Tận Thế Sinh Tồn: Tôi Sống Cạnh Nhà Nhân Vật Chính - Chương 110: Trang Trại
Cập nhật lúc: 28/02/2026 02:14
Để đảm bảo an toàn, bọn họ chỉ lái hai chiếc xe, lúc nguy cấp có thể để Thẩm Nam Thanh và Tề Xuyên thiết lập một lớp màng bảo vệ cho mỗi xe.
Vì không gian trên xe có hạn, lần này Vu Phong và Chu Trạch Vũ không lên xe, bọn họ phải đợi ở bên ngoài.
Từ rìa thảo nguyên đến trang trại khoảng một nghìn mét, bọn họ cần phải vượt qua trong vòng 20 phút.
"Xuất phát!"
Tần Thạc ra lệnh một tiếng, chỉ thấy cỏ biến dị đồng loạt ngã rạp xuống, vừa vặn hình thành một lối đi rộng bốn mét, hai chiếc xe sát sạt nhau lao vào trong đám cỏ biến dị.
Xe chạy trên đám cỏ bị đè rạp, thân xe thỉnh thoảng bị thân cỏ dai chắc cào vào kêu sột soạt. Mọi người trong xe thần kinh căng thẳng, mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ đề phòng nguy hiểm có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Hai dị năng giả hệ Thổ theo sát phía sau, hai bức tường đất cao bốn mét mọc lên từ mặt đất, dựng thêm hai lớp rào chắn kiên cố cho con đường vừa được mở ra.
Khi xe đi sâu vào, dị năng giả hệ Thổ dần dần không theo kịp tốc độ của xe, tường đất cũng cách bọn họ ngày càng xa.
Tần Thạc không hề bất ngờ, tường đất dài như vậy không dễ xây xong thế đâu, xây trước một nửa cũng tốt, còn lại ngày mai xây tiếp.
"Đổi nhóm thứ ba!" Trong bộ đàm truyền đến giọng nói của Tần Thạc.
Vu Văn Văn thoát lực dựa vào lưng ghế, bây giờ đến lượt dị năng giả hệ Kim lên sân khấu.
Hai lưỡi d.a.o dài nửa thước bay ra, nhanh ch.óng cắt cỏ phía trước, vì cỏ mọc vô cùng dày đặc, nên cỏ sau khi bị cắt đứt cũng không đổ xuống.
Thẩm Nam Thanh đạp mạnh chân ga, chiếc Mercedes G húc đầu lên, mở đường cho xe phía sau, đợi khi cỏ ở đầu xe quá nhiều thì dùng Hắc vụ cuốn cỏ đi.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, bốn nhóm dị năng giả sắp kiệt sức toàn bộ, bọn họ vẫn chưa đến trang trại.
Không chỉ vậy, bọn họ còn phát hiện con đường vừa bị nghiền nát phía sau, thế mà lại mọc ra cỏ mới, hơn nữa tốc độ rất nhanh.
Mọi người đều trở nên nôn nóng, đã qua 20 phút, theo lý thuyết phải đến rồi, bây giờ vẫn chưa thấy trang trại, chỉ có hai khả năng.
Một là thảo nguyên thu hẹp về phía trang trại, diện tích thảo nguyên lớn hơn rồi, hai là bọn họ đi sai hướng.
Sống lưng Thẩm Nam Thanh căng cứng, tay trái dùng sức nắm c.h.ặ.t vô lăng, tay phải ấn nút PTT trên bộ đàm.
"Tề Xuyên, chúng ta xông qua!"
"Tuân lệnh!" Trong bộ đàm truyền đến giọng nói rõ ràng mang theo vẻ hưng phấn của Tề Xuyên.
Trong nháy mắt, hai chiếc xe bị lốc xoáy bao vây, một đen một trắng, hai cơn lốc xoáy điên cuồng càn quét cỏ biến dị.
Xe tiếp tục tiến lên.
