Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 1: Trọng Sinh - Mở Màn Báo Thù, Đá Bay Cực Phẩm

Cập nhật lúc: 16/02/2026 10:04

Khoảnh khắc trước, Thời Mạn còn đang chìm trong đau đớn tột cùng khi bị m.ổ b.ụ.n.g lấy nội tạng, c.h.ế.t không nhắm mắt. Khoảnh khắc sau, nàng mở mắt ra trong cơn ch.óng mặt quay cuồng, đầu đau như b.úa bổ, có ai đó đang ra sức lay mạnh người nàng.

Bên tai là giọng nói vịt đực khó nghe của một thằng con trai đang tuổi vỡ giọng, ch.ói tai và ồn ào, hét thẳng vào tai nàng khiến màng nhĩ và dây thần kinh giật lên từng hồi đau đớn.

“Mày giả c.h.ế.t cái gì! Mày cút dậy cho tao!”

“Đồ của nợ! Đồ lỗ vốn! Dám cướp nhà của tao, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!!”

Thời Mạn phản xạ tự nhiên, vung tay tát một cú trời giáng vào cái nguồn phát ra tiếng ồn kia, đồng thời nhấc chân đạp thẳng vào bụng đối phương.

“Á!!” Một thằng nhóc béo ú bị Thời Mạn đạp ngã lăn quay ra sau, ôm bụng gào lên t.h.ả.m thiết: “Mẹ! Ba! Con Thời Mạn nó đ.á.n.h con!!”

Thời Mạn cuối cùng cũng nhìn rõ thằng béo đang lăn lộn ăn vạ dưới đất, tim nàng thắt lại, m.á.u toàn thân như chảy ngược.

Thằng béo này là Thời Thiên Kiệt, em họ của nàng.

Nhưng Thời Thiên Kiệt không thể béo thế này được. Mạt thế thiếu ăn thiếu mặc, nó đã sớm gầy như que củi. Thời Mạn vẫn còn nhớ rõ ánh mắt của nó khi c.ắ.t c.ổ tay nàng, điên cuồng gặm c.ắ.n m.á.u thịt nàng như một con ch.ó dại.

Đúng vậy, nàng đã c.h.ế.t rồi.

C.h.ế.t vào năm thứ năm của mạt thế, bị Thời Thiên Kiệt và đám thân thích tốt lành này m.ổ b.ụ.n.g làm thịt!

Thời Mạn đứng chôn chân tại chỗ, nhận ra điều gì đó, cơ thể không tự chủ được mà run lên bần bật.

Nàng theo bản năng sờ soạng trên người, tìm thấy điện thoại, nhìn vào ngày tháng hiển thị trên màn hình: Ngày 10 tháng 6 năm 2035.

Nàng trọng sinh rồi! Trọng sinh về ba ngày trước tận thế!

Nàng nhớ rõ ngày này, nàng bị gọi đến nhà cậu cả, căn nhà ngoại để lại cho nàng sắp bị giải tỏa, gia đình cậu cả không muốn bỏ ra một xu nào nhưng lại ép nàng chuyển nhượng căn nhà. Nàng chỉ nói một câu đó là nhà ngoại để lại cho nàng, liền bị Thời Thiên Kiệt dùng bình hoa đập ngất xỉu.

Trương Xuân Hà thấy con trai bảo bối bị Thời Mạn đạp, liền rít lên ch.ói tai, lao tới định tát vào mặt Thời Mạn: “Mày cái đồ tạp chủng không biết bố là ai, mày chán sống rồi phải không, dám đ.á.n.h con trai tao!”

Năm năm lăn lộn trong mạt thế, dù thân thủ hiện tại của Thời Mạn không bằng lúc trước khi c.h.ế.t, nhưng bản năng sinh tồn đã ăn sâu vào m.á.u, nàng dễ dàng né được cái tát của Trương Xuân Hà.

Trương Xuân Hà vốn béo, đ.á.n.h hụt đà, cả người đổ ập về phía trước, ngã đè lên người thằng con trai béo ú.

“Đù má mày, mày muốn tạo phản hả?!” Thời Đại Sơn đang hút t.h.u.ố.c thấy vậy liền vứt đầu lọc xuống đất, vớ lấy cái ghế đẩu bên cạnh định phang tới.

Thời Đại Sơn là cậu cả của Thời Mạn. Trước khi lên đại học, Thời Mạn không ít lần bị ông ta đ.á.n.h đập. Kiếp trước, chính tay Thời Đại Sơn đã m.ổ b.ụ.n.g nàng!

“Ông dám động thủ thử xem, căn nhà ngoại để lại cho tôi, các người đừng hòng mơ tưởng nữa!” Thời Mạn hét lên, sát khí khiến đôi mắt nàng đỏ ngầu, trông như một con sói con chực chờ c.ắ.n người.

