Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 180
Cập nhật lúc: 12/03/2026 02:07
Anh chỉ đinh ninh lần chia tay ở sân bay đó giống như bao lần khác. Nhiệm vụ của anh kết thúc, anh không thể ở lại nước ngoài, nhưng Tô Nghiên có thể về nước mà.
Ai mà ngờ được những t.h.ả.m họa tiếp theo lại xảy đến dồn dập như vậy? Ai mà biết được thế giới sẽ bước vào mạt thế? Nếu không thì?
Nếu không thì sao? Chẳng lẽ anh sẽ thay đổi lựa chọn của mình?
Không có "nếu không thì", cũng chẳng có "giá như".
Tần Dực biết mình không phải là một người bạn trai hoàn hảo, trong lòng anh luôn canh cánh nỗi áy náy. Lúc này đây, bước chân anh nặng nề đến mức không thể nhấc lên nổi.
"Đến tận cửa nhà rồi cậu còn chần chừ gì nữa? Mau xuống đi, tôi lái trực thăng về căn cứ tổng bộ trước đây."
"Cậu không vào nhà ngồi một lát à?"
"Không. Nhớ nói chuyện trực thăng đấy nhé, món nợ này cậu tự đi mà gánh."
Anh đây không thèm làm bóng đèn, cũng chẳng muốn ăn "cơm tró", đặc biệt là từ chối ăn "cơm tró" của Tô Nghiên và Tần Dực, nghẹn c.h.ế.t anh mất.
Dương Kính Huy chẳng buồn vẫy tay chào, lái thẳng máy bay đi, hoàn toàn quên khuấy mất cửa sân thượng đã bị chốt từ bên trong. Mãi đến khi về tới căn cứ tổng bộ, mở cửa nhà mình ra anh mới sực nhớ.
Thế là anh réo bộ đàm gọi Tô Nghiên muốn cháy máy, gọi rát cả cổ nửa tiếng đồng hồ mới kết nối được.
Biết Tần Dực đang đứng trên sân thượng, Tô Nghiên thực sự quá bất ngờ.
Cô chưa từng nghĩ họ sẽ gặp lại nhau nhanh đến vậy. So với kế hoạch ít nhất hai năm nữa mới gặp của cô thì thời gian đã được rút ngắn đi không ít.
Tất nhiên, không phải Tô Nghiên không muốn gặp.
Cô chọn cách sống buông xuôi, tính tình lại lạnh nhạt, không thích lo chuyện bao đồng, lòng thương người có nhưng chẳng nhiều nhặn gì. Cô sợ cái tính cách này của mình không hợp với một Tần Dực lúc nào cũng dốc hết tâm can vì nhân dân, sẵn sàng hy sinh mọi thứ vì lợi ích quốc gia.
Nói tóm lại một câu, đó là vấn đề về sự khác biệt trong tam quan (thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan).
Tô Nghiên từng chọn cách xa nhau là vì hy vọng khi gặp lại, Tần Dực đã hoàn toàn thích nghi với lối sống sinh tồn của mạt thế.
Thôi, không nghĩ nhiều nữa.
Cái gì đến sẽ đến, là của mình thì sẽ là của mình, không phải của mình thì tiễn khách không hẹn ngày gặp lại.
Tần Dực đứng trên sân thượng hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng mở cửa.
Cửa mở, là Tô Nghiên của anh!
"Nghiên Nghiên, anh về rồi."
"Ừm."
Tô Nghiên mỉm cười nhẹ, gật đầu.
Trong mắt Tần Dực, giọng nói, nụ cười, dáng điệu của cô vẫn y như trước mạt thế, dường như những t.h.ả.m họa tàn khốc kia chẳng mảy may ảnh hưởng đến cô.
Tần Dực đã nghe Dương Kính Huy kể về tình hình của Tô Nghiên, nhưng nay được tận mắt chứng kiến lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác.
"Sự xuất hiện của anh có làm xáo trộn cuộc sống yên bình hiện tại của em không?" Tần Dực đang nghĩ vậy trong lòng, nên cứ thế nói thẳng ra.
"Có đấy, nhân lúc còn chưa bước qua cửa, anh đi vẫn còn kịp." Tô Nghiên đáp, và đó cũng gần như là lời thật lòng. Một khi đã bước qua cánh cửa này, rất nhiều thứ bên ngoài sẽ phải gác lại.
Tần Dực chỉ khựng lại một giây, đôi chân dài bước thẳng vào trong không chút do dự. Anh đưa tay đóng sập cánh cửa sân thượng lại, rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Nghiên kéo xuống lầu.
Thảo nào lúc ở nước ngoài cô một mực đòi tự mình về nước nghiệm thu nhà cửa. Chỉ nhìn cái cửa thoát hiểm ở hành lang, rồi cánh cửa chính vào nhà, Tần Dực không còn gì không hiểu nữa.
Ở góc phòng khách là ổ ch.ó. Đại Hoàng và Đại Hắc vừa thấy người lạ, liền hé mắt lên nhìn. Ừm, mùi vị quen thuộc của những trận chiến, chúng thích. Hai chú ch.ó phá lệ đứng dậy đón khách, đuôi ngoáy tít như cánh quạt.
Tần Dực chỉ nhìn lướt qua đã biết hai chú ch.ó này từng được huấn luyện bài bản. Anh đưa tay xoa đầu chúng một cách tự nhiên: "Chó quân đội à?"
"Là ch.ó nghiệp vụ của cảnh sát, tên là Đại Hoàng và Đại Hắc."
Hòa Hòa đang cuộn tròn ở một góc sofa thấy chủ nhân về cũng lăn tới đòi vuốt ve. Thấy có người lạ, nó biết ý không mở miệng nói tiếng người.
"Em còn nuôi cả gấu trúc đỏ cơ à?"
"Ừ, nó tên là Hòa Hòa."
Được rồi, giờ cô vợ nhỏ của anh có bảo đang nuôi một con rồng trong nhà thì anh cũng chẳng thấy lạ nữa.
Nghe thấy tiếng động, Tô Thanh từ phòng trẻ em bước ra: "Tô Tô, có khách à?"
"Cô ơi, đây là Tần Dực."
"Cháu chào cô ạ."
Chưa từng nghe Tô Nghiên nhắc đến việc có một người cô sống cùng, nhưng Tần Dực vẫn cung kính chào hỏi.
"Chào cậu Tần, hai đứa ngồi đi, để cô đi pha trà."
"Cô ơi, không cần bận tâm đâu ạ."
"Thế hai đứa cứ nói chuyện đi nhé, cô sang nhà đối diện sơ chế đồ ăn đây."
Chỉ một biểu cảm tinh tế của Tô Nghiên, cùng với đôi bàn tay đang đan c.h.ặ.t vào nhau của hai người, Tô Thanh đã hiểu ngay. Tuy bà chỉ là một chuỗi dữ liệu, nhưng bà biết Tô Nghiên không muốn bị quấy rầy, liền tìm cớ rời đi.
