn Thanh Hạ, có thể trực tiếp nói toạc ra.

"Vậy bây giờ thì sao?" Hàn Thanh Hạ tiếp tục hỏi.

"Căn cứ của bọn họ cần chi viện." Lục Kỳ Viêm nói, "Những người sống sót của Phương Châu số 1 đều bị kẹt ở tầng hầm thứ ba trở xuống, cần người phối hợp khởi động thiết bị trên mặt đất, giúp bọn họ khóa c.h.ặ.t toàn bộ tầng hai, để bọn họ thoát ra ngoài."

"Ai đi rồi?" Hàn Thanh Hạ cười híp mắt hỏi.

Lục Kỳ Viêm lắc đầu: "Phương Châu số 2 và Phương Châu số 3 đều không đồng ý, đều đang quan sát."

Hàn Thanh Hạ cười càng thêm hả hê: "Ngu mới đi giúp lũ ngu đó."

"Bọn họ trả 10 vạn tinh hạch, 10 vạn tấn lương thực."

"Tôi không thể trơ mắt nhìn người ta chìm trong biển khổ mà không đưa tay cứu giúp!" Hàn Thanh Hạ lập tức đứng phắt dậy, "Phù nguy tế khốn là việc nghĩa không thể chối từ của tôi! Tôi đi!"

Lục Kỳ Viêm: "..."

Lúc này tại nhà họ Lục.

Đài liên lạc vệ tinh.

Một chuỗi tin tức hiện lên trên màn hình lớn trước mặt Hàn Thanh Hạ.

"Cầu viện! Cầu viện! Phương Châu số 1 cần cứu viện!"

"Cầu viện! Cầu viện! Cần cứu viện gấp!"

"Phương Châu số 1 nguyện trả cho người giúp đỡ 10 vạn tinh hạch hoặc 5000 ống dịch tiến hóa, cùng với 10 vạn tấn thức ăn!"

Tuy nhiên trên màn hình lớn chỉ có phát ngôn của một mình Phương Châu số 1.

Hai nhà còn lại đều rơi vào im lặng.

Không có một ai hồi đáp.

"Hai nhà kia tính toán khôn khéo lắm." Lục lão gia t.ử vẻ mặt đầy khinh bỉ nói, "Bọn họ đợi bên kia mở miệng trước, hoặc đợi đến khi Phương Châu số 1 cầm cự đến cực điểm, đưa ra lợi ích lớn nhất."

"Bọn họ không thể đợi Phương Châu số 1 hoàn toàn diệt vong, rồi trực tiếp lên ăn xác sao?" Hàn Thanh Hạ nói.

Lục lão gia t.ử khẽ lắc đầu, vẻ mặt già đời đầy toan tính: "Nếu thực sự đến lúc đó, Phương Châu số 1 sẽ tự hủy, không để bọn họ ăn được nửa miếng xác nào đâu."

"Cho nên, hai nhà bọn họ hiện tại chính là đang đợi, xem ai không giữ được bình tĩnh trước. Lúc này mới có thể biết được át chủ bài của đối phương, ăn được lợi ích lớn hơn."

Hàn Thanh Hạ nghe đến đây: "Vậy chúng ta càng phải đi giúp bọn họ, để bọn họ không cần phải rơi vào sự giằng co này nữa."

Lục lão gia t.ử nghe vậy thì sững sờ.

Ngay sau đó, ông cười ha hả.

"Đi đi, đi dưới danh nghĩa của tôi."

Nửa giờ sau, năm chiếc trực thăng cất cánh.

Cờ hiệu của căn cứ Thịnh Hạ trên trực thăng được thay đổi, đổi thành cờ hiệu của căn cứ K1.

Hàn Thanh Hạ mang theo Từ Thiệu Dương và Tần Khắc, những người khác đều là người của Lục Kỳ Viêm.

Ninh Vũ được giao cho Kim Hổ, để cậu ta học cách quản lý công việc liên minh, có việc gì thì báo cáo với cô. Sở Dịch giúp cô trông coi hầm trú ẩn, Nhạc Đồ và những người khác trấn thủ tiền tuyến.

Mọi việc trong liên minh đều đâu vào đấy, cô và Lục Kỳ Viêm cùng khoảng hai mươi người đáp trực thăng đi đến căn cứ Phương Châu số 1.

Đây là lần đầu tiên Hàn Thanh Hạ rời khỏi khu vực phía Đông.

Sau khi trực thăng bay khỏi phạm vi lãnh địa của cô, mức độ hoang tàn của khu vực dưới chân khiến người ta cảm thấy nặng nề.

Ở phía Bắc bọn họ có một thành phố ven biển siêu lớn, dân số thường trú hơn mười triệu người. Trực thăng bay qua bầu trời siêu đô thị, hoàn toàn không nhìn thấy một chút dấu vết sinh hoạt nào của người sống.

Từng mảng từng mảng tang thi đen kịt chen chúc trên tất cả các con phố, sân thượng, mái nhà.

Những tòa nhà cao tầng vốn ồn ào phồn hoa, dưới sự gột rửa của hai năm mạt thế, trở nên tàn tạ tiêu điều. Một số tòa nhà lộ ra cốt thép, trong khe hở mọc đầy cỏ dại cao ngất, còn có một tòa nhà từng xảy ra hỏa hoạn.

Vết tích cháy đen của ngọn lửa lan từ giữa tòa nhà lên đến tận đỉnh.

Giống như một khuôn mặt bị hủy dung, nhìn qua một cái, kinh tâm động phách.

Không có một người sống.

"Các đại đô thị thất thủ nhanh nhất, mấy đại đô thị trên toàn quốc không nơi nào may mắn thoát khỏi, toàn bộ đều thất thủ, hầu như không có người sống sót tồn tại." Lục Kỳ Viêm ở bên cạnh nói.

"Ừ."

Tỷ lệ đào thải bởi tang thi lên đến 99%.

Tỷ lệ 99% này không phải chia đều cho mỗi khu vực.

Có những nơi thường là đất c.h.ế.t ngàn dặm, không có một người sống, có những nơi lại là vùng đất được chọn, bởi vì đất rộng người thưa, người sống sót chiếm đa số.

Ví dụ như khu vực phía Bắc và Trung Tây rộng lớn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tái Sinh Trước Ngày Tận Thế: Gom Sạch Tài Nguyên Toàn Cầu - Chương 364: Chương 363: Xuất Binh Cứu Viện (kiếm Chác) | MonkeyD