Cuối cùng trước khi dị năng cạn kiệt, bọn họ đã xuyên qua thảo nguyên này.
Thẩm Nam Thanh có thể cảm nhận được xe húc đổ hàng rào, sau khi cảm thấy thân xe nhẹ bẫng, cô thu hồi Hắc vụ, một đàn trâu dê lớn xuất hiện trước mặt bọn họ.
Thẩm Nam Thanh đạp mạnh phanh xe, trâu dê bị hoảng sợ, chạy tán loạn ra xung quanh.
Nhất thời, tiếng trâu dê kêu vang không dứt.
Bên tai lại truyền đến tiếng phanh xe, chiếc xe kia cũng tới rồi.
Thẩm Nam Thanh quay đầu nhìn lại, con đường vừa mới nghiền nát, đã sắp bị cỏ nhấn chìm một lần nữa.
Hai chiếc xe không dừng lại, lái về phía tòa nhà hai tầng ở giữa trang trại.
Còn chưa đến trước tòa nhà, trong nhà đã có năm người lảo đảo chạy ra.
"Có người đến rồi!"
"Cuối cùng cũng có người đến cứu chúng ta rồi!"
"Tốt quá rồi!"
Dẫn đầu chắc là một cặp tình nhân, người đàn ông khoảng ba mươi tuổi, tuy gầy gò nhưng vẫn thẳng tắp, người phụ nữ ngoài hai mươi, nhỏ nhắn thanh tú. Ba cô gái còn lại cũng đều rất trẻ.
Thẩm Nam Thanh phát hiện mấy người này tuy gầy, nhưng nhìn qua vẫn khá sạch sẽ, chỉ là trạng thái tinh thần của ba cô gái trông không được tốt lắm.
Cặp tình nhân kích động đến rưng rưng nước mắt, đón cả đoàn người vào trong.
"Nếu chị Chung bọn họ đợi thêm hai ngày nữa thì tốt rồi..."
"Đúng vậy, chỉ kém một ngày."
"Nếu em khuyên bọn họ thêm chút nữa thì tốt rồi... bọn họ sẽ... sẽ không..."
Cô gái khóc không thành tiếng, bạn trai ở bên cạnh an ủi cô. Ba cô gái khác không lên tiếng, nhưng thỉnh thoảng lại nhìn về phía nhóm Thẩm Nam Thanh, có vẻ lo lắng bất an.
"Hôm nay nghỉ ngơi một ngày, sáng sớm mai chúng tôi sẽ đưa mọi người rời khỏi đây trước." Tần Thạc với tư cách là người phụ trách nhiệm vụ lần này, an ủi cảm xúc của họ.
"Thật sao?"
"Tốt quá rồi!"
Cặp tình nhân vui mừng khôn xiết.
Tần Thạc cho người lấy một ít vật tư trong xe ra, hôm nay mọi người nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai là có thể rời đi rồi.
Ngày mai sau khi dị năng giả hệ Thổ nghỉ ngơi xong, là có thể tiếp tục xây tường đất, rất nhanh sẽ sửa được một con đường rộng 4 mét.
Nếu tốc độ cỏ lan tràn thực sự quá nhanh, thì đi Căn cứ Hô Thị vận chuyển một ít kim loại tới, trải tấm kim loại lên mặt đất, đến lúc đó có thể để gia súc trong trang trại rời khỏi đây.
Tòa nhà nhỏ này trước đây là ký túc xá nhân viên, người của trang trại đều sống ở tầng dưới, tầng hai còn có năm phòng.
Lần này bọn họ tổng cộng đến 15 người, ba người một phòng, nhưng lần này tổng cộng có 4 người đàn ông, phòng của đàn ông chỉ có thể chen chúc.
Nhiệm vụ lần này coi như thuận lợi, nhưng không biết tại sao, Thẩm Nam Thanh lờ mờ cảm thấy bất an, lại không nói ra được bất an ở chỗ nào.
Để an toàn, ba người bọn họ vẫn không nên tách ra, "Lam Thần, anh ở cùng chúng tôi."
