【tân Quyền】thử Luyện Của Sư Huynh - Chương 1: Thử Luyện

Cập nhật lúc: 18/09/2026 16:02

Sau khi thành tiên, bọn họ vẫn ở lại Bồng Lai, trông coi đạo quán Bát Tiên cũ nát kia.

Nơi đây hương khách nườm nượp, suýt nữa giẫm nát cả ngưỡng cửa gỗ mục.

Chung Ly Quyền lười biếng trốn trong hậu sảnh, cầm cuộn gấm lên mở ra, hàng loạt lời cầu nguyện hiện ra trước mắt hắn.

Hắn thở dài một hơi, ngả người xuống ghế nằm, miệng lẩm bẩm: "Mấy việc này phải làm đến bao giờ đây..."

Lý Thiết Quải bên cạnh gõ gõ chân hắn, đáp: "Ngươi bớt lười biếng đi một chút, chẳng phải sẽ làm xong sớm sao, trong đám người chỉ có ngươi là lề mề nhất! Nhìn Lữ Động Tân kìa, siêng năng biết bao, sao ngươi không học theo hắn chút đi."

Nhắc đến chuyện này, Chung Ly Quyền lập tức nổi cáu, "Lữ Động Tân? Hắn ta không biết chạy đi đâu rồi còn siêng năng gì? Không nói không rằng đi mấy ngày, việc của hắn đều là ta làm giúp!"

Chung Ly Quyền tức tối chỉ về phía hậu viện, mặt mày khó coi vô cùng, "Đống quần áo kia đều là ta giặt giúp hắn."

"Ôi chao, người ta đi thử luyện thôi mà, ngươi tức cái gì, đừng tức đừng tức."

Nhưng Chung Ly Quyền không bình tĩnh nổi, mấy ngày Lữ Động Tân không có mặt, hắn một mình làm việc của hai người, đúng là sống còn t.h.ả.m hơn mấy con lợn kéo xe cho Dương Tiễn.

Nghĩ tới nghĩ lui, hắn quyết định, phải đi tìm Lữ Động Tân về.

"Ta ra ngoài một lát." Chung Ly Quyền mặc kệ Lý Thiết Quải, ném lại một câu rồi mặt không cảm xúc rời đi.

"Này, ngươi làm gì đấy?" Lý Thiết Quải nhỏ giọng: "Nói ngươi hai câu là giận rồi à..."

Trên đường, Chung Ly Quyền nhờ Tào Quốc Cữu dò hỏi một phen, thuận lợi lấy được nơi Lữ Động Tân đang lưu lại dưới nhân gian.

Hắn đứng trước một căn nhà gỗ, thầm nghĩ: Lữ Động Tân cũng biết sống thanh đạm thật đấy, thành tiên rồi mà còn ở chỗ tồi tàn thế này.

Đúng lúc Chung Ly Quyền chuẩn bị lên gõ cửa, một ý nghĩ chẳng mấy đứng đắn bỗng trào lên trong lòng.

Thử luyện... hừ hừ, trước tiên hãy qua thử luyện của sư huynh ngươi đã.

Chung Ly Quyền thi pháp, lắc mình biến thành một nữ t.ử, lúc này mới lên gõ cửa.

"Cốc cốc, cốc cốc."

Trong nhà, Lữ Động Tân đang cầm một cuốn sách, bỗng nghe bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa rung trời, người ngoài cửa cứ như có thù với hắn, đang lấy cửa của hắn để trút giận.

Lữ Động Tân đợi một lát, tiếng gõ cửa không những không dừng mà còn gấp gáp hơn, cứ mặc kệ thêm một lúc, e rằng cánh cửa cũng bị người ta gõ bung mất.

Bất đắc dĩ, hắn thong thả đứng dậy, đi ra sân mở cửa lớn.