Thời Mạn hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ ngay tại chỗ, nhưng lý trí nói cho nàng biết, hiện tại chưa phải mạt thế, g.i.ế.c người là phạm pháp. Khó khăn lắm mới được trọng sinh, không thể manh động!

Thời Đại Sơn đ.á.n.h mắng Thời Mạn đã quen tay, đây là lần đầu tiên thấy nàng phản kháng, nhất thời bị cái vẻ hung dữ đó làm cho khựng lại. Ông ta vẫn giơ cái ghế lên, nhổ toẹt bãi đờm xuống đất:

“Mày nói cái gì? Có gan thì mày nói lại câu nữa xem.”

Thời Mạn nén hận thù xuống, kiểm soát giọng điệu: “Hôm nay các người gọi tôi đến chẳng phải vì muốn căn nhà ngoại để lại cho tôi sao? Năm triệu, tôi sẽ sang tên căn nhà cho các người.”

Trương Xuân Hà lồm cồm bò dậy, nghe vậy lại định lao vào: “Mày còn muốn năm triệu? Mày đang mơ ngủ à! Cái đồ có mẹ sinh không có mẹ dạy, nếu không nhờ bọn tao thì mày đã c.h.ế.t đói từ lâu rồi. Bà già c.h.ế.t tiệt kia c.h.ế.t rồi, nhà cũng phải để lại cho con trai, đến lượt đứa cháu ngoại như mày chắc!”

Thời Mạn cười lạnh trong lòng.

Kiếp trước nàng cứ bị Trương Xuân Hà ngày qua ngày chọc vào cột sống c.h.ử.i rủa là đồ tạp chủng, nói rằng nếu không nhờ bọn họ làm phước cho miếng cơm thì nàng sinh ra đã c.h.ế.t rồi.

Nhưng sự thật thì sao?

Thời Mạn theo họ mẹ, mẹ nàng chưa chồng mà chửa, sinh nàng ra xong thì bỏ chạy, sau đó lấy một đại gia Đài Loan, đi làm mẹ kế cho người ta.

Thời Mạn là do bà ngoại nuôi lớn.

Nhưng bà ngoại mất khi nàng học cấp ba, để lại một căn nhà tự xây đứng tên nàng. Kiếp trước Thời Mạn cũng cảm thấy mình không xứng đáng nhận căn nhà đó.

Nhưng trước khi c.h.ế.t, Thời Mạn mới biết, năm xưa trước khi ông ngoại mất đã chia gia tài, căn nhà tự xây đó chia cho mẹ nàng, ba gia đình còn lại đều chia tiền. Mấy năm đó đất nước đang phát triển nhanh, nhà tự xây chẳng ai thèm ngó ngàng, ai cũng hướng tới chung cư cao tầng.

Mãi cho đến khi xuất hiện chuyện đền bù giải tỏa.

Và cho đến tận trước khi mạt thế ập đến, mẹ nàng vẫn gửi tiền về nhà, con số không hề nhỏ.

Chưa nói cái khác, chỉ riêng căn hộ cao cấp mà gia đình Thời Đại Sơn mới mua này, một nửa số tiền là do mẹ nàng bỏ ra.

Ba năm cấp ba, ngày nào nàng cũng phải giặt giũ nấu cơm, Thời Đại Sơn say rượu là đ.á.n.h người, trước kia đ.á.n.h Trương Xuân Hà, nàng đến thì đ.á.n.h nàng.

Thời Thiên Kiệt học theo thói xấu, thời cấp ba Thời Mạn thường xuyên bị hai cha con này đ.á.n.h đôi, Trương Xuân Hà thì ngồi bên cạnh c.ắ.n hạt dưa xem kịch, vỗ tay khen hay.

Sau này Thời Mạn thi đại học, dù điểm số dư sức vào trường top 211, nhưng khi điền nguyện vọng, nàng bị cả nhà Thời Đại Sơn giám sát, gần như ép buộc nàng chọn một trường hạng ba không tên tuổi trong thành phố.

Dùng lời của Thời Đại Sơn mà nói thì con gái học cao làm cái gì, đằng nào cũng phải lấy chồng, chỉ cần biết đẻ con là được.

Nợ mới thù cũ cuộn trào trong đầu, Thời Mạn càng phẫn nộ lại càng bình tĩnh.

Nàng của quá khứ đúng là bị PUA đến hỏng cả não mới không có dũng khí phản kháng xé rách mặt bọn họ!

Đã c.h.ế.t một lần rồi, nếu còn hèn nhát nữa thì nàng trọng sinh làm cái quái gì!

