Tận Thế Giáng Lâm, Tôi Bò Lên Giường Anh Trai Kế Rồi Sinh Luôn Bé Con - Chương 8
Cập nhật lúc: 22/08/2026 20:01
08.
Tôi bế Nhu Nhu chui vào xe, đóng cửa lại rồi định bỏ chạy.
Xe còn chưa kịp khởi động, cửa xe đã bị Chung Minh Dã mạnh bạo bẻ bật ra. Người đàn ông từ trên cao nhìn xuống, giữa mày phủ một tầng băng giá: "Xuống đây."
Tôi sợ hãi, không ngừng bò về phía bên kia. Nhưng Chung Minh Dã đã chụp lấy mắt cá chân tôi, kéo ngược trở lại.
Thấy tôi bị bắt nạt, Chung Nhu Nhu tức đến đỏ hoe mắt. Vì tôi từng dặn con bé không được dùng dị năng lên con người, nó siết c.h.ặ.t nắm tay, cuối cùng cúi đầu c.ắ.n mạnh vào cánh tay Chung Minh Dã, "Không được bắt nạt ba!"
Ánh mắt Chung Minh Dã rơi xuống gương mặt Chung Nhu Nhu, lập tức khựng lại.
Sau đó, không đợi tôi kịp phản ứng, anh kéo tôi ra ngoài, vác lên vai. Tay còn lại túm lấy Chung Nhu Nhu đang định phóng điện, kẹp con bé bên hông.
"Chung Minh Dã!" Tôi cố giãy giụa.
"Suỵt, yên nào." Chung Minh Dã lạnh giọng nói.
Không biết dây leo đã âm thầm quấn lên tận gốc đùi tôi từ lúc nào. Chỉ cần tiến thêm một chút nữa là xong đời, tôi lập tức kẹp c.h.ặ.t hai chân.
Chúng tôi lại trở về căn phòng quen thuộc.
Chiếc giường quen thuộc.
Và cả chiếc l.ồ.ng dây leo quen thuộc.
Tôi chột dạ dựa vào tường, giọng khô khốc: "Anh trai, lâu rồi không gặp."
Chung Minh Dã không nói gì, ôm Chung Nhu Nhu đang vừa tức giận vừa hoang mang đi vào phòng khách.
Thuộc hạ mang bánh kem dâu vào, sau đó lặng lẽ rời đi.
Nhìn thấy bánh kem, mắt Chung Nhu Nhu lập tức sáng lên. Nhưng con bé rất có khí phách, lại hung hăng c.ắ.n Chung Minh Dã thêm một miếng. Cắn đến bật m.á.u mà người xấu kỳ quái này vẫn không chịu thả bé xuống.
Người này nhốt ba lại, ại không sợ sấm sét của bé, cũng chẳng sợ đau.
Dù có lợi hại đến đâu, bé rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ ba tuổi. Cuối cùng, bé sợ hãi bật khóc nức nở. Nước mắt từng giọt lớn lăn xuống khóe mắt, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì nín khóc.
Con bé vừa khóc vừa đưa tay về phía tôi, tủi thân gọi: "Ba ơi!"
Lòng tôi đau đến mức như sắp c.h.ế.t. Tôi không ngừng kéo dây leo, nhưng thứ này còn chắc chắn hơn cả tường đồng vách sắt, "Chung Minh Dã, thả em ra!"
Chung Minh Dã lạnh nhạt liếc tôi một cái, cầm khăn tay, chẳng mấy dịu dàng lau nước mắt cho Chung Nhu Nhu. Sau đó anh trầm giọng nói: "Ngủ đi, tỉnh dậy ba vẫn ở bên con."
Gần như ngay khi tiếng nói vừa dứt, mí mắt Chung Nhu Nhu bắt đầu trĩu xuống. Chẳng bao lâu sau, con bé đã nằm trên n.g.ự.c người đàn ông, chìm vào giấc ngủ say.
