Tâm Kết - Chương 6
Cập nhật lúc: 31/07/2026 01:01
Chương 6
Nàng tiếp tục:
"Lão bộc bên hồ cũng đã tìm được."
"Đêm Tạ Cảnh rơi xuống nước..."
"Tạ Hành đang đứng trên bờ."
Ta không hỏi tiếp.
Tô Minh Đường cũng không nói thêm.
Có những chuyện.. điều tra đến đây đã đủ rồi.
Nàng đẩy chiếc hộp nhỏ đến trước mặt ta.
"Đây là thứ cô muốn."
Ta mở ra nhìn, trong hộp có một gói bột t.h.u.ố.c nhỏ cùng với một sợi chỉ mảnh.
Nhìn qua chẳng khác gì sợi chỉ đỏ bình thường.
Chỉ là khi đưa lại gần, có thể ngửi thấy một mùi đắng rất nhạt.
Ta khép nắp hộp.
Tô Minh Đường khẽ nói:
"Bột t.h.u.ố.c đã được se vào trong sợi chỉ."
Nàng lại nói:
"Món nợ của Tạ Cảnh..."
"Ta sẽ tự mình đòi phủ họ Tạ."
"Còn món nợ Tạ Hành thiếu cô… cô tự mình đòi."
Ta vuốt ve sợi chỉ.
Rất mảnh.
Rất mềm.
Giống hệt những sợi chỉ đỏ mà kiếp trước ta đã thắt không biết bao nhiêu lần.
Nàng hỏi:
"Nếu bây giờ hối hận..."
"Vẫn còn kịp."
Ta quấn sợi chỉ quanh đầu ngón tay.
"Ta không hối hận."
Nàng nhìn ta.
"Cô không sợ sao?"
Ta nghĩ một lúc.
"Sợ."
Nàng hơi ngẩn người.
Ta khẽ nói:
"Nhưng ta càng sợ.. hắn còn sống."
Sau câu nói ấy, không ai trong chúng ta lên tiếng nữa.
Ta dạy nàng thắt một lượt các loại nút kết.
Kết bình an.
Kết đồng tâm.
Cuối cùng… là nút c.h.ế.t.
Nàng nhìn sợi chỉ trong tay ta, khẽ hỏi:
"Loại nút này..."
"Thật sự không tháo được sao?"
Ta đáp:
"Nếu có người không nỡ cắt… thì sẽ không bao giờ tháo được."
Tô Minh Đường khẽ cụp mắt.
"Tạ Hành sẽ không nỡ."
Ta không đáp.
Bởi vì… nàng nói đúng.
Từ ngày đó, ta bắt đầu thuận theo hắn.
Tạ Hành bảo ta chuyển về viện của hắn, ta chuyển.
Hắn bảo ta thay y phục cho hắn, ta thay.
Hắn bảo ta dâng trà, ta dâng.
Đám hạ nhân đều nói.
Tam công t.ử và Khương cô nương cuối cùng cũng làm lành rồi.
Ngay cả Tạ Hành cũng nghĩ như vậy.
Có một hôm, hắn nắm lấy bàn tay đang giúp hắn thắt đai lưng của ta.
"Tri Kết."
"Kiếp trước nàng g.i.ế.c ta… ta cũng có thể không trách nàng."
Động tác của ta khựng lại.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
"Ngươi không trách ta?"
Ánh mắt hắn khẽ d.a.o động.
Ta chậm rãi rút tay về.
"Tạ Hành."
"Ngươi không nên nói câu đó."
Sắc mặt hắn lập tức tái nhợt.
Thế nhưng tối hôm ấy.
Ta dùng sợi chỉ mà Tô Minh Đường đưa cho, thắt một nút kết nhỏ, buộc lên cổ tay mình.
Tạ Hành nhìn thấy, ánh mắt lập tức dừng lại.
"Cho ta sao?"
Ta mỉm cười.
"Không."
Sắc mặt hắn hơi trầm xuống.
Ta lại cầm một nút kết đã chuẩn bị từ trước, đưa cho hắn.
"Cái này tặng ngươi."
Tạ Hành ngẩn người.
Trong khoảnh khắc ấy… trong mắt hắn lại hiện lên niềm vui gần như không thể che giấu.
Hắn buộc nút kết lên cổ tay lại nhìn sang cổ tay ta.
"Là một đôi sao?"
Ta cụp mắt.
"Coi như vậy đi."
Tạ Hành khẽ nói:
"Tri Kết..."
"Trong lòng nàng vẫn còn có ta."
Ta không phủ nhận.
…
Ngày đại hôn, khắp phủ họ Tạ giăng đầy lụa đỏ.
Tô Minh Đường là chính thê, ta là thiếp.
