Tái Sinh Trước Ngày Tận Thế: Gom Sạch Tài Nguyên Toàn Cầu - Chương 507: Điều Kiện Trao Đổi
Cập nhật lúc: 12/01/2026 20:28
“Điều kiện gì?”
“Các người phải đưa cho chúng tôi một trăm cân, không, hai trăm cân lương thực, và năm món v.ũ k.h.í làm phí qua đường!” Người đàn ông nhìn từ trên xuống dưới nhóm người trước mặt.
Người trước mặt trang bị v.ũ k.h.í tận răng, trang bị tốt như vậy, vừa nhìn đã biết là cừu béo.
Cừu béo thế này, không ra sức làm thịt thì còn chờ gì nữa!
Sau khi hắn nói xong, Lục Kỳ Viêm quay đầu nhìn Hàn Thanh Hạ.
“Cho họ chút đồ ăn?”
Hàn Thanh Hạ nhướng mắt, “Anh tự quyết định, dù sao v.ũ k.h.í cũng không thể cho.”
Lục Kỳ Viêm gật đầu, quay đầu nhìn xuống dưới, “Chúng tôi có thể cho các người lương thực, nhưng v.ũ k.h.í thì không thể.”
“Không được, không cho v.ũ k.h.í, chúng tôi không đồng ý cho đi nhờ!”
“Cạch!”
Giây tiếp theo.
Tất cả mọi người ở trên đều giơ họng s.ú.n.g đen ngòm lên.
Cho họ chút đồ là vì họ nói lý, không phải loại xâm lược hiếu sát.
Nhưng nếu người bên dưới được voi đòi tiên, họ sẽ không nuông chiều.
Luật lệ mạt thế, kẻ mạnh luôn được tôn trọng.
Người đàn ông bên dưới nhìn thấy họng s.ú.n.g đen ngòm, tất cả mọi người đều lùi lại một bước, người đàn ông đứng đầu nuốt nước bọt, “Thôi được, các người có thể xuống, nhưng lương thực phải cho chúng tôi bốn trăm cân!”
“Bốn trăm cân?” Hàn Thanh Hạ cười khẩy, “Cho các người một trăm cân, muốn hay không thì tùy.”
“Không phải là hai trăm cân sao?”
Hàn Thanh Hạ nhìn hắn, “Nói thêm một câu nữa, một trăm cân cũng không cho.”
Người đàn ông nghe đến đây, không còn lằng nhằng nữa.
Hắn l.i.ế.m môi, nhìn nhóm người trông có vẻ không dễ chọc trước mặt, chỉ hận mình vừa rồi quá tham lam, nếu đồng ý ngay từ đầu, hai trăm cân chắc chắn họ đã cho rồi.
Còn bây giờ…
“Cho thêm chút nữa, một trăm năm mươi cân!”
“Năm mươi.”
“Sao cô lại còn hạ giá!”
“Ba mươi.” Hàn Thanh Hạ tiếp tục nói.
“Được rồi, năm mươi thì năm mươi!” Người đàn ông vội vàng đổi ý hét dừng, không dám cò kè mặc cả với Hàn Thanh Hạ nữa.
Nói thêm một câu nữa, Hàn Thanh Hạ nói không cho, hắn còn có thể làm gì!
Hàn Thanh Hạ nhìn nhóm người đã chịu thua, cười khẩy.
Cô ra hiệu cho thuộc hạ, mọi người bắt đầu lần lượt nhảy xuống, đi xuống trong con đường mà nhóm người kia nhường ra.
Đến lượt Hàn Thanh Hạ, khi đi qua người đàn ông đó, cô ném cho hắn một bao gạo năm mươi cân.
Người đàn ông vội vàng đỡ lấy bao gạo.
Những người phía sau hắn càng nhìn vật tư họ nhận được với ánh mắt sáng rực.
Gạo!
Họ đã lâu lắm rồi không được ăn gạo.
Còn có năm mươi cân!
Đủ cho bọn họ ăn rất lâu!
Khi Hàn Thanh Hạ và những người khác xuống đến tầng sáu, người đàn ông đó dẫn theo vài người đi theo, cánh cửa trước mặt vẫn trong tình trạng bị khóa.
Người đàn ông dùng chìa khóa mở cửa cho họ.
“Các người phải nhanh lên, nếu muốn qua đêm ở đây, phải trả phí qua đêm!” Người đàn ông khôn khéo nói với họ.
“Được rồi, cút đi!” Hàn Thanh Hạ liếc hắn một cái.
Người đàn ông quét mắt nhìn nhóm người của họ, dẫn người lặng lẽ lùi về phía sau.
Nhưng họ vẫn không lùi hẳn về, mà đứng ngay ở tầng sáu này nhìn họ.
Sau khi Hàn Thanh Hạ và những người khác khảo sát vị trí tầng sáu, họ xác định nơi này rất thích hợp để dựng dây trượt sang bên kia.
Mọi người chọn xong địa điểm, Đường Giản ném đầu dây trượt có móc chữ thập vào cửa sổ của Ban chỉ huy quân sự đối diện.
“Xoảng” một tiếng, một phát trúng ngay, anh ta kéo c.h.ặ.t móc thép bên kia, sau khi cùng mọi người cố định ở đây, anh ta là người đầu tiên móc khóa an toàn trượt sang bên kia.
“Vút” một tiếng.
Anh ta có thân hình khá nhẹ, thuận lợi vượt qua biển tang thi dày đặc bên dưới, đến được Ban chỉ huy quân sự đối diện.
Sau khi anh ta đáp xuống, anh ta kiểm tra căn phòng ở đó trước, xác định an toàn rồi, gia cố lại móc thép, vẫy tay với người bên kia.
Có thể qua được rồi.
Những người khác lần lượt qua.
Chuyến đi này của họ không có nhiều người, tổng cộng chỉ có tám người.
Đến lượt Lục Kỳ Viêm, Hàn Thanh Hạ nói, “Tôi không đi, tôi ở lại đây.”
Cô đứng ở đầu dây bên này nhìn mấy người ngoài cửa vẫn luôn lén lút nhìn họ.
Có người ngoài ở đây, họ chắc chắn phải để người ở lại trông chừng.
Hàn Thanh Hạ vừa nhìn nhóm người kia đã biết họ khôn lỏi c.h.ế.t đi được, cô không tự mình trông chừng, cô không yên tâm.
“Được, vậy tôi qua.”
“Đi nhanh về nhanh.”
Lục Kỳ Viêm gật đầu với Hàn Thanh Hạ, anh ta móc khóa an toàn, theo dây trượt bay sang phía đối diện cách đó mười mấy mét.
Đây là địa điểm gần nhất họ tìm được.
Cũng rộng hơn mười mét.
Dưới chân, ở độ cao gần hai mươi mét là một biển tang thi đen kịt.
Vô số tang thi nghe thấy tiếng động, chen chúc vây đến đây.
Tiếng gào thét của tang thi “u oao u oao” rất thử thách tâm lý của con người.
