Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 282
Cập nhật lúc: 12/03/2026 14:13
Tất nhiên, những chuyện này chẳng mảy may liên quan đến Tô Nghiên. Cô ngủ một giấc no say cho đến khi tự nhiên tỉnh giấc. Mở mắt ra, theo thói quen cô liếc nhìn đồng hồ, đã 11 giờ trưa.
Người đàn ông bên cạnh đã rời đi từ lúc nào, trên chiếc giường rộng lớn chỉ còn lại một mình cô.
Thong thả thức dậy, đ.á.n.h răng rửa mặt, thay quần áo chỉnh tề rồi mới mở cửa bước ra ngoài.
"Bà ngoại."
"Ôi, Tiểu Nghiên dậy rồi à? Bà đi bảo Tô Thanh dọn cơm nhé. Cháu uống ngụm nước trước đi, lát nữa ăn cơm."
"Cháu cảm ơn bà. Cháu đi xem hai đứa nhỏ chút ạ."
Hai đứa nhỏ bây giờ rất thích ở trong phòng đồ chơi. Vì đã biết đi, chúng có thể tự chơi với ngựa gỗ, leo cầu trượt nhỏ, nhảy vào nhà bóng, cười đùa chí ch.óe.
"Mẹ ơi, vui quá~"
"Mẹ!"
Hai đứa trẻ phát âm ngày càng rõ ràng hơn, không còn gọi mẹ là "sao sao" nữa.
Gọi "mẹ" xong, chúng lại mải mê chơi tiếp. Tô Nghiên không làm phiền bọn trẻ. Cô nhận thấy trên chiếc bàn nhỏ gần đó có đặt hai cuốn sách nhận biết chữ cái. Chắc hẳn là bà ngoại đang dạy bọn trẻ học chữ.
Tốt quá, Tô Nghiên lại bớt được một việc. Đã có người thay cô lo liệu phần giáo d.ụ.c sớm cho bọn trẻ.
Rời khỏi phòng đồ chơi, cô định trêu đùa hai chú ch.ó lười một chút nhưng ổ ch.ó trống trơn. Chó không có nhà, người cũng chẳng thấy tăm hơi. Vậy là hai cái giống loài này chắc chắn đang ở cùng nhau rồi. Cô dứt khoát cuộn tròn trên ghế sofa, nằm ườn ra tận hưởng sự thảnh thơi.
"Bà ngoại ơi, bà có thấy chán không? Có muốn xem phim không ạ? Lại đây, cháu đưa cho bà cái máy tính bảng này. Trong này cháu đã tải sẵn một đống phim, lúc nào rảnh rỗi bà cứ xem cho đỡ buồn."
"Được đấy, rảnh thì bà sẽ xem. Nhưng mà bà chẳng thấy buồn chút nào. Sáng nay ngủ dậy bà chạy bộ trên máy một tiếng đồng hồ, chơi đùa với hai bảo bối nhỏ hai tiếng nữa. Bà lên lịch cả rồi: ăn trưa xong thì ngủ một giấc, dậy thì dạy các chắt học chữ, đọc thơ... Thế là hết một ngày, cuộc sống bận rộn và ý nghĩa hơn 20 năm qua nhiều, sao mà buồn chán được?"
"Ôi bà ngoại ơi, cháu mới phát hiện ra bà đang cướp việc của cháu đấy! Trước đây cháu cũng lên kế hoạch cho mình y hệt như vậy! Cho nên, bà định để cháu trở thành kẻ vô dụng sao? Hu hu~"
Bà cụ ôm chầm lấy cô cháu ngoại đang nũng nịu sà vào lòng, bàn tay vỗ nhẹ lưng cô mà không nói lời nào. Bà rất thích dáng vẻ làm nũng này của đứa trẻ. Cháu gái ngoại dù đã làm mẹ thì trong mắt bà vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Bà cụ còn tiện tay chụp một bức ảnh, gửi cho ông Thịnh với dòng chữ: "Ghen tị chưa."
Ông Thịnh đáp lại: "Đó cũng là cháu gái tôi mà."
Bà cụ đáp trả: "Nó không cho ông ôm, chỉ cho tôi ôm thôi."
Ông Thịnh chịu thua: "Bà thắng."
Mãi đến giờ cơm trưa, Tần Dực mới từ căn hộ đối diện trở về.
"Bà ngoại, Nghiên Nghiên, ăn cơm thôi. Anh đã bảo cô Tô Thanh không cần nấu cơm cho mấy người kia đâu, rảnh rỗi thì để họ tự nấu."
"Thế cũng được. Có bà ở đây, chắc họ cũng thấy không tự nhiên."
"Không liên quan đến bà đâu ạ. Trước khi bà đến, họ cũng toàn tự nấu ăn lấy mà."
"Đúng vậy, bà ngoại cứ uống canh đi. Sau này bà muốn ăn món gì cứ bảo cô Tô Thanh làm cho bà nhé. Bà biết đấy, trong không gian của chúng ta, trừ những thứ biết bay trên trời ra thì cái gì cũng có."
"Hai đứa không cần phải đặc biệt chăm sóc bà đâu. Bà chưa già đến mức không thể tự ăn được. Bây giờ bà khỏe mạnh lắm đấy. Đúng không Tiểu Dực, sáng nay cháu xem bà chạy bộ một tiếng đồng hồ đấy nhé."
"Đúng vậy ạ, sức khỏe của bà ngoại còn tốt hơn khối thanh niên."
"Hai đứa cứ hùa nhau dỗ dành bà đi."
Bà cụ ra hiệu cho đôi vợ chồng trẻ bắt đầu dùng bữa. Nói xong câu đó, suốt bữa ăn bà không nói thêm một lời nào. Nếu có lên tiếng thì cũng chỉ là những tiếng "ừ", "hờ", hoặc những cái gật đầu nhẹ nhàng.
Tô Nghiên cũng tự giác trở nên thanh lịch và từ tốn hơn.
Bữa ăn kết thúc, Tô Thanh cũng vừa đút xong cho hai đứa nhỏ.
"Tần Dực, mấy chú ch.ó của em đâu rồi?"
"Đang ở nhà đối diện. Bọn họ rảnh rỗi, anh bảo họ huấn luyện chúng."
"Em đi phân loại vật tư cho Lâu Tuyết đây. Anh đi cùng không?"
"Đi chứ, anh sẽ giúp em một tay."
Đồ đạc lần này Lâu Tuyết mang đến cũng rất nhiều, tốn khá nhiều túi đựng. Cái nhà muốn chuẩn bị tiệc cưới kia cũng mang đến toàn đồ cỡ lớn. Gom lại cũng phải được nửa xe tải.
Lợi thế của việc có đàn ông, đặc biệt là quân nhân, là ở chỗ này đây. Họ đóng gói đồ đạc không chỉ siêu xịn xò, tối ưu không gian triệt để mà còn cực kỳ gọn gàng.
"Ông xã nhà em có phải là hơi phí tài năng không nhỉ?"
"Đúng không? Anh cũng thấy vậy. Thế nên vợ có muốn thưởng cho anh cái gì to to không?"
"Không có gì to tát đâu! À đúng rồi, chúng ta định nghỉ ngơi mấy ngày? Khi nào thì lại lên đường?"