"Đúng, ở cùng chúng tớ đi, bốn người đàn ông to xác chen chúc một cái giường kiểu gì?"
"Được." Trương Lam Thần nhận lời ngay.
Trước đây ở nhà kim loại mọi người vẫn luôn ngủ cùng nhau, ba người đều không cảm thấy có vấn đề gì.
Tần Thạc thoáng ngẩn ra một chút, rất nhanh lại khôi phục tự nhiên. Ngược lại là Tề Xuyên, nghĩ đến lần đầu gặp mặt Thẩm Nam Thanh và Trương Lam Thần đã vô cùng thân mật, bây giờ lại còn quang minh chính đại ở cùng nhau như vậy, sắc mặt không khỏi đen lại.
Trương Hiểu Tuệ cũng ném tới một ánh mắt quái dị, nhưng rất nhanh bị chị em Lâm Thiến kéo vào phòng.
Thẩm Nam Thanh không có hứng thú để ý đến tâm trạng của người khác, nơi này luôn khiến cô cảm thấy không thoải mái, bọn họ phải nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai mau ch.óng rời đi.
Ba người về phòng mình, khóa trái cửa lại.
"Mọi người có cảm thấy hơi kỳ lạ không? Trạng thái tinh thần của ba cô gái kia và cặp tình nhân hoàn toàn khác nhau, mọi người nói xem liệu có phải là bắt nạt không?"
Vu Văn Văn vừa vào đã cảm thấy không đúng lắm, biểu hiện của cặp tình nhân quá bình thường, bọn họ giống như đã diễn tập vô số lần vậy, mỗi một câu nói, mỗi một biểu cảm, đều vừa vặn.
Thẩm Nam Thanh phân tích: "Ở đây vốn có ba mươi nhân viên, trong ảnh chụp ba ngày trước còn có tám chín người, bây giờ thế mà chỉ còn lại năm người, hơn nữa trong đó bốn người còn đều là phụ nữ trẻ tuổi. Điều này có hợp lý không?"
Trương Lam Thần nhíu mày: "Vậy cô bạn gái kia bị lừa sao?"
Vu Văn Văn: "Có khả năng là cùng một giuộc."
Mọi người im lặng, từ sau mạt thế, chuyện như vậy bọn họ gặp không ít. Nếu thật sự là như vậy, đợi sau khi an toàn rồi xử lý cũng không thành vấn đề lớn.
Thẩm Nam Thanh dặn dò: "Đừng hành động thiếu suy nghĩ, bọn họ nếu thật sự có thể g.i.ế.c nhiều người như vậy, ắt hẳn có chỗ dựa."
Hơn bốn giờ chiều, mọi người ăn bữa cơm đầu tiên sau bữa sáng, lần này ăn mì nước, trong mì bỏ không ít cải chíp xanh mướt.
Cặp tình nhân ăn rất ngon lành, ngược lại ba cô gái kia không có cảm giác thèm ăn lắm. Thẩm Nam Thanh dời mắt đi, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Tần Thạc, hai người giao nhau ánh mắt, Thẩm Nam Thanh đặt đũa xuống đi ra ngoài, chưa đến hai phút Tần Thạc cũng đi ra.
Mùi của trang trại vô cùng khó ngửi, thời tiết quá nóng, nhiều gia súc chen chúc cùng một chỗ như vậy, phân mỗi ngày thải ra cũng đủ hun c.h.ế.t người.
Hơn nữa nếu không phải nhiệt độ thảo nguyên thấp hơn một chút, đám gia súc này đã sớm c.h.ế.t nóng rồi.
Thẩm Nam Thanh nhìn trâu dê cách đó không xa, ước chừng trâu dê biến dị vượt quá một nửa.
"Buổi tối cẩn thận một chút, tôi cảm thấy có chút không đúng."
Thẩm Nam Thanh quay đầu, Tần Thạc đã đi đến bên cạnh cô.
