Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 121
Cập nhật lúc: 12/03/2026 00:24
Dương Kính Huy không phải là người dễ lừa. Những nhân tài như thế này đều trải qua huấn luyện toàn diện, từ tâm lý học đến phân tích vi biểu cảm, với họ chỉ là chuyện nhỏ như trở bàn tay.
Tô Nghiên chỉ có thể cố gắng hết sức để bản thân không để lộ sơ hở nào.
Trông kìa, quả nhiên không dễ lừa, Dương Kính Huy nhìn cô một cách không để lại dấu vết, nhưng thực chất là đang âm thầm nghiên cứu cô.
“Tôi cứ nghĩ là cô sẽ biết cơ.”
“Hôm nay anh đến đây là vì chuyện rơi máy bay của anh sao? Anh cho rằng tôi đã từng đến núi Phượng Hoàng đó? Hay là cho rằng tôi sẽ biết chút gì đó? Nếu thực sự là vậy thì anh nhầm rồi, tôi chưa từng đến nơi đó. Tôi không rõ anh đã gặp phải chuyện gì, cũng không rõ tại sao anh lại cho rằng tôi từng đến đó.”
“Xin lỗi chị dâu, trách tôi chưa nói rõ. Là có người từng nhìn thấy xe của chị xuất hiện ở núi Phượng Hoàng. Ở Giang Thành này, chiếc xe chị lái thực sự rất dễ nhận ra.”
“Vậy tôi nói cho anh biết, đó không phải là tôi. Nếu anh không tin thì cứ tùy ý điều tra, nhưng làm ơn đừng để tôi biết anh đang điều tra tôi là được.”
Giọng điệu của Tô Nghiên thay đổi, cô chỉ có thể dùng thái độ lạnh nhạt, xa cách để chấm dứt chuyện này tại đây.
Tô Nghiên không hiểu tại sao Dương Kính Huy cứ nhất quyết phải điều tra cho bằng được. Hiện tại thiên tai liên miên, việc sinh tồn ngày càng gian nan, tra ra được thì có ích lợi gì chứ? Tác dụng của loại t.h.u.ố.c phục hồi đó dù có nghịch thiên đến mấy, liệu nó có thể khiến thiên tai kết thúc được không?
Thật sự không cần thiết phải dây dưa mãi vào chuyện này.
Dương Kính Huy cũng hiểu rõ, nếu thực sự điều tra rành mạch thì ngoài việc xác minh được ân nhân cứu mạng của mình là ai, rồi có thể làm được gì nữa?
Mang theo loại t.h.u.ố.c này về cho các nhân viên nghiên cứu phân tích sao? Khoan bàn đến chuyện quốc gia hiện tại còn có điều kiện để thực hiện nghiên cứu này hay không, việc cấp bách trước mắt là phải vượt qua những đợt thiên tai đợt sau còn tàn khốc hơn đợt trước.
Tuy nhiên, qua phản ứng này của Tô Nghiên, anh đại khái cũng đã xác nhận được rồi.
“Tô Nghiên, tôi…” Thật xin lỗi.
Chưa đợi Dương Kính Huy nói hết câu xin lỗi, Tô Nghiên đã chạy bước nhỏ về phía phòng trẻ em. Cô nghe thấy tiếng khóc của hai đứa nhỏ.
Bọn trẻ tỉnh ngủ mà không thấy mẹ bên cạnh, cũng không có hai bảo mẫu Mỹ Mỹ và Lệ Lệ ở đó, liền bắt đầu khóc quấy.
“Không khóc, không khóc nào, mẹ tới rồi đây~”
Hai cục bột nhỏ nằm trên giường khóc đến mức khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, tay chân bé xíu cọ quậy loạn xạ vào chiếc chăn nhỏ.
Nghe thấy tiếng mẹ, hai đứa bé lóng ngóng vụng về lật người, ngóc cái đầu nhỏ lên, nước mắt rưng rưng nhìn về phía Tô Nghiên. Thấy bóng dáng quen thuộc, tiếng khóc lớn dần chuyển thành tiếng thút thít.
“Mẹ ở đây, không khóc, ngoan nào~”
Tô Nghiên bế hai đứa nhỏ đặt vào xe đẩy rồi đẩy ra phòng khách, hoàn toàn quên mất việc Tiểu Duệ có thể bị người ta nhìn ra vấn đề qua diện mạo.
Dương Kính Huy cũng bước tới định vào phòng trẻ em xem bọn trẻ, nhưng đột nhiên cảm thấy không ổn nên lại lùi về phòng khách, chờ Tô Nghiên đưa bọn trẻ ra.
“Dương Kính Huy, phiền anh giúp tôi đu đưa nôi em bé một chút, đu đưa như thế này này. Tôi phải đi pha sữa bột cho bọn trẻ.” Tô Nghiên làm mẫu cách đung đưa chiếc nôi đôi.
“Được, cô mau đi đi.” Dương Kính Huy ngồi xổm trước nôi, cẩn thận từng li từng tí đung đưa qua lại.
Chiếc nôi nhẹ nhàng đu đưa, hai đứa bé cũng từ từ ngoan ngoãn im lặng. Hai đôi mắt trong veo, sạch sẽ như viên ngọc đen tuyền chằm chằm nhìn anh.
Khi hai đứa trẻ yên lặng không khóc trông cực kỳ ngoan ngoãn, nét mặt cũng không còn đỏ ửng mà chuyển sang màu hồng nhạt phúng phính, khiến người ta nhìn chỉ muốn nắn bóp, thơm cho một cái.
Hai bé cũng hiếm khi được nhìn thấy một khuôn mặt lạ, bất kể là Tiểu Duệ hay Tiểu Vi đều mấp máy môi phát ra những âm thanh ê a, nha nha của trẻ sơ sinh.
Hai đứa nhỏ còn nở nụ cười có thể xoa dịu mọi nỗi đau trên thế gian.
Trái tim của một người đàn ông sắt đá cũng phải tan chảy vì sự đáng yêu này.
Dương Kính Huy nháy mắt cảm thấy bản thân như được chữa lành.
“Tiểu bảo bối lớn lên đẹp quá, cháu lớn lên trông thật giống mẹ. Còn cháu thì vừa nhìn đã biết là con trai rồi, nhưng cũng đẹp y như vậy.”
“Ê a~”
“Nha khanh khách~”
Hai đứa nhỏ như thể nghe hiểu người khác đang khen mình, múa may tay chân, còn phát ra những âm thanh mềm mại đáng yêu.
Bé gái có thể nhìn ra rất giống Tô Nghiên. Bé trai thì không giống Tô Nghiên lắm, nhưng lại có chút quen mắt. Dương Kính Huy chỉ nghĩ rằng những đứa trẻ xinh đẹp thì đều trông giống nhau như vậy.