Đến lúc này tôi mới hiểu, đó chính là dị năng của Chung Minh Dã. Nhưng tôi vẫn thấp thỏm, sợ nó sẽ để lại tác dụng phụ cho Nhu Nhu. Tôi siết c.h.ặ.t dây leo, mắt đỏ hoe chất vấn: "Chung Minh Dã, anh đã làm gì?"
Chung Minh Dã không để tâm. Anh đẩy cánh cửa nhỏ bên cạnh, bước vào, đặt đứa trẻ lên chiếc giường nhỏ.
Anh cúi đầu chăm chú nhìn con bé hồi lâu, rồi mới vén phần tóc mái dính trên trán con bé, kéo lại chăn, đứng dậy đóng cửa rồi đi về phía tôi.
Ánh mắt anh dừng trên người tôi, khóe môi cong lên. Anh đưa tay ra, mạnh tay xoa vành tai tôi. Dây leo điên cuồng mọc lên sau lưng anh. Chúng giống như những sinh vật vặn vẹo, bò lên trần nhà, sinh sôi không ngừng, từng chút một nuốt chửng toàn bộ ánh sáng.
Trong không gian ẩm thấp, tối tăm đến mức đưa tay cũng chẳng thấy được năm ngón, tất cả lại giống hệt mỗi lần Chung Minh Dã phát bệnh. Anh đưa tay bịt miệng mũi tôi, ôm tôi vào lòng. Giọng nói trầm thấp mang theo từng tia điên cuồng, "A Tự, giải thích rõ với anh trai, tại sao em lại trèo lên giường anh, và..."
"Tại sao lại bỏ chạy?"
09.
Đầu óc tôi nặng trĩu. Tôi giống như một con rối bị điều khiển, kể lại tất cả mọi chuyện từ đầu đến cuối, "Em trèo lên giường anh vì muốn sống."
Chung Minh Dã ôm tôi, vùi mặt vào hõm cổ tôi, "Vậy tại sao A Tự không đến tìm anh?"
Toàn thân tôi run lên. Tôi siết c.h.ặ.t cánh tay rắn chắc như đá của anh, tủi thân nói: "Anh trai chẳng phải ghét em sao…?"
Tôi kể lại lời Chung Minh Dã nói trong lần đầu chúng tôi gặp nhau, cũng như dáng vẻ lạnh lùng, chán ghét của anh sau mỗi lần tôi giúp anh vượt qua kỳ cuồng bạo.
Chung Minh Dã khựng lại, thả lỏng hàm răng đang c.ắ.n c.h.ặ.t, "Không phải ghét."
"Là lỗi của anh. Anh cứ nghĩ chỉ cần tránh xa A Tự thì sẽ không phát bệnh, nhưng lại quên mất A Tự không chỉ là nguồn cơn bệnh của anh."
"Mà còn là t.h.u.ố.c của anh."
Một tiếng thở dài khe khẽ lọt vào tai tôi, lan truyền khắp cơ thể, khuấy lên từng gợn sóng trong lòng.
Vì yêu nên sợ hãi. Vì thế mới dùng vẻ lạnh lùng để che giấu.
Tôi khô khan nói: "Nhưng bình luận nói anh thích nam chính thụ."
Lúc này Chung Minh Dã hận không thể xử lý hết đám bình luận c.h.ế.t tiệt kia, "Xin lỗi A Tự, là lỗi của anh! Anh không khiến em tin tưởng anh, ngược lại còn để em tin những thứ gọi là bình luận kia."
Tôi đỏ mặt, muốn tránh bàn tay anh, nhưng bị người ta giữ c.h.ặ.t.
"Vậy A Tự bỏ trốn là vì tin những lời đó, chứ không phải vì không thích anh, đúng không?"
Tôi cẩn thận suy nghĩ về câu nói này, đầu óc choáng váng khiến tôi chẳng nghĩ ra được đáp án. Hình như là vậy. Nhưng lại hình như không phải.
Tôi không nói rõ được rốt cuộc chỗ nào không đúng, chỉ nắm lấy cổ tay anh: "Hình như không chỉ vì những lời bình luận đó."
