Tân Đường Gối Trăng - 8 - Hoàn
Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:56
“Dựa vào đâu? Ta mới là đích nữ, ta kim tôn ngọc quý. Ngươi đã sống tốt như vậy rồi, vì sao còn muốn quyến rũ Lục lang của ta?”
“Chàng say rượu, vậy mà ôm ta gọi tên ngươi, còn nói cho dù ngươi béo lên, vẫn là vầng triều dương đẹp nhất trong lòng chàng.”
“Ta tính là gì? Ta cùng chàng chịu khổ ở Tây Bắc lại tính là gì? Ta muốn g.i.ế.c ngươi!”
Nàng giơ trâm lên xông tới trước mặt ta.
Bị mấy nha hoàn biết quyền cước kia chế trụ, cả người như phát điên.
Ta thở dài: “A tỷ có thời gian phát điên ở chỗ ta, còn không bằng về nhà xem mẫu thân.”
“Gần đây ngày tháng của bà ấy rất khó sống đấy.”
Đích tỷ nhíu mày, không thể tin nhìn về phía nhũ mẫu của nàng: “A nương xảy ra chuyện rồi?”
“Ngươi không phải nói kinh thành mọi chuyện đều tốt sao? A nương xảy ra chuyện mà ngươi vậy mà không nói với ta?”
Nhũ mẫu cụp mày rũ mắt: “Cô nương, ngày tháng của người gian nan, hà tất lại cuốn vào ân oán giữa lão gia và phu nhân?”
“Chẳng qua chỉ là một tiểu thiếp được sủng, chẳng qua chỉ là quyền quản gia, việc cấp bách là tiền đồ của cô gia, là phú quý sau này của người.”
“Người làm gì còn tinh lực đi quản phu nhân? Nếu đắc tội lão gia, chỗ dựa của người sẽ càng ít. Người đừng để cảm xúc làm cho hồ đồ, điều quan trọng là sau này.”
11
Sắc mặt đích tỷ biến đổi liên tục, cuối cùng quỳ xuống trước mặt ta.
“A Nguyên, nếu không phải ta nhắc nhở, muội sao có thể gả cho tiểu Hầu gia?”
“Muội và ta cùng xuất thân Cố gia, ta thê t.h.ả.m, muội cũng mất đi một phần chỗ dựa.”
Đáy mắt nàng có ánh tối lập lòe: “Muội cứ cầu xin tiểu Hầu gia, để chàng mắt nhắm mắt mở, rút lại lời tố cáo Lục lang đi?”
Chậc.
Đã rơi xuống bước đường này rồi.
Vẫn còn không có ý tốt.
Bệnh của Tiêu Diệp, là nỗi đau sâu nhất trong lòng bệ hạ, Hầu lão phu nhân và Tiêu Diệp.
Nếu ta vì Lục Tri Yến mà cầu tình với Tiêu Diệp, chỉ sợ ngày tháng tốt đẹp ta khó khăn lắm mới mưu được cũng nên chấm dứt rồi.
Cho nên ta lười để ý tới nàng nữa: “Nỗi đau của Hầu gia, cũng là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng ta.”
“Bảo ta cầu tình giúp kẻ đầu sỏ gây tội, nằm mơ.”
“Nếu A tỷ không muốn ta giận ch.ó đ.á.n.h mèo, làm tổn thương tỷ, thì mau đi đi, nếu không ta không bảo đảm mình có ra tay với tỷ hay không.”
Lời này vừa hay bị Hầu lão phu nhân và Tiêu Diệp cùng nhau đi tới nghe thấy.
Hầu lão phu nhân sai người ném đích tỷ ra ngoài.
Quay đầu trêu ghẹo Tiêu Diệp: “Sao con lại chắc chắn A Nguyên có thể bảo vệ con? Kiên quyết muốn cưới A Nguyên vào cửa?”
Ta cũng không nhịn được mà tỉnh táo tinh thần.
Tiêu Diệp chuyển chủ đề: “Cả nhà Lục gia đều vì Lục Tri Yến mà bị phán lưu đày.”
“Vốn dĩ con nghĩ, nể mặt A Nguyên, chuyện cũ bỏ qua. Nhưng mấy ngày trước con mới biết, hắn vậy mà đã phái người truy sát thần y ngay ngày thứ hai thần y vào phủ, nếu không phải A Nguyên đưa thần y vào Hầu phủ trước, chỉ sợ bệnh này của con sẽ không khỏi được.”
