Tân Nương Của Thần Sông - Chương 02
Cập nhật lúc: 10/09/2026 02:01
Bị phát hiện rồi.
Tôi hơi ngạc nhiên, một lát sau đành thở dài.
Hệ thống của trò chơi kinh dị này lúc nào cũng ngu ngốc như vậy, rõ ràng tôi đã ngụy trang hoàn hảo mọi thứ, thế mà nó lại để lộ sơ hở ngay ở số lượng người.
Nhưng không sao, nó vẫn còn cơ hội để cứu vãn.
Tôi liếc nhìn vào khoảng không:
Chắc là hệ thống bị lỗi thôi.
Một giây sau, giọng nói lạnh lẽo đã vội vàng vang lên.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Cảnh báo!]
[Phát hiện hệ thống kích hoạt ■■■■, xuất hiện lỗi không xác định, phó bản cấp SSS "Tân Nương Của Thần Sông" hiện thực hiện thay đổi thông tin như sau.]
[Ting toong!]
[Phó bản cấp SSS "Tân Nương Của Thần Sông" đã mở, mức độ nguy hiểm ★★★★★.]
[Người chơi tham gia: 17; Người chơi sống sót: 17.]
[Hiện bổ sung một quy tắc ẩn.]
[1. Trong phó bản "Tân Nương Của Thần Sông", bất kỳ người chơi nào cũng không được nảy sinh ý định tấn công người chơi có cấp độ dưới Lv.70, cũng không được sử dụng kỹ năng và đạo cụ với họ.]
[Chúc bạn chơi game thuận lợi~]
Âm cuối của câu nói kéo dài lả lướt, từng chữ đều toát lên vẻ nịnh nọt.
Tôi mỉm cười nói:
Mọi người xem, quả nhiên là bị lỗi mà.
Những người chơi khác: "..."
Mục Ngôn Sơ: "..."
Quy tắc ẩn kia tưởng chừng như đang bảo vệ những người chơi cấp thấp.
Nhưng thực ra ở đây ngoài tôi, chẳng có ai dưới cấp bảy mươi cả.
Thế nên đối tượng được quy tắc đó bảo vệ chỉ có mình tôi.
Kỹ năng từ đôi mắt của Mục Ngôn Sơ lập tức mất tác dụng, không thể khóa mục tiêu là tôi được nữa.
Lần đầu tiên cô ấy để lộ vẻ mặt hoài nghi nhân sinh.
Mười sáu người chơi bắt đầu xì xầm to nhỏ.
Chuyện gì thế này?
Có khi hệ thống bị lỗi thật.
Vậy chẳng phải nên tống người chơi cấp một này ra ngoài sao?
Ý gì đây, bắt ép chúng ta phải dẫn theo lính mới à.
Một người chơi mới tinh như tờ giấy trắng, lại còn không được bỏ mặc cô ta?
Haiz, từ hồi tôi biết cái hệ thống này đến giờ, nó chưa từng ưu ái đặt ra quy tắc riêng nào cho tôi, giờ lại vì bảo vệ một người chơi cấp một mà...
Haiz! Trên đời này chỉ thấy người mới cười, đâu ai nghe người cũ khóc.
... Bị điên à, cất ngay cái vẻ mặt đó đi.
Có khi nào Sở Hi Hòa này là người chơi đi cửa sau vào không?
Vì chỉ số của tôi quá thấp, năm loại giác quan cũng kém, nên những người chơi cứ đinh ninh tôi không nghe thấy họ nói gì.
Thế là họ bắt đầu bàn tán rôm rả xem tôi đi cửa sau của ai.
Thực ra tôi vừa nghe, vừa bận giao tiếp với hệ thống.
Tôi cho rằng quy tắc này là thừa thãi.
Con người không thể nào làm tôi bị thương được.
Hệ thống khẩn thiết giải thích, kỹ năng của người chơi cấp 80 nếu giáng xuống một người chơi cấp 1, thì người chơi cấp 1 đó có thể c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.
Nhưng kỹ năng của người chơi cấp 80 nếu giáng xuống người tôi, thì người chơi cấp 80 đó chắc chắn sẽ c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử.
Để tôi có thể tiếp tục đóng giả làm người chơi, quy tắc này rất cần thiết.
Tôi thấy nó nói cũng đúng.
Hệ thống thở phào nhẹ nhõm, giọng nói lại trở nên xu nịnh: [Thưa Thần Minh đại nhân, chúc ngài chơi game vui vẻ~]
Tôi đã nhập vai hoàn toàn:
Gọi tôi là Sở Hi Hòa.
[Người chơi Sở Hi Hòa, chúc ngài chơi game vui vẻ~~~]
