Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 468

Cập nhật lúc: 14/03/2026 16:01

Vừa nghe nói có thể sống đến ba, năm trăm tuổi, Tô Nghiên, Tần Dực và Dương Kính Huy đều trợn tròn mắt khó tin. Tính ra bọn họ chỉ mới vừa trưởng thành thôi sao!

Sau đó, tất cả đều liên tưởng đến t.h.u.ố.c cải tạo gen. Đây đúng là đồ tốt mà, có thể sống thì ai lại muốn c.h.ế.t chứ?

Ai chẳng muốn sống lâu.

"Các con không cần ngạc nhiên, các con dù không cải tạo gen thì cũng sẽ sống thọ như vậy."

Hả?

Ba người chỉ thắc mắc trong nháy mắt, rồi đồng loạt nghĩ ngay đến tinh thần lực.

An Á mỉm cười nói tiếp: "Đúng như các con nghĩ đấy, là tinh thần lực. Mẹ nhờ dùng t.h.u.ố.c cải tạo gen mà kích phát được tinh thần lực, còn các con lại tình cờ vì hai đoạn gậy tín hiệu kia mà cũng kích phát được. Nhắc đến tinh thần lực, có một bộ phận thú nhân từ lúc sinh ra tinh thần lực đã rất thấp hoặc không có, do đó t.h.u.ố.c cải tạo gen mới ra đời."

"Dì An Á, tinh thần lực cũng phân chia cấp bậc cao thấp đúng không ạ?"

"Đúng vậy, về mặt lý thuyết thì tinh thần lực càng cao, tuổi thọ càng dài. Nhưng tiền đề là phải đảm bảo bản thân không bị bạo động tinh thần lực. Mà nói đến bạo động tinh thần lực thì phải nhắc đến các loại động thực vật, rau củ quả sinh trưởng tự nhiên của chúng ta..."

An Á bắt đầu phổ cập kiến thức cho ba người về lợi ích của thực phẩm tự nhiên đối với thú nhân, cùng với việc động thực vật tự nhiên trên tất cả các hành tinh thuộc tinh hệ Vụ Uyên khan hiếm đến mức nào.

Không phải là các hành tinh ở tinh hệ Vụ Uyên không có động thực vật, mà là tất cả đều thuộc loài đột biến.

"Mẹ, t.h.u.ố.c cải tạo gen ở Mục Lãng Tinh chắc cũng rất khan hiếm đúng không?"

"Đúng vậy, chỉ có Viện Nghiên cứu Dược tễ Tối cao của Đế quốc Mục Lãng mới có. Một năm sản xuất không tới một trăm ống."

Chỉ cần có là được rồi. Trong lòng Tô Nghiên đã bắt đầu tính toán xem làm thế nào để lấy được hai ống cho ông bà ngoại. Nếu lấy được, thì cũng phải kiếm cho ông nội Tần và ba mẹ Tần nữa. Còn về lý do tại sao không lo cho hai đứa nhỏ á? Hai đứa nó đã có ông ngoại lo rồi.

Dương Kính Huy không có người nhà, mấy anh em tốt nhất cũng đều đã kích phát tinh thần lực, nên anh chẳng cần phải mưu tính cho ai.

Còn suy nghĩ trong lòng Tần Dực thì đại khái cũng giống Tô Nghiên.

"Nghe nói ở tinh hệ Vụ Uyên trước kia cũng có không ít con người thuần chủng, nhưng trải qua hàng ngàn năm dần dần ngày càng ít đi. Hiện tại, nhân loại thuần chủng cực kỳ trân quý, còn quý hơn cả quốc bảo. Ngoài lý do thưa thớt, một lý do khác là vì một khi nhân loại thuần chủng kích phát tinh thần lực, thì đều đạt cấp bậc siêu cao. Giống như mẹ, và cả em trai An Bình của các con nữa, đều là cấp 3S."

"Thế lão bố tồi của con thì sao? Ông ấy cấp bậc gì?"

Đây là đang tự mắng mình à?

Phụt!

Lời này của Tô Nghiên thành công khiến An Á, cùng với Tần Dực và Dương Kính Huy không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Ông ấy cùng lắm chỉ được xem là ông bố sói của con thôi, một con sói. Ông ấy là một trong số cực ít thú nhân sở hữu tinh thần lực cấp 3S. Ở Đế quốc Mục Lãng, những người như ông ấy không có quá mười người đâu."

"Được rồi, vậy có phải toàn bộ tinh hệ đó đều là động vật hình người không?"

"Về cơ bản là vậy."

“…” Tô Nghiên hơi cạn lời. Cô tưởng tượng ra cảnh mình bước vào một cái sở thú.

"Để mẹ kể cho các con nghe..."

"Mẹ ơi!"

"Ba ơi!"

An Á vốn định kể thêm cho con gái và con rể nghe về phong tục của hành tinh Mục Lãng, nhưng ba ông cháu chơi cơ giáp đã quay về, nên bà đành dừng lại không nói nữa.

Tiểu Duệ rúc vào lòng mẹ, cái miệng nhỏ liến thoắng kể chuyện cơ giáp của ông ngoại bay lượn trong vũ trụ thế nào, kể cảnh nhìn thấy toàn bộ tinh hạm lao v.út đi trong không không gian cực nhanh ra sao. Cậu bé khua tay múa chân, có thể thấy đứa trẻ này thật sự đã chơi rất vui. Rất hiếm khi thấy Tiểu Duệ nói nhiều như vậy trong một lúc.

Tiểu Vi nằm xụp trong lòng ba, luôn miệng khen vũ trụ thật đẹp, kể rằng cô bé có thể nhìn thấy những vì sao lấp lánh chớp tắt...

Hai