Chỉ thấy trước mắt đứng một nữ t.ử, dung mạo diễm lệ, đuôi mắt chân mày đều toát lên một vẻ phong tình khó tả thành lời, đặc biệt nhất là đôi mắt ấy, đuôi mắt hơi nhếch lên, trong con ngươi lấp lánh ánh nước, như một con hồ ly giảo hoạt, thần thái lại thấp thoáng giống một người nào đó.

Chưa đợi Lữ Động Tân mở lời, nữ t.ử đã giành trước: "Tiểu nữ vừa xảy ra tranh chấp với phu quân, muốn về nhà mẹ đẻ, đi được nửa đường không ngờ... lại lạc đường trong núi này, giờ trời sắp tối, ta sợ trong núi có mãnh thú, muốn xin công t.ử cho tá túc một đêm."

Chung Ly Quyền cố ý nắn giọng, dùng thanh âm ngọt đến c.h.ế.t người để thử lay động Lữ Động Tân.

Lữ Động Tân không đáp, đôi phượng nhãn sắc bén ấy lặng lẽ đ.á.n.h giá nữ t.ử này.

Mấy năm nay nhân gian không yên ổn, tà ma hoành hành, trong núi càng nhiều tinh quái, chỉ sơ sẩy một chút là dễ rơi vào bẫy yêu quái, bị gặm sạch sẽ.

Chung Ly Quyền thấy Lữ Động Tân đứng trước một mỹ nhân như vậy mà vẫn chẳng mảy may động lòng, liền sốt ruột, thế là ra sức liếc mắt đưa tình với hắn.

Lữ Động Tân nhíu mày, nữ t.ử này không biết là mặt bị chuột rút hay mắc bệnh lạ gì, bỗng nhiên nháy mắt nhíu mày với hắn, gương mặt vốn xinh đẹp thoắt cái trở nên buồn cười đáng sợ.

Lữ Động Tân không nói không rằng đóng cửa lại.

Chung Ly Quyền: "......"

Sau khi bị hắt nước lạnh, lòng hiếu thắng của Chung Ly Quyền lập tức bị khơi dậy, thầm nghĩ: Được lắm, sư đệ ngoan của ta, không ngờ đạo tâm ngươi lại kiên định như vậy, vậy thì đừng trách sư huynh không khách khí!

Chung Ly Quyền nghĩ ra kế, "phịch" một tiếng, ngã vật xuống trước cửa, lớn tiếng: "Ôi chao, ta ngã rồi, đất trơn quá, có ai đến giúp ta một chút không."

Chung Ly Quyền lại gào thêm mấy tiếng: "Đầu gối ta đau quá... không đi nổi nữa rồi, nếu tối nay có tinh quái xuất hiện ăn thịt ta thì làm sao... có ai không? Có ai đến cứu ta không..."

Trong nhà, Lữ Động Tân có chút phiền não, hắn nhìn về phía cửa ngoài. Ngay từ lúc nhìn thấy nữ t.ử ấy, Lữ Động Tân đã cảm thấy có gì đó không đúng. Rõ ràng là một gương mặt hoàn toàn xa lạ, nhưng từng ánh mắt, từng cử chỉ lại thấp thoáng một cảm giác quen thuộc khó nói thành lời.

Hắn không phải kẻ tham luyến sắc tướng, biết rõ sắc tướng chỉ là một lớp vỏ mê hoặc người, thế gian này nhiều yêu quái khoác lên mình một lớp da xinh đẹp để ăn thịt người.

Nhưng không hiểu sao, thế nhưng khi nghe tiếng kêu than ồn ào ngoài cửa, hắn lại có mấy phần không nỡ và thương xót.

Lữ Động Tân rốt cuộc không ngồi yên được, đi ra sân mở cửa lần nữa.

"Vào đi."

Chung Ly Quyền lau nước mắt không tồn tại, trong lòng mừng thầm: Thấy chưa, sư đệ, đạo hạnh của ngươi vẫn còn nông lắm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.