Tân Đế Ép Ta Nhường Ngôi Hậu - 7
Cập nhật lúc: 07/09/2026 15:04
Ta đứng dưới hành lang phía xa, chỉ nghe hắn dặn nội thị cho thuyền rời bến.
Thuyền đi đến giữa hồ, trên bờ đột nhiên có người hét có người rơi xuống nước.
Khi Thu Đường đỡ ta ra khỏi hành lang, mặt hồ đã loạn thành một mảnh, Lục Thừa Sách đứng ở đầu thuyền, lớn tiếng ra lệnh mau cứu hoàng tôn.
Đứa trẻ được vớt lên đã không còn hơi thở.
Thái hậu nghe tin chạy tới, ôm thân thể bé nhỏ khóc đến xé lòng.
Lục Thừa Sách quỳ trước mặt ta, vẻ mặt đau đớn.
“Lệnh Nghi, là trẫm không chăm nom tốt nó.”
“Trẫm nguyện lấy mạng đền cho Chiêu nhi.”
Ta nhìn gương mặt ấy, bỗng cảm thấy hắn diễn giỏi hơn hồi trẻ nhiều.
“Ai nói người c.h.ế.t là con của Chiêu nhi?”
Tiếng khóc của Lục Thừa Sách lập tức dừng lại.
Ta bảo nhũ mẫu bế hoàng tôn thật sự ra.
Đứa trẻ nằm trên vai mẫu thân, đang ngủ say sưa.
Thái hậu cúi đầu nhìn lại t.h.i t.h.ể trong lòng, tay bắt đầu run.
Đứa trẻ c.h.ế.t mặc y phục của hoàng tôn, nhưng khuôn mặt lại là Lục Hành.
Hai đứa trẻ tuổi tác xấp xỉ, vóc người cũng gần như nhau.
Lục Thừa Sách vì muốn ra tay dưới nước cho thuận tiện, cố ý cho người đội mũ sa mỏng che mặt hoàng tôn, lại cho nhũ mẫu quen mặt đứa trẻ rời đi từ trước.
Hắn không ngờ ta sẽ đổi người.
“Không thể nào.”
Hắn ngồi phịch xuống đất, miệng lặp đi lặp lại.
“Chính tay trẫm bế lên thuyền, rõ ràng là con của Lục Chiêu.”
“Đến con ruột của mình ngươi còn không nhận ra, vậy mà dám giả làm từ phụ.”
Ta ra hiệu cho người tháo sợi dây đỏ trên cổ tay Lục Hành.
Đó là thứ Khương Vũ buộc cho nó trước khi c.h.ế.t, trong nút dây giấu một hạt ngọc đã mài nhẵn.
Lục Thừa Sách đã thấy vô số lần.
Hắn nhào tới cướp đứa trẻ, thái hậu lại như bị bỏng mà buông tay.
Thân thể bé nhỏ rơi xuống nệm mềm, không còn động đậy.
Lục Thừa Sách ngẩng đầu trừng ta, đáy mắt đầy tơ m.á.u.
“Là nàng hại c.h.ế.t nó!”
“Người đẩy đứa trẻ xuống nước là ai?”
Hắn câm bặt.
Nhũ mẫu ở noãn các đã khai nhận, Lục Thừa Sách bảo nàng ta trên thuyền bế đứa trẻ vào khoang kín, rồi để nội thị thân cận dìm nó xuống nước.
Hắn muốn khiến Lục Chiêu mất con rồi mất khống chế, sau đó dùng tội mưu nghịch thu lại binh quyền của thái t.ử.
Kế hoạch chu toàn, chỉ thiếu một điều là hắn chưa từng thật sự nhìn kỹ con trai mình.
Sau khi Lục Hành ra đời, hắn chỉ bế một lần trong tiệc đầy tháng, ngày thường chê trẻ con khóc ồn, đến tẩm điện cũng không cho nhũ mẫu tới gần.
Hôm nay hắn chịu tự tay bế người lên thuyền, cũng chỉ vì đứa trẻ trong lòng là hoàng tôn hắn chuẩn bị trừ bỏ.