“Trước khi ông ngoại mất đã chia gia tài, căn nhà tự xây đó vốn là của mẹ tôi, đừng tưởng tôi không biết mấy năm nay mẹ tôi vẫn luôn gửi tiền về nhà.”

Thời Mạn lạnh lùng nói: “Căn nhà này các người lấy đâu ra tiền trả trước, trong lòng các người tự rõ.”

“Nhà ngoại để lại cho tôi nằm trong diện giải tỏa, tiền bồi thường ít nhất cũng phải một ngàn vạn, tôi chỉ lấy các người năm trăm vạn (5 triệu tệ) là các người đã hời to rồi!”

“Cho các người một ngày để xoay tiền, không đồng ý thì tôi bán cho cậu hai và cậu ba!”

Còn ba ngày nữa thiên tai sẽ giáng lâm, Thời Mạn không có nhiều thời gian để nói nhảm với gia đình này.

Nàng mặc kệ Trương Xuân Hà c.h.ử.i rủa đầy mồm phân với nước tiểu, lao ra khỏi cửa, vội vã chạy về phía căn nhà cũ.

Thời Mạn vừa ra khỏi tòa nhà, cảm giác như lao vào một cái l.ồ.ng hấp, nóng ẩm khiến người ta tức n.g.ự.c.

Bây giờ là một giờ trưa, mây đen xám xịt che khuất mặt trời, như sắp mưa.

Một cơn gió lớn thổi tới tấp vào mặt như cái tát nóng hổi, chẳng những không làm giảm đi chút nhiệt độ nào mà còn khiến người ta thêm bứt rứt.

Tim Thời Mạn đập thình thịch, càng ý thức rõ ràng hơn việc mình thực sự đã trọng sinh trở lại.

Nàng nhớ rõ, ba ngày trước mạt thế, cả thành phố C nóng như cái l.ồ.ng hấp, thỉnh thoảng có mưa rào. Khi đó, chẳng ai để tâm đến thời tiết bất thường này.

Cho đến khi mạt thế ập đến, mưa lớn trút xuống.

Lúc đó nhiều người vẫn tưởng chỉ là một trận mưa lớn bình thường, nhưng trận mưa này kéo dài suốt một tháng, lượng mưa siêu lớn gây ra lũ quét khắp nơi, mực nước thành phố dâng cao, ngập đến tầng bốn.

Và lũ lụt chỉ là sự khởi đầu, tiếp theo đó là lốc xoáy, cực hàn, cực nhiệt, động đất, bão cát, mưa axit ngắt quãng, sinh vật biến dị...

Thiên tai giáng lâm, trật tự sụp đổ.

Bóng ma mạt thế bao trùm trong lòng, khiến Thời Mạn không dám lãng phí dù chỉ một chút thời gian!

Hiện tại, thời gian chính là sinh mạng!

Nhà cũ và khu chung cư của Thời Đại Sơn chỉ cách nhau một con phố, con đường nhựa ở giữa như một dòng sông dài, phân chia rõ rệt giữa khu phố cũ và đô thị thời thượng.

Đúng vậy, căn nhà cũ bà ngoại để lại cho Thời Mạn nằm trong khu phố cũ, xung quanh cao ốc san sát, gần đó có trung tâm thương mại lớn, phía bên kia khu phố cũ còn có một khu biệt thự.

Thời Mạn băng qua đường chạy về khu phố cũ, kiến trúc xung quanh như dừng lại ở thập niên 90, những căn nhà tự xây cao thấp nhấp nhô, đường xá chật hẹp và đông đúc.

Trong khu phố cũ vẫn còn khá nhiều người ở, tầng một đa số là tiệm tạp hóa hoặc quán ăn, nhưng vì chuyện giải tỏa nên nhiều nơi đã đóng cửa.

Hiện tại những người còn bám trụ lại, hoặc là chưa đàm phán xong tiền đền bù, hoặc là những người thuê nhà vì giá rẻ nên vẫn ở lại.

Khu phố cũ chỉ có hai con phố dài cắt nhau hình chữ thập, nhà cũ của Thời Mạn nằm ngay ở góc đường.

Đừng nhìn nhà cũ của Thời Mạn có năm tầng, còn có một cái sân nhỏ có tường rào, tường ngoài nứt nẻ, xi măng bong tróc từng mảng lớn lộ ra gạch đỏ và cốt thép bên trong, đích thị là nhà nguy hiểm.

Môi giới nhìn thấy căn nhà này đều lắc đầu quầy quậy, chính vì lý do này mà căn nhà cũ mới không cho thuê được.

