Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 115
Cập nhật lúc: 12/03/2026 00:23
“Lâu Tuyết, đợi chút.”
“Sao vậy?”
Tô Nghiên lấy từ balo (thực chất là từ trong không gian) một bịch giấy ăn đưa cho Lâu Tuyết.
“Mấy sợi dây chuyền không có hộp cô lấy giấy gói lại rồi hẵng bỏ vào túi, kẻo nó rối tung lên với nhau.”
“Có lý.”
Thấy t.h.u.ố.c lá, rượu, trà, đồ ăn vặt như bánh quy, xúc xích, mì gói... cũng dọn sạch luôn.
Còn cả mấy thùng hàng chuyển phát nhanh chưa bóc tem, cũng xé tung ra.
Thói quen gom đồ này của Tô Nghiên vốn là do đúc kết từ mấy năm lăn lộn ở kiếp trước. Nhưng nhìn Lâu Tuyết cũng đâu kém cạnh. Một nhát d.a.o là đi tong một hộp chuyển phát nhanh, rồi còn thu thập các loại tủ, ngăn kéo rất thành thạo. Trông cô ta có giống thiên kim nhà họ Lâu không thế?
“Cô đừng nhìn tôi như vậy. Từ lúc thiên tai ập đến, tôi đã cùng thằng em đi ra ngoài càn quét rồi. Mấy chuyện này làm riết thành quen.”
Lâu Tuyết vừa nói tay vừa thoăn thoắt. Soẹt một nhát d.a.o, một hộp chuyển phát nhanh nhỏ lại được mở ra: “Oa! Ông chủ nhà này chơi bời thật đấy.”
“Có đồ gì kỳ quái sao?” Tô Nghiên ngó sang.
Nguyên một thùng chuyển phát nhanh toàn là Durex.
“Cô biết không? Thứ này cực kỳ nhiều người lùng mua. Một hộp trong cái thùng này đổi được mấy chục cân gạo ngon đấy. Có mấy tên công t.ử bột đã đặt cọc trước với tôi rồi.”
“Vậy thì quá tiện, cô có hàng giao rồi.”
“Nhưng cũng không thể bán hết sạch được, chúng ta mỗi người phải giữ lại mấy hộp.”
“Cô giữ đi. Đi thôi, tiệm tiếp theo.”
Cô còn lâu mới cần. Hàng trong kho dự trữ đủ dùng vài đời người.
Lâu Tuyết bê cả thùng chuyển phát nhanh ra hành lang, gom gọn một tầng rồi lát nữa khiêng đi luôn. Hai người còn gặp mấy cái két sắt rõ ràng là có đồ bên trong nhưng nặng quá không bê nổi.
“Đừng phí sức, mấy cái két sắt đó để lại cho những kẻ có bản lĩnh đi sau nhặt mót đi. Tôi lên tầng tám trước đây.”
“Ừ, tôi đập nốt hai cái tủ này rồi lên.”
Lâu Tuyết đi trước lên tầng tám, Tô Nghiên liền thu toàn bộ mấy cái két sắt không mở được vào không gian.
Quét sạch tầng tám, hai người xách mấy túi to đùng xuống xếp lên xe rồi tranh thủ ăn lót dạ.
“Trên xe tôi có bếp cồn, chúng ta nấu chút đồ nóng ăn nhé.”
“Được đấy được đấy, cô mau làm đi.”
Tô Nghiên lấy bếp cồn ra, đổ nửa chai nước vào chiếc nồi inox nhỏ rồi đun sôi. Cô lấy phần thịt bò hầm có cả thịt cả nước đóng gói từ trước cho vào làm nước dùng.
Nước sôi, cô thả mấy vắt b.ún gạo Dương Thành vào. Nấu thêm năm phút, cho thêm gia vị là ăn được.
Hai con ch.ó thì khỏi cần nấu, cho ăn hạt ch.ó.
“Lâu Tuyết, ăn cơm thôi!”
“Tới đây, thơm quá!”
Tô Nghiên đưa cho cô ấy một cái bát và đôi đũa. Hai người ngồi khoanh chân trong thùng xe bắt đầu thưởng thức.
“Nếu mà rắc thêm chút rau mùi thái nhỏ thì càng tuyệt. Cô Tám còn dùng thùng nhựa trồng hành với rau mùi cơ. Nếu mà tôi có một chiếc xe thế này, mang theo bếp và đồ ăn, tôi sẵn sàng đi tìm vật tư chứ chẳng thèm làm con buôn nữa.”
“Cô đúng là nhân tài, nói gì cũng vòng về chuyện xe cộ được.”
“Tôi thực sự đang thiếu một chiếc xe có thể chạy bon bon trong điều kiện khắc nghiệt này, aizzz!”
Tô Nghiên dứt khoát không thèm nói nữa. Ăn xong, dọn dẹp qua loa, rồi tiếp tục lên tầng chín càn quét.
Gom xong tầng chín, đồ đạc cũng được chất hết xuống xe. Hai người bắt đầu chia chiến lợi phẩm.
Chia vật tư cũng là một nghệ thuật. Thuốc lá, rượu trà, đồ ăn vặt thì dễ, nhưng khó chia nhất là phỉ thúy, cùng với những trang sức đã thành phẩm hoặc bán thành phẩm.
“A Nghiên, cô nói xem nên chia thế nào?”
“Phân loại đi. Trang sức vàng và trang sức đính kim cương thì chia làm hai phần theo phân loại. Ngọc thì tính theo tỷ lệ rồi nhặt ra, sau đó chia đôi.”
“Được, vậy cho tiện.”
Hai người đều không thuộc tuýp người tính toán chi li, chia đại khái một chút mà cũng mất hơn một tiếng rưỡi.
“Hôm nay thu hoạch lớn thật, là tôi được hời rồi.”
“Không có gì. Giúp tôi kiếm một chiếc… Oa, nhìn kìa, đằng kia có mấy chiếc xe cũng là xe bọc thép!”
Lâu Tuyết hấp tấp nhảy tót lên ghế lái.
“A Nghiên, chúng ta đuổi theo.”
“Chúng ta đuổi theo làm gì?”
“Cô thử nghĩ xem, giờ trời tối rồi mà mấy chiếc xe quân sự đó còn chạy từ nội thành ra ngoại ô. Nhất định là có việc lớn, một là chuyện tốt, hai là chuyện xấu.”
“Đúng thế, cô nói hết rồi còn gì. Nhưng chuyện tốt hay chuyện xấu thì liên quan gì đến chúng ta?”
“Nghe tôi đi. Chuyện xấu thì chúng ta coi như đi xem náo nhiệt, chuyện tốt thì hôi của một chút. Kiểu gì chúng ta cũng không thiệt. Có chiếc xe ngầu lòi này của cô, cộng thêm Đại Hoàng và Đại Hắc, hệ số nguy hiểm bằng 0. Cho nên cô cứ vứt mấy lời lo lắng đó vào bụng đi.”
Bám theo khoảng chừng một tiếng đồng hồ thì chiếc xe đi trước mới dừng lại.
