Tâm Động Giáng Lâm - Chương 41: Đồ Chó Đáng Ghét
Cập nhật lúc: 13/04/2026 19:04
Khi Thẩm Khanh tỉnh dậy, lớp học đã trống không, nhìn sang bên cạnh cũng chẳng thấy Tạ Minh Triều đâu. Cảm giác như vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài đã bị cả thế giới bỏ rơi vậy.
Cô ngơ ngác ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên bảng đen, mười giờ rưỡi, lẽ ra đang là giờ vào lớp. Thẩm Khanh nhớ lại thời khóa biểu tiết ba thứ Năm là môn Thể d.ụ.c. Trước đây cô gần như không bao giờ đi học thể d.ụ.c, thường xuyên chạy tót ra căn tin mua kem, rồi đứng trên sân thượng vừa hóng gió vừa nhìn xuống sân vận động dưới lầu.
Thẩm Khanh vươn vai đứng dậy, vẫn định bụng đi ra căn tin như mọi khi. Đang đứng ở cửa gặm kem que, cô nghe thấy tiếng reo hò phấn khích của các bạn nữ đi ngang qua.
"Tạ Minh Triều ra sân rồi!"
"Mau, mau lên! Không đi nhanh là hết chỗ đấy!"
Thẩm Khanh vội níu họ lại: "Chào bạn, cho hỏi Tạ Minh Triều bị làm sao thế?"
"Đang có trận bóng rổ giao hữu với trường bên cạnh kìa, Tạ Minh Triều ra sân đấu rồi!"
"Không nói với cậu nữa đâu, tôi phải tranh thủ đi chiếm chỗ đây!"
Tạ Minh Triều mà cũng biết chơi bóng rổ sao? Nhìn đám đông hối hả chạy về phía sân bóng, que kem trên tay cô bỗng chốc chẳng còn thơm tho gì nữa. Thẩm Khanh đứng ngẩn ra một lúc, cuối cùng quyết định đi xem thử.
Bên ngoài sân bóng rổ đã bị vây kín mít, tầng tầng lớp lớp người đứng chật như nêm cối. "Họ không phải đi học sao?" Thẩm Khanh kiễng chân ngó nghiêng vào trong. Rõ ràng đang là giờ học mà người đến còn đông gấp mấy lần bình thường. Đang định bỏ cuộc không chen vào nữa thì phía sau có tiếng gọi cô.
"Bạn Thẩm Khanh, xin đợi một chút." Thẩm Khanh quay lại, là Ủy viên Thể d.ụ.c. Cậu ta khó khăn lắm mới chen ra được khỏi đám đông, vẫn còn đang thở dốc: "Thầy bảo cậu qua đó."
Cô cứ ngỡ việc mình hay bùng tiết bị phát hiện nên chột dạ đáp một tiếng "Vâng". Ủy viên Thể d.ụ.c dáng người hộ pháp, vừa chen vào đám đông là chẳng ai dám đứng sát, nhao nhao tự giác nhường đường. Thẩm Khanh theo sau cậu ta, dễ dàng tiến vào trong.
Cậu ta dẫn cô đến hàng ghế đầu của khán đài: "Được rồi, cậu cứ đứng đây nhé."
Cô ngơ ngác hỏi: "Thế còn thầy giáo đâu ạ?" Ủy viên Thể d.ụ.c nhìn quanh quất, thấy mọi người đều đang dồn hết chú ý vào người trên sân mới yên tâm hạ thấp giọng nói nhỏ: "Tạ Minh Triều bảo tôi dẫn cậu qua đây đấy."
Tim Thẩm Khanh bỗng hẫng một nhịp: "Sao cậu ấy biết tôi tới đây?" "Tôi cứ tưởng hai người là bạn cùng bàn đã hẹn trước rồi chứ, hóa ra cậu còn chẳng biết gì à?" Cậu ta định nói thêm gì đó nhưng đã có người gọi tên. Ủy viên Thể d.ụ.c cười áy náy với cô: "Không nói với cậu nữa, có người gọi tôi rồi."
Thẩm Khanh đứng đờ người tại chỗ, mãi đến khi khán đài phía sau vang lên tiếng hoan hô điếc tai, cô mới sực tỉnh nhìn vào trong sân. Tạ Minh Triều mặc bộ đồng phục bóng rổ màu xanh trắng cực kỳ sảng khoái, sau lưng in con số "47".
Cô nhìn đến ngẩn ngơ, con số 47 đọc lên nghe rất giống tên cô. Cậu vừa bật nhảy ném một quả ba điểm hoàn hảo, giúp đội nhà dẫn trước đối thủ một khoảng cách lớn.
"Này, cậu chắn tầm nhìn của tụi tôi rồi, né ra chỗ khác được không?" "Từ đâu chen vào thế hả? Có biết trước sau là gì không?"
Chẳng biết bị ai đẩy một cái, Thẩm Khanh không kịp phản ứng, mất trọng tâm ngã nhào về phía trước. Trong sân có một người đang chạy về phòng thủ, đi ngang qua trước mặt cô mà không chú ý dưới chân có người. Thấy dấu giày sắp in thẳng lên mặt mình, Thẩm Khanh không kịp đứng dậy, tuyệt vọng bịt mặt làm nỗ lực kháng cự cuối cùng.
Trong lòng cô hằn học mắng c.h.ử.i hành vi điên cuồng của đám fan cuồng thiếu lý trí của Tạ Minh Triều, một mặt thầm cầu nguyện mình đừng bị giẫm trúng thê t.h.ả.m quá.
