Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 287
Cập nhật lúc: 12/03/2026 14:14
Tần Dực lắc đầu.
Nói: "Hôm nay tôi và Tô Nghiên sẽ đến căn cứ Tây Nam. Mấy ngày nay không có việc gì, chị dâu các cậu đang nhớ lũ trẻ ở hầm trú ẩn ngoại ô Bắc Kinh. Lão Trương, cậu hoặc Lão La qua đó vài ngày đi. Ngoài việc dạy chúng chút võ vẽ cơ bản thì tiện thể mang cho chúng ít vật tư."
"Không vấn đề gì, để em đi cho. Rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, đến chơi với đám trẻ con cũng hay."
"Lão đại yên tâm, em sẽ trông chừng Lão La cẩn thận."
"Lão Dương và Lão Trần ở nhà trông nhà."
Hai chú ch.ó được để lại cho hai người trông nhà chăm sóc, mọi người đều không có ý kiến gì.
Mới sáng sớm, ông Tần lão gia đã nhắn tin giục giã.
Tô Nghiên và Tần Dực đành phải đi sớm. Chuẩn bị xong xuôi, mỗi người ôm một đứa trẻ, dẫn theo bà ngoại lên sân thượng tầng thượng.
Lát nữa trực thăng của La Phục An cũng sẽ bay đi, Tần Dực không muốn rườm rà nên lên thẳng phi thuyền trên sân thượng.
Tại căn cứ Tây Nam, trong căn biệt thự nhỏ của nhà họ Tần, Cố Tú Lâm đang bận rộn tít mù.
Bà phải dọn dẹp một căn phòng sạch sẽ, ngăn nắp cho bà Thịnh ở, lại còn phải sắp xếp lại phòng của con trai Tần Dực cho hai vợ chồng nó về ở.
Chăn, ga, gối, đệm đã được giặt sạch và phơi khô từ hôm trước, giờ chỉ việc lấy ra trải lên giường.
Sắp xếp xong hai căn phòng, bà nghĩ hai đứa cháu còn nhỏ, cứ để chúng ngủ cùng bố mẹ. Nếu con trai và con dâu đồng ý để bà trông, bà sẽ bế chúng ngủ cùng mình.
Có chỗ ngủ rồi, nhưng cũng phải có chỗ chơi cho hai đứa nhỏ nữa chứ. Nghe ông cụ kể, ở Giang Thành, con dâu đã làm riêng một phòng đồ chơi rộng rãi cho hai đứa cháu, muốn chơi gì là có nấy. Nhà mình không có điều kiện đó, nhưng cũng phải dọn dẹp một góc phòng khách, trải t.h.ả.m xốp lên cho hai cháu có chỗ chơi.
Gia đình họ Tần vốn rất tiết kiệm. Nguồn năng lượng hiện tại lại vô cùng khan hiếm. Nhà họ Tần phải làm gương, tiết kiệm điện nước. Bật điều hòa là điều không tưởng, hơn nữa khu dân cư trong căn cứ cũng chỉ được cung cấp điện theo khung giờ.
Nhưng lần này, vì muốn hai đứa cháu cưng về ở được thoải mái, Cố Tú Lâm định nhờ ông Tần xin một đặc quyền nhỏ: cấp điện liên tục cho nhà bà trong vài ngày.
Nếu không, nóng nực thế này làm sao hai đứa cháu của bà chịu nổi?
Vì chuyện điện đóm này mà sáng sớm Cố Tú Lâm đã tìm đến văn phòng của ông cụ.
Tần lão gia t.ử nghe xong mà đau cả đầu. Cô con dâu này đúng là rắc rối. "Đừng có tơ tưởng đến điện của căn cứ nữa, không tiện đâu. Thế này đi, cô gọi Bỉnh Hoa về nhà, lát nữa ta sẽ gửi về một cái máy phát điện mini, bảo nó lắp đặt đi."
"Cảm ơn bố, vậy bố nhanh lên nhé. Con trai và con dâu con sắp về đến nhà rồi."
Tần lão gia t.ử phẩy tay giục Cố Tú Lâm đi mau, rồi ông cũng theo sát về nhà.
Tần Bỉnh Hoa cũng về rất nhanh, vài người trước sau lần lượt về đến nhà.
Tần lão gia t.ử lôi từ nút không gian ra một chiếc máy phát điện mini và một ít xăng.
Về chuyện nút không gian, Tần Bỉnh Hoa và Cố Tú Lâm đều đã biết. Họ cũng nghe loáng thoáng từ ông cụ về xuất thân của cô con dâu, làm sao họ có thể không bận tâm cho được.
Cố Tú Lâm đã dày công tuyển chọn biết bao nhiêu cô gái, từ thủ đô cho đến Tây Nam sau khi mạt thế ập đến. Khó khăn lắm mới chọn được một hai cô coi như xứng đôi vừa lứa với con trai mình. Không ngờ, con trai bà lại giỏi giang đến vậy, "chó ngáp phải ruồi", vớ được một món hời lớn.
Là cháu gái ngoại duy nhất của thủ trưởng Thịnh, thân phận thì khỏi bàn cãi. Cô ấy lại còn xinh đẹp như hoa. Hơn thế nữa, ai mà ngờ cô ấy lại có những cơ duyên kỳ diệu đến vậy. Theo lời ông cụ Tần, mồ mả tổ tiên nhà họ Tần không chỉ đang bốc khói xanh, mà là đang bùng cháy rực rỡ! Thế này thì làm sao mà không hết lòng cung phụng cho được?
Sự kiện ồn ào của nhà họ Tần khiến hàng xóm xung quanh không chú ý cũng khó.
Hai bà hàng xóm thường ngày hay trò chuyện, thân thiết với Cố Tú Lâm cũng ghé sang hỏi thăm tình hình.
"Tú Lâm à, thấy bà tất bật cả hai ngày nay, định sửa sang lại nhà cửa à?"
"Sửa sang gì đâu. Con trai tôi dẫn con dâu và cháu nội về, tôi phải chuẩn bị cho tươm tất chứ."
"Thật thế à? Tiểu Dực im hơi lặng tiếng thế mà đã có vợ con rồi sao?"
"Mới ba tháng trước bà còn nhờ tôi tìm cô nào ưng ý mà."
Cố Tú Lâm bị hai người phụ nữ kéo hai bên, không nói rõ ngọn ngành thì đừng hòng đi đâu.
Chưa bao giờ Cố Tú Lâm cảm thấy nở mày nở mặt như lần này. Không phải con trai bà không lấy được vợ, mà là nó không muốn lấy thôi. Lần này con dâu cháu nội đều có cả, bà phải tranh thủ khoe khoang một trận mới được.
"Haiz, chuyện này dài lắm. Thằng Dực giấu tôi suốt hai năm trời, các bà xem tôi có khổ không chứ? Giờ con nó đầy tuổi rồi, nó không chịu nổi sự cằn nhằn của tôi mới chịu đưa người về. Các bà xem, đùng một cái tôi có cả con dâu lẫn cháu nội, sinh đôi một trai một gái đàng hoàng. Con trai tôi kể là chúng nó xinh lắm. Đến giờ tôi vẫn còn chưa kịp hoàn hồn đây này..."
