Tân Nương Gả Thay Lật Bàn, Cả Hầu Phủ Sụp Đổ - Chương 4
Cập nhật lúc: 26/07/2026 09:01
Lại có kẻ vỗ đùi cười ngất: "Ôi chao, kịch hay hôm nay đáng tiền thật!"
Đệ đệ Hứa Bảo Chương siết c.h.ặ.t roi ngựa chỉ vào mặt ta: "Đồ tiện nhân! Ngươi ăn nói bừa bãi gì thế!"
Túc Vương đứng bên cạnh mày mặt phủ đầy sương lạnh, quất mạnh roi ngựa một cái.
"Chát!"
Đầu roi quất xuống đất, phiến đá xanh b.ắ.n ra một tia lửa.
"Hứa Hoài An." Túc Vương gọi thẳng tên cha ta: "Ngươi dám đổi dâu? Gan cũng lớn nhỉ."
Chân cha mềm nhũn: "Vương gia, trong này có hiểu lầm... là tiểu nữ bướng bỉnh, ăn nói ngông cuồng..."
"Hiểu lầm hay không, lên trước mặt ngự giá mà phân giải, bắt hết người nhà họ Hứa lại cho ta!" Túc Vương ngoảnh mặt, bảo với thị vệ phía sau.
Thị vệ giáp vàng nghe lệnh xuống ngựa, thiết giáp va nhau leng keng, động tác nhanh gọn vây tới.
Hai kẻ khống chế c.h.ặ.t hai tay cha, miệng ông ta còn gào "Vương gia bớt giận"; một kẻ đè c.h.ặ.t vai mẹ khiến bà ta kêu lên như gà trống bị chọc tiết; lại thêm kẻ túm gáy Hứa Bảo Chương, đứa đệ đệ ngoan của ta còn vùng vẫy "Ta là thế t.ử Hầu phủ, ngươi dám đụng vào ta", liền bị thị vệ giáp vàng vả cho hai cái tát đến mức đái ra cả quần.
Mẹ trố mắt nhìn ta gào lớn: "Bảo Châu, mau nhận lỗi với Điện hạ đi, đều là do ngươi đố kỵ tỷ tỷ nên tự mình trèo lên kiệu hoa."
Ta vội lắc đầu: "Không nhận một chút nào đâu."
Hứa Bảo Chương hận thù nhìn ta: "Ả sao chổi này muốn hại c.h.ế.t cả nhà sao?"
Ta lườm nó một cái: "Ngươi nói câu thừa thãi thế?"
Ta bày ra trò này hôm nay, chẳng phải là muốn c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t sao? Còn phải hỏi nữa?
Ánh mắt lạnh lẽo của Túc Vương chĩa về phía ta, mấy thị vệ lập tức xông về phía ta. Ta đâu muốn chịu thêm đau đớn thể xác, liền ngoan ngoãn tự mình trèo từ tầng hai xuống, quỳ rạp xuống đất.
"Điện hạ tha mạng! Dân nữ cũng là bất đắc dĩ, thực sự không muốn cùng họ hùa nhau lừa hôn."
Nhìn gương mặt xám xịt của cha mẹ bên cạnh, ta càng tố cáo hăng hái hơn.
"Tỷ tỷ ta sáng nay đã cùng biểu ca đi đường thủy rồi, đồ đạc mang theo nhiều lấm, nhất định chưa đi xa đâu, Điện hạ bây giờ đuổi theo vẫn còn kịp. Điện hạ, ta lập công chuộc tội, xin Ngài giơ cao đ.á.n.h khẽ tha cho ta một con đường sống."
Túc Vương khinh bỉ nhìn ta một cái, hừ lạnh: "Coi như ngươi biết điều, tạm thời chưa cần trói."
Ngài dặn dò vài câu, một đội thị vệ phi ngựa lao đi, xem ra là đi bắt ả tỷ tỷ ngoan của ta rồi.
Ta thở phào một hơi, thế này thì tốt quá rồi!
Cả gia đình chúng ta, lúc hưởng vinh hoa không ở bên nhau. Vậy thì khi chịu hoạn nạn nhất định phải đông đủ trọn vẹn!
08
Tay chân của Túc Vương làm việc nhanh gọn, trước khi trời tối, tỷ tỷ Hứa Bảo Loan và biểu ca Trần Kính Huy đã bị trói c.h.ặ.t trên lưng ngựa tha về.
Khi thị vệ quăng hai kẻ đó xuống đất, tiếng "bịch" vang lên như vứt hai bao lúa nặng.
Sở dĩ là hai bao chứ không phải một bao, là vì hai kẻ này bị bắt sống ngay lúc đang ân ân ái ái.
Theo như thị vệ bẩm báo, hai kẻ này hoang dâm quên hết trời đất cho nên quần áo bị rách không ít, thời gian gấp gáp nên đành phải giữ nguyên tư thế đó mà trói gập lại mang về.
Ta tranh thủ xem náo nhiệt, cắm sừng Hoàng t.ử ngay tại trận mà còn bị bắt quả tang, cả nhà chúng ta coi như cũng bước một chân trên ranh giới ngũ mã phanh thây rồi.
Ta còn chưa từng gả cho ai, trước khi c.h.ế.t được mở mang tầm mắt chút nào hay chút ấy.
Nghĩ đến đây ta bùi ngùi thương xót, kiếp này ta chẳng thể trao thân cho Trọng ca được nữa, đành chờ kiếp sau vậy.
Dù đã quen sóng gió, mặt thị vệ cũng đỏ lựng: "Điện hạ, có cần tìm cho họ bộ quần áo rồi mới vào diện thánh không?"
Mặt Túc Vương đã đen như đ.í.t nồi: "Làm ra trò hề nhục nhã này, còn cần giữ thể diện cho chúng nữa sao, cứ thế mà đem tới trước ngự giá, để phụ hoàng xem thử người đã chọn cho ta một tân nương ngoan thế nào!"
Thêm cả tỷ tỷ và tỷ phu, gia đình chúng ta giờ đã trọn vẹn đông đủ, cùng nhau bị áp giải tới trước ngự giá.
09
Nền gạch vàng trước ngự giá vừa lạnh vừa cứng, quỳ đến mức đầu gối ta đau nhói.
Cha ta Hứa Hoài An run như cầy sấy, trán đập xuống đất tím ngắt, trong miệng chỉ nhăm nhăm một câu "Bệ hạ bớt giận".
"Hứa Hoài An, trẫm ban hôn cho Hứa gia ngươi, ngươi lại đưa một đứa con gái quê ra thế chỗ, còn dám che giấu cho đôi gian phu dâm phụ này?"
Cha nằm dập đầu trên đất, mồ hôi lạnh sau lưng làm ướt đẫm một mảng thẫm màu.
"Thần biết tội! Là thần dạy con không nghiêm, là thần hồ đồ..."
"Hồ đồ?"
Hoàng đế hừ lạnh một tiếng, tiện tay ném tấu sớ trên bàn xuống, trang giấy xạc xào văng ra, rơi ngay trước mặt cha: "Xem những sớ hạch tội ngươi đi, những năm qua ngươi chiếm đất ở Giang Nam, dân chúng đã phẫn nộ từ lâu, trẫm chẳng qua nể mặt con gái ngươi có hôn ước với Túc Vương từ thời tiên đế nên mới định giơ cao đ.á.n.h khẽ, giờ ngươi đã không biết điều thì thôi vậy."