"Còn chưa chịu đứng lên?" Thẩm Khanh hé mắt nhìn qua kẽ tay, Tạ Minh Triều đang túm cánh tay nam sinh kia đứng một bên, từ trên cao nhìn xuống cô. Cô cảm nhận được xung quanh rơi vào một sự im lặng kỳ quái, vô số ánh mắt chắc chắn đều đang đổ dồn về phía mình.
Thẩm Khanh đã định đào một cái hố để nhảy xuống luôn cho rồi, cô khó khăn chống tay xuống đất đứng dậy. "Cảm ơn."
Vẻ ngượng nghịu chỉ thoáng qua trên mặt cô một giây, khi đứng lên gương mặt lại trở về vẻ lạnh lùng như thường lệ. Tạ Minh Triều thu hết sự thay đổi biểu cảm của cô vào mắt, khẽ nhướng mày. Đầu óc không được linh hoạt cho lắm, nhưng quản lý biểu cảm thì khá chuyên nghiệp đấy.
Cậu liếc nhìn lên khán đài, vài cô gái chột dạ né tránh ánh mắt cậu. Tạ Minh Triều lập tức hiểu ra chuyện gì, quay lại nhìn cô: "Không có chỗ thì ngồi dưới đất đi."
Thẩm Khanh nhíu mày định từ chối thì cậu đi tới chỗ để đồ của vận động viên, lấy chiếc áo khoác của mình ném cho cô: "Lấy cái này mà lót." Chiếc áo trên tay bỗng trở nên nặng nề, cô đành cứng mặt trả lại cho cậu. "Thôi tôi cứ ngồi trực tiếp luôn cũng được."
Việc giao tiếp với cậu trước mặt bao nhiêu người thế này đã phạm vào điều đại kỵ của đám fan cuồng rồi, nếu còn dùng áo của "anh nhà" họ làm đệm ngồi thì e là cô không sống sót nổi mà ra khỏi sân bóng này mất.
Tạ Minh Triều không ép, thản nhiên gật đầu: "Tùy cậu." Cậu quay lưng đi vào sân: "Trận đấu tiếp tục." Nam sinh suýt giẫm phải cô rối rít xin lỗi: "Ngại quá, lúc nãy mình không chú ý." Thẩm Khanh lắc đầu: "Không sao, là tôi tự bất cẩn thôi."
Trên đường chạy về vị trí, nam sinh kia thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn trộm cô một cái. Tạ Minh Triều ném bóng về phía cậu ta: "Cao Hi, nhận bóng." Cao Hi không kịp đề phòng bị bóng đập trúng, cú ném này lực không hề nhẹ, cậu ta ôm cánh tay nhặt bóng lên, bất mãn lườm cậu: "Tạ Minh Triều, bóng lúc nãy có ở trong tay tôi đâu!"
"Xin lỗi, quên mất."
Nhìn Tạ Minh Triều phối hợp ăn ý với đồng đội ghi hết điểm này đến điểm khác, Thẩm Khanh bỗng nảy sinh một cảm giác an lòng kiểu "con trai cuối cùng cũng khôn lớn rồi". Khi trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu, tiếng hét của các bạn nữ trên khán đài vang dội như sấm.
Thẩm Khanh thấy họ như bầy ngựa đứt cương ào ào lao về phía Tạ Minh Triều, thi nhau đưa khăn lau và nước uống. Cô vỗ vỗ m.ô.n.g đứng dậy định rời đi, học sinh phía ngoài cũng ùa vào, lối ra đã thông thoáng hơn nhiều.
Rời khỏi sân bóng thuận lợi, Thẩm Khanh phi thẳng đến căn tin. Xem hết cả trận đấu dưới trời nắng khiến cô khô cả họng, cần một chai "nước ngọt hạnh phúc" để giải khát ngay. Cô để lại tờ năm tệ, chẳng đợi chủ quán thối tiền đã bước ra ngoài, nôn nóng bật nắp lon.
Nghe tiếng xì xì của nước ngọt, cô thỏa mãn thở phào, vừa cắm ống hút vào chưa kịp đưa lên miệng đã bị ai đó nẫng mất. "Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám cướp giật à? Còn vương pháp không..." Thẩm Khanh cau mày quay lại, khi thấy "thủ phạm" thì lời buộc tội nghẹn đắng ở cổ họng.
Tạ Minh Triều vứt ống hút đi, tu ực ực trực tiếp vào lon, loáng cái đã đưa lại cái lon rỗng cho cô, còn bắt chước tông giọng lạnh lùng của cô mà đáp: "Cảm ơn nhé."
Cảm ơn cái đầu cậu ấy! Cô vừa mới mua xong mà! Muốn uống sao không tự đi mà mua! Cậu vẫn đang đội chiếc mũ lưỡi trai mà cô bỏ quên lần trước, che khuất quá nửa khuôn mặt, bộ đồng phục bóng rổ cũng đã thay lại thành đồng phục trường. Chẳng ai chú ý đến một Tạ Minh Triều vừa được vây quanh như sao tinh tú lại đang lén lút đứng trước cửa căn tin cướp Coca của bạn cùng bàn.
Thẩm Khanh tức giận bóp bẹp cái lon rỗng trên tay, quay người bước vào căn tin một lần nữa. Đồ ch.ó đáng ghét!