“Kẻ này lòng dạ hẹp hòi, tâm cơ sâu nặng, con tuyệt đối không thể để hắn nhảy nhót trong quan trường, ai biết sau này còn gây ra trò ma quỷ gì nữa.”
Hầu lão phu nhân vừa nghe lời này liền khí thế hùng hổ đi tìm quản gia sắp xếp.
Nói là nhất định phải để Lục Tri Yến và người Lục gia có một chuyến lưu đày khó quên.
Ta lại không nghe chàng lảng sang chuyện khác: “Rốt cuộc vì sao A Diệp lại nhận định là ta?”
Vành tai Tiêu Diệp hơi đỏ: “Thuở nhỏ ta nghịch ngợm, thích dùng điểm tâm lừa người khác gọi ta là đại ca ở miếu hoang.”
“Khi ấy đám ăn mày kia đều đuổi theo ta chạy, chỉ có nàng ăn điểm tâm xong, nghiêm túc hỏi có thể giúp ta làm gì.”
“Khi ấy ta liền cảm thấy, tiểu nha đầu nàng biết tri ân báo đáp, về nhà khổ sở cầu xin a nương muốn nhận nuôi nàng làm muội muội.”
Chàng gãi gãi đầu.
“Sau này ta mới biết, nàng là thứ nữ nhà quan ngũ phẩm, không thể tùy tiện nhận nuôi.”
“Cũng may là không nhận nuôi thành công, nếu không ta làm sao cưới nàng về nhà được.”
Ta không nhịn được trừng lớn mắt.
“Ca ca điểm tâm ở miếu hoang là chàng sao?”
“Chàng không biết, những món điểm tâm đó của chàng đã cứu ta bao nhiêu lần đâu.”
Viền mắt Tiêu Diệp hơi đỏ: “Sau này, nàng muốn ăn gì thì ăn nấy, ta tuyệt đối không để nàng đói bụng nữa.”
“Phụ thân nàng mấy ngày trước cầu ta giúp ông ấy lo lót, nay tỷ tỷ tỷ phu của nàng đều lưu đày Lĩnh Nam rồi, người một nhà dù sao cũng phải đoàn viên, đúng không?”
Ngày hôm sau, chỉ lệnh phụ thân bị biếm tới Lĩnh Nam làm huyện lệnh liền được ban xuống.
Trước khi phụ thân rời đi, ta đặc biệt tới gặp ông.
Ông đầy mặt cầu xin: “A Nguyên, phụ thân tuổi tác đã cao, không chịu nổi thời tiết khắc nghiệt của Lĩnh Nam.”
Ta thở dài: “Phụ thân nhịn một chút đi, phu thê chí thân chí sơ, con cũng không tiện vì người mà cứ tranh cãi với Hầu gia.”
Sắc mặt phụ thân trắng bệch: “Con đang trả thù ta, con……”
Ta nghiêng đầu nghĩ một chút: “Đây là trả thù sao?”
“Con chẳng qua chỉ đem lời phụ thân từng nói với con, nói lại với người một lần mà thôi, sao lại thành trả thù rồi?”
“Phải nói phụ thân và đích mẫu rốt cuộc vẫn phu thê tình thâm, tiểu thiếp được người sủng lên trời vừa nghe nói người bị giáng chức, lập tức bỏ trốn mất dạng.”
“Cũng chỉ có đích mẫu là một lòng một dạ đi theo người.”
Đích mẫu vốn đã nằm liệt trên giường bệnh từ lâu, lúc này mặt mày dữ tợn.
Ta sao còn có thể sợ bà ta nữa: “Ồ, đích mẫu nhất định là không nỡ xa đích tỷ, dù sao tỷ ấy được nuông chiều trăm bề mà lớn lên, trên đường lưu đày cũng không biết có chịu nổi hay không.”
Trong ánh mắt như muốn ăn thịt người của đích mẫu và phụ thân, ta thong dong ngồi lên xe ngựa hồi thành.
Kinh thành không còn người và chuyện đáng ghét, ngay cả không khí cũng trong lành hơn rất nhiều.
Năm tháng an yên ấm áp, quãng đời còn lại đều là cảnh đẹp ngày lành.
-Hoàn-
