Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 379

Cập nhật lúc: 13/03/2026 15:00

Tô Nghiên dạo một vòng. Mỗi phòng được bố trí hai chiếc giường tầng bằng sắt. Mỗi đứa có một chiếc rương riêng đựng đồ cá nhân, được xếp ngay ngắn và vô cùng sạch sẽ.

Hai cậu con trai chung một phòng. Lục Duyên, Lục San, Hà Tiểu Tĩnh, Hà Tiểu Di – hai cặp chị em gái này chia nhau một phòng. Anh Tử, Lưu Thư Mễ và Từng Cam Cam ở chung phòng còn lại.

Phòng khách và phòng ăn được thiết kế liên thông. Mấy chiếc thùng lớn đựng vật tư được đặt gọn gàng cạnh bàn ăn. Ở khu vực phòng khách kê hai dãy bàn dài để bọn trẻ ngồi học bài.

Quả không hổ danh là học trò của lính đặc nhiệm, nề nếp kỷ luật rõ ràng đâu ra đấy.

Trong bếp, mấy chiếc thùng lớn đều được chứa đầy nước. Hiểu rõ giá trị sinh tồn của nước, bọn trẻ đã rèn luyện được thói quen tích trữ nước cẩn thận.

Ngoài ra còn có vài bao tải da rắn cỡ lớn đựng đầy than củi.

"Chỗ than này là anh Trương với anh La dạy tụi em đốt đấy ạ. Trên núi thiếu gì cành cây khô." Thấy Tô Nghiên tò mò nhìn đống than, Anh T.ử đứng bên cạnh giải thích.

"Anh T.ử nhà ta giỏi quá." Tô Nghiên chân thành khen ngợi.

Nghe Anh T.ử được khen, mấy đứa trẻ cũng đồng loạt hướng ánh mắt long lanh, chờ đợi lời khen từ cô. Tô Nghiên bật cười, hào phóng ban phát lời khen cho từng đứa một.

Sau đó, cô hỏi thăm xem bọn trẻ còn thiếu thốn thứ gì không. Nhưng đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn lắc đầu, bảo lương thực vẫn còn nhiều, tạm thời chưa thiếu thứ gì.

Tô Nghiên để lại một ít dăm bông, lạp xưởng dễ bảo quản, kèm theo ít rau xanh và trái cây. Cho nhiều quá chúng cũng chẳng có chỗ cất. Dù sao khoảng cách cũng gần, sau này thiếu gì qua lấy cũng tiện.

Quay về nhà mình, bữa tiệc nướng đã tàn. Rác rưởi được gom gọn vào một thùng lớn để trước cửa.

Tô Nghiên về đến nhà thì đám La Phục An cũng vừa rút quân.

"Mệt mỏi lắm không em? Hôm nay bận rộn nhiều việc thế cơ mà."

"Em không mệt, đông người phụ thế mà. Chỉ là tự nhiên vắng hai bé con nên thấy hơi trống trải."

Hai đứa nhỏ không có ở đây, ông bà ngoại cũng vắng nhà, hai chú ch.ó lười biếng cũng chẳng thấy tăm hơi.

Khu S này cũng lưa thưa vài người ở, khoảng cách từ khu biệt thự ra đến khu chung cư cũng mất vài phút đi bộ, xung quanh tĩnh lặng như tờ.

Tần Dực cẩn thận khóa trái cửa, rồi bế thốc vợ lên đi thẳng lên lầu.

"Thả em xuống nào, anh không thấy mệt sao~"

"Không mệt, ôm vợ thì làm sao mà mệt được?"

Tần Dực bế một người lớn đi cầu thang mà cứ nhẹ tênh như đi đường bằng. Anh bế cô thẳng vào phòng tắm mới chịu đặt xuống.

"Anh tắm trước hay mình tắm chung?"

"Em tắm trước đi, anh canh chừng bên ngoài."

Tô Nghiên vẫn có chút bất an. Cô luôn có cảm giác ngôi nhà này chưa được trang bị đầy đủ hệ thống an ninh. Đại Hoàng và Đại Hắc lại không có ở đây, cô cứ có cảm giác hiểm nguy đang rình rập xung quanh.

Tần Dực sao có thể không nhìn thấu nỗi lo lắng của vợ mình?

"Đây là khu S, lại là nơi ở sắp tới của ông ngoại, hệ thống an ninh không tồi tệ như em nghĩ đâu. Vụ thiết bị nghe lén vừa rồi chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Nếu em không dùng Hòa Hòa kiểm tra, thì lúc ông ngoại chuyển đến, bên an ninh cũng sẽ rà soát lại một lượt nữa."

"Em tin anh."

Không chịu nổi mùi khói thịt nướng ám trên người, Tô Nghiên gội đầu, tắm rửa sạch sẽ rồi mới bước ra.

Tần Dực đã đứng sẵn đó, tay cầm máy sấy tóc đợi chờ.

"Anh đi tắm đi, để em tự sấy cũng được."

"Cũng được, chờ anh nhé."

Hai chữ "chờ anh" lọt vào tai nghe sao mà mơn trớn, kích thích đến lạ. Tô Nghiên bật cười mắng yêu, chĩa thẳng máy sấy vào mặt người đàn ông, đẩy anh vào phòng tắm.

Tiểu biệt thắng tân hôn – xa nhau một ngày dài tựa ba thu, nay gặp lại tình cảm càng thêm nồng nàn.

Sáng hôm sau, Tô Nghiên uể oải rời giường, tay xoa xoa cái lưng mỏi nhừ. Bữa sáng đã được chuẩn bị tươm tất.

"Nghiên Nghiên, em ăn chút gì lót dạ rồi nghỉ ngơi thêm đi. Chuyện cửa hàng không phải vội. Khi nào thấy khỏe thì ra quảng trường trung tâm xem, ưng mặt bằng nào thì báo anh."

"Em biết rồi~"

"Vậy anh đi làm đây."

Tần Dực ôm mặt vợ, cọ má âu yếm rồi mới chịu ra khỏi cửa.

Tô Nghiên ngước mắt nhìn theo bóng lưng anh rời đi, phong thái hiên ngang, khí phách ngời ngời.

Biết vợ đang nhìn, anh quay đầu lại nở nụ cười rạng rỡ, thần thái vô cùng tươi tỉnh.

Cô thắc mắc mãi, vì sao anh không hề thấy mệt mỏi chút nào nhỉ?

Đã thức dậy thì cô cũng không muốn nướng thêm nữa. Đầu tiên, cô gọi điện cho bà ngoại hỏi thăm tình hình hai đứa nhỏ, sau đó mới lái xe dạo quanh khu vực thương mại tại quảng trường trung tâm căn cứ.

Cửa hàng đương nhiên phải chọn vị trí trung tâm, đẹp nhất rồi.

Từ cổng chính của căn cứ có một đại lộ dẫn thẳng đến quảng trường trung tâm. Bất cứ ai ra vào căn cứ, chỉ cần có mắt là sẽ nhìn thấy ngay vị trí đắc địa đó. Tô Nghiên quay video, gửi riêng cho Tần Dực xem.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.