Khi Thời Mạn đang vật lộn với cái cổng sắt rỉ sét của sân nhỏ, một bà bác từ quán mạt chược bên cạnh chạy ra, tới nơi liền túm lấy cánh tay Thời Mạn:

“Bác nghe tiếng là biết ngay Tiểu Mạn cháu về rồi, đúng lúc thằng cháu bác chiều nay ghé qua, lần này cháu chắc chắn có thời gian gặp nó rồi chứ!”

“Thằng cháu bác là con một trong nhà đấy nhé, cháu không nắm bắt nhanh, qua cái thôn này là không còn cái tiệm này đâu!”

Khóa cổng sắt bị rỉ sét vốn đã khó mở, Thời Mạn bị lôi kéo khiến cơn giận bốc lên.

Nàng nhớ bà hàng xóm cũ Chu đại nương này, nhà mở quán mạt chược, hai vợ chồng Thời Đại Sơn rất thích đến đây đ.á.n.h bài.

Kiếp trước Chu đại nương này khá coi thường nàng, nhưng sau khi nhà cũ có quyết định giải tỏa, thái độ của bà ta với nàng thay đổi hẳn, ân cần muốn giới thiệu thằng cháu trai ba mươi mấy tuổi đầu vẫn lêu lổng ăn bám ở nhà cho nàng.

“Không rảnh! Có rảnh cũng không gặp!” Thời Mạn dùng sức giật tay ra, tay mở khóa dùng sức một cái, rắc, khóa đã mở, “Con một quý báu như thế, bác còn không mau giấu kỹ đi, một ngày ba nén hương mà thờ nó lên.”

Thời Mạn c.h.ử.i xong, lập tức vào sân, rầm một tiếng đóng sầm cửa lại.

Mặt Chu đại nương khó coi vô cùng, đập cửa rầm rầm, c.h.ử.i đổng: “Đồ không cha không mẹ, mắt còn dám mọc trên đỉnh đầu!”

“Giới thiệu cháu tao cho mày là tao nể mặt mày! Mày tưởng mày là cái thá gì!”

Thời Mạn cười lạnh.

Vừa lấy chìa khóa mở cửa chính nhà cũ, vừa gọi điện thoại.

“Alo, trung tâm cảnh sát phải không? Tôi muốn tố cáo có người tụ tập đ.á.n.h bạc, đúng, địa chỉ là...”

Số tiền đ.á.n.h bài trong quán mạt chược nhà Chu đại nương lớn thế nào, Thời Mạn biết quá rõ, kiểm tra là dính chắc.

Nàng không rảnh dây dưa với cái phiền phức này, nhưng không ngại gây chút rắc rối cho đối phương!

Mục tiêu của Thời Mạn rất rõ ràng, cầm giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đến cơ quan giải tỏa nhà đất để lấy tiền đền bù, sau đó nhanh ch.óng tích trữ hàng hóa.

Nhưng quan trọng nhất là, Thời Mạn cần xác nhận hai việc:

Căn nhà cũ bà ngoại để lại cho nàng rất kỳ lạ, dù mạt thế thiên tai liên miên, bão tố, lũ lụt, bão tuyết, động đất... nhưng căn nhà cũ vẫn sừng sững không đổ!

Giai đoạn sau Thời Mạn bị m.ổ b.ụ.n.g trong chính căn nhà cũ này, cũng là trước khi c.h.ế.t, nàng nghe thấy đám Thời Đại Sơn lầm bầm:

Bọn họ nói, trong nhà cũ thỉnh thoảng lại xuất hiện một ít thức ăn nước uống một cách khó hiểu, cửa nẻo nhìn thì cũ kỹ nhưng lại kiên cố một cách quỷ dị.

Nhưng thức ăn nước uống không nhiều, không đủ chia, chỉ có thể sống lay lắt qua ngày, nhưng không lâu trước khi nàng c.h.ế.t, thức ăn nước uống trong nhà cũ đột nhiên không xuất hiện nữa.

Sau đó, Thời Mạn bị ăn thịt.

Căn nhà cũ có bí mật, bí mật này có thể giúp Thời Mạn sống sót sau khi mạt thế ập đến, và việc thứ hai ngoài chuyện đó ra là...

Thời Mạn với tâm trạng thấp thỏm mở cửa nhà cũ, vừa vào cửa, một bóng trắng đột nhiên lao tới.

Khoảnh khắc tiếng mèo kêu quen thuộc và đã lâu không gặp vang lên bên tai, đôi mắt Thời Mạn ươn ướt.

“Niuno!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tận Thế Theo Chị Đại Ăn Ngon Mặc Đẹp - Chương 1: Chương 1: Trọng Sinh - Mở Màn Báo Thù, Đá Bay Cực Phẩm | MonkeyD