Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 425
Cập nhật lúc: 14/03/2026 09:02
Mỗi tên bị bẻ gãy đúng ba chiếc xương, cực kỳ công bằng, không thiên vị ai.
Năm kẻ đó giờ đã hoàn toàn nằm bẹp dí trên mặt đất. Chắc chắn không phải chỉ vì gãy ba chiếc xương sườn mà chúng trở nên vô dụng như vậy, mà do trước đó chúng đã lãnh đủ những vết thương chí mạng khác.
Nằm rên rỉ trên mặt đất, chúng phải nghe những lời chỉ trích, chê bai không thương tiếc từ hai đứa trẻ vắt mũi chưa sạch. Chút tự tôn cuối cùng còn sót lại khiến chúng không thể cãi tay đôi với hai đứa nhóc. Chúng đành c.ắ.n răng chịu đựng, chỉ muốn lết cái thân tàn tạ chuồn đi cho khuất mắt.
Nhưng người máy không cho phép chúng rời đi. Lệnh tấn công vẫn chưa được người chủ cài đặt hủy bỏ.
"Anh Tử, thả cho bọn chúng đi đi."
"Vâng ạ."
Nghe lệnh từ Anh Tử, người máy Thần Tài mới buông tha cho mấy kẻ đang lết trên mặt đất. Nó quay gót, bước những bước vững chãi trở lại vị trí canh gác quen thuộc bên trong tiệm.
Dù chỉ là màn xô xát của những kẻ "ngốc", nhưng với hai đứa trẻ, đó vẫn là một trận chiến mãn nhãn. Chúng vẫn còn thòm thèm.
"Con muốn xem nữa cơ~" Tiểu Vi chu cái mỏ nhỏ xíu, khuôn mặt phụng phịu không vui.
Tiểu Duệ không ồn ào như em gái, nhưng biểu cảm trên gương mặt cậu bé đã nói lên tất cả: cậu bé cũng muốn xem tiếp.
Tần Dực đón lấy Tiểu Vi từ vòng tay La Phục An, bế cô bé đưa cho Tô Nghiên.
Tô Nghiên tinh ý hiểu rằng hai người đàn ông này đang có chuyện quan trọng cần bàn bạc.
Anh T.ử cũng là một cô bé thông minh lanh lợi. Không cần đợi Tô Nghiên lên tiếng, cô bé đã bế Tiểu Duệ, lon ton chạy theo người chị mà cô bé vô cùng ngưỡng mộ vào khu trưng bày nội thất bên trong.
Tần Dực và La Phục An lần lượt đi về phía chiếc xe đang đỗ cách đó không xa.
Tần Dực nhanh ch.óng liên lạc với ông nội qua thiết bị trên xe: "Ông nội, khi nào thì căn cứ mới mở cửa cho người nước ngoài vào ạ?"
"Ngay sau khi nhận được tin tức cháu phá hủy phòng thí nghiệm ngầm của Mỹ, có vài nhóm người nước ngoài đã gửi yêu cầu gia nhập căn cứ. Ông và Thịnh lão đã bàn bạc kỹ và quyết định phê duyệt. Lúc trước, chúng ta cố gắng giấu kín năng lực đặc biệt của Tiểu Nghiên, thậm chí để Chu Xu Đình đứng ra nhận trách nhiệm, vì lúc đó chúng ta chưa hề hay biết việc Mỹ đã tiếp cận với nền văn minh ngoài hành tinh từ 20 năm trước."
"Giờ thì đã rõ, hơn nữa chúng ta đã 'chơi lớn' đặt mấy quả b.o.m ngay trước cửa nhà chúng. Việc có vài kẻ tự dâng mỡ đến miệng mèo cũng là điều dễ hiểu. Cứ để bọn chúng vào, mượn chính miệng chúng để khẳng định với thế giới rằng căn cứ của chúng ta có mối liên hệ với văn minh ngoài hành tinh."
"Nếu dùng câu chuyện văn minh ngoài hành tinh làm lá chắn, vợ cháu sẽ an toàn hơn, không còn bị ai soi mói nữa."
"Chính xác. Cháu dự đoán không bao lâu nữa, đại diện của các căn cứ quốc gia sẽ tìm đến Hoa Hạ để đàm phán về vấn đề người ngoài hành tinh. Lúc đó, chính phủ sẽ công khai lên tiếng về sự hiện diện của họ."
Khi hai người đàn ông trở lại cửa hàng, họ chứng kiến cảnh hai người phụ nữ bị Anh T.ử đ.á.n.h đuổi ra ngoài.
"Hai mụ đó tự nhận là họ hàng của Anh Tử. Dạo này bọn họ cứ lởn vởn quanh đây, ép Anh T.ử phải nhường công việc ở cửa hàng cho họ, lại còn đòi dọn vào khu S ở chung. Cam Cam bảo đây là lần thứ hai chúng đến gây sự rồi. Lần trước cũng bị Anh T.ử đuổi thẳng cổ, lần này lại bị đ.á.n.h cho một trận."
Tô Nghiên hạ giọng kể lại sự việc cho Tần Dực và La Phục An nghe. Cô không hề có ý định can thiệp, cô tin tưởng Anh T.ử thừa sức tự mình giải quyết chuyện này.
"Tính cách con bé y chang chị dâu vậy. Chuyện gì giải quyết được bằng nắm đ.ấ.m thì không cần phải nói nhiều." La Phục An nhìn cô thiếu nữ nhỏ nhắn vừa đ.á.n.h người xong, đang xoa xoa đôi tay với vẻ mặt sắc lạnh như một con sư t.ử non, trong mắt anh ánh lên sự tán thưởng.
"Hồi bằng tuổi con bé, em nhút nhát như một quả hồng mềm ấy chứ. Giá mà lúc đó em có được một nửa sự dũng cảm của Anh T.ử bây giờ. Thực ra, em của hiện tại cũng giống Anh T.ử của hiện tại, đều là do bị dồn vào chân tường mà thôi."
Tô Nghiên giao hai đứa trẻ cho Tần Dực và La Phục An trông nom, rồi tiến về phía Anh T.ử đang tức giận đến mức đỏ mặt tía tai.
"Đừng bực mình nữa, đến giờ rồi, chúng ta đóng cửa nghỉ thôi."
"Vâng, đóng cửa thôi. Nếu chúng còn dám mò tới, em sẽ tiếp tục đ.á.n.h!"
"Đúng, đ.á.n.h cho chúng biết mặt. Với những kẻ không biết lý lẽ thì chẳng việc gì phải tốn lời."
"Chúng không đáng được đối xử như con người, thưa chị Tô. Đòi cướp công việc của em, đòi cướp luôn cả căn nhà chị sắp xếp cho bọn em còn chưa phải là đỉnh điểm của sự trơ trẽn. Nhà mụ ta ở ngay gần nhà em. Sau khi bố mẹ em mất, cái người tự xưng là dì đó đã tìm đến, cướp đi hai gói mì tôm cuối cùng mà bố mẹ em đã phải đ.á.n.h đổi bằng cả tính mạng để kiếm về cho em. Em không chịu đưa, mụ ta liền đá em mấy cái..."