Theo quy củ, Tạ Hành phải đến phòng chính thê trước.
Nhưng hắn lại đến chỗ ta.
Trong phòng thắp nến đỏ, trên bàn bày rượu hợp cẩn.
Ta mặc hỉ phục của thiếp thất, ngồi bên mép giường.
Khi Tạ Hành bước vào, bước chân có phần loạng choạng.
Hắn đã uống rượu, đuôi mắt cũng hơi đỏ.
Hắn đi đến trước mặt ta, cúi người nhìn ta.
"Tri Kết."
"Lần này, ta không để nàng phải chờ một mình."
Ta nhìn hắn, không nói gì.
Hắn nắm lấy cổ tay ta, nhìn thấy chiếc kết đang buộc trên đó.
Rồi lại giơ cổ tay mình lên.
Hai chiếc kết kề sát nhau dưới ánh nến đỏ.
Một chiếc trên cổ tay ta.
Một chiếc trên cổ tay hắn.
Tạ Hành bỗng bật cười, trong nụ cười ấy có vẻ mãn nguyện.
Cũng có chút đắc ý trẻ con.
"Nàng nhìn xem."
"Chúng ta là một đôi."
Ta nhìn chiếc kết trên cổ tay hắn.
"Ừm."
Hắn ngồi xuống bên cạnh ta.
"Ngoài miệng nói không cần, nhưng đôi tay lại thành thật lắm."
Ta rót rượu cho hắn.
Rượu chảy vào chén, lay động bóng nến đỏ.
Tạ Hành không hề nhận ra, hắn chỉ chăm chú nhìn đôi tay ta.
"Tri Kết."
"Ta biết nàng vẫn còn oán ta."
"Nhưng lần này, ta thật lòng muốn bù đắp cho nàng."
Ta đưa chén rượu cho hắn.
Hắn nhận lấy, nhưng không uống ngay.
"Nàng uống cùng ta."
Ta cúi đầu nhìn chiếc kết trên cổ tay mình.
"Được."
Ta giơ tay, chậm rãi tháo chiếc kết ấy ra.
Tạ Hành nhìn ta.
"Sao lại tháo xuống?"
Ta nói:
"Uống rượu vướng tay."
Hắn không nghi ngờ.
Khi chiếc kết bung ra, đầu ngón tay ta khẽ vê sợi chỉ.
Lớp bột mịn giấu trong sợi chỉ rơi xuống miệng chén.
Ta thuận tay đẩy chén rượu về phía hắn.
Rượu khẽ sóng sánh.
Chút bột kia lập tức tan vào bên trong, không nhìn ra bất cứ dấu vết nào.
Ta nâng chén rượu của mình lên.
Lúc ấy Tạ Hành mới cười.
"Uống hết chén này, chuyện trước kia đừng nhắc lại nữa."
Ta nhìn hắn.
"Được."
"Không nhắc nữa."
Tạ Hành ngửa đầu uống cạn.
Ta đưa miệng chén chạm vào môi, nhưng không uống.
Hắn đặt chén xuống, ánh mắt dần thay đổi.
Ban đầu là nghi hoặc, sau đó là sững sờ.
Cuối cùng, hắn đột ngột chống tay lên mặt bàn, chén rượu bị hất đổ, rượu tràn đầy mặt đất.
"Nàng..."
Ta đặt chén xuống.
Sắc mặt Tạ Hành từng chút một trắng bệch.
Hắn cúi đầu nhìn cổ tay mình, rồi lại nhìn đoạn chỉ đỏ ta vừa tháo xuống.
"Nàng đã bỏ thứ gì đó vào rượu?"
Ta đáp: "Ừm."
Hắn nhìn ta với vẻ không thể tin nổi.
"Không thể nào."
"Mấy ngày qua rõ ràng nàng đã bình thường trở lại."
Ta nhìn hắn.
Thì ra trong mắt hắn, ta chỉ là đã "bình thường trở lại".
Giống như khỏi bệnh, giống như hết giận giống như đã làm loạn đủ rồi.
Tạ Hành chống tay lên bàn, hơi thở ngày càng nặng nề.
"Chiếc kết ấy..."
"Chiếc ta tặng ngươi không có gì cả."
Ta nói:
"Ngươi đề phòng cẩn thận như vậy, ta sao dám giấu thứ gì trên người ngươi?"
"Ngươi lấy hết kéo, trâm cài, bình t.h.u.ố.c, đến dây dài cũng cắt bỏ."
"Nếu ta thật sự giấu t.h.u.ố.c trong chiếc kết trên cổ tay ngươi, ngay ngày đầu tiên ngươi đã phát hiện rồi."
Ta nhặt đoạn chỉ đỏ dưới đất lên.