Hắn diễn lòng từ ái của một người cha tới phút cuối, lại dùng chính sự lạnh nhạt của mình để vạch trần bản thân.
Ta sai người áp giải nội thị kia lên.
Nội thị ngay tại chỗ chỉ nhận Lục Thừa Sách, thái hậu nghe xong phun một ngụm m.á.u lên mặt hắn.
“Đó là con ruột của ngươi!”
Lục Thừa Sách mềm nhũn trên đất, tay vẫn túm góc áo Lục Hành.
“Ta không biết, ta thật sự không biết.”
Lần đầu tiên ta cảm thấy, câu này từ miệng hắn nói ra lại rất thích hợp.
Cả đời hắn hại quá nhiều người, lần nào cũng nói mình không biết hậu quả.
Nay hậu quả nằm ngay trước mắt, cuối cùng hắn không còn chỗ trốn.
Sau khi Lục Hành được chôn cất, Lục Thừa Sách bị cấm túc trong tẩm cung.
Thái hậu cũng ngã bệnh, tỉnh lại liền mắng con trai là súc sinh.
Lục Thừa Sách không còn biện giải, chỉ ngày ngày ngồi trước cửa sổ, sai nội thị mang rượu tới.
Ta rút rượu đi, lại đưa cho hắn một tấm gương đồng.
“Soi đi, đây mới là hoàng đế ngươi tự tay giữ lại.”
Hắn đập vỡ gương đồng, nhặt mảnh vỡ định c.ắ.t c.ổ tay.
Cao công công nhào tới giằng lấy, mu bàn tay bị cứa một vết sâu.
Cao công công theo Lục Thừa Sách mười năm, từ khi hắn còn là phiên vương đã hầu hạ bên cạnh.
Lục Thừa Sách chê ông ta chậm chạp, từng sai người đ.á.n.h gãy hai xương sườn; Liễu Kiều chê giọng ông ta khó nghe, còn ép ông ta nuốt tro than.
Ông ta nhịn tất cả, chỉ cầu được ở lại trong cung sống sót.
Lần này, ông ta không nhịn nữa.
Cao công công giật lấy gương đồng, giơ tay tát Lục Thừa Sách một cái.
“Bệ hạ muốn c.h.ế.t, cũng phải hỏi nương nương có cho phép hay không.”
Lục Thừa Sách sững người, sau đó nhào tới bóp cổ ông ta.
Khi thị vệ tách hai người ra, Cao công công ho đến không thẳng lưng nổi, nhưng trên mặt lại mang nụ cười.
“Nô tài chịu người đ.á.n.h mười năm, hôm nay cái tát này, đáng lắm.”
Lục Thừa Sách tức đến run người, lệnh thị vệ kéo ông ta ra c.h.é.m.
Thị vệ đều nhìn về phía ta.
Ta hỏi Cao công công: “Ngươi muốn sống không?”
“Muốn.”
Ông ta đáp rất dứt khoát.
“Nô tài còn muốn hầu hạ bệ hạ cả đời, nhìn hắn ngày một khó chịu hơn.”
Ta chuẩn.
Đêm hôm ấy, Cao công công bỏ t.h.u.ố.c mê vào trà của Lục Thừa Sách.
Ông ta không lấy mạng Lục Thừa Sách, chỉ thi cung hình lên hắn.
Khi ta tới, trong phòng nồng nặc mùi m.á.u.
Lục Thừa Sách đau tỉnh lại, lăn lộn khắp giường, Cao công công quỳ bên cạnh, hai tay dâng con d.a.o nhỏ dính m.á.u cho ta.
“Nô tài tự tiện ra tay, xin nương nương trị tội.”
Ta để thái y cầm m.á.u cho Lục Thừa Sách trước.
Đợi giữ được mạng hắn, ta mới hỏi Cao công công vì sao làm vậy.
Cao công công nhìn về phía giường một cái.
“Sau khi Khương quý phi c.h.ế.t, bệ hạ nói nữ nhân sinh con vốn phải qua quỷ môn quan, c.h.ế.t là do nàng mệnh bạc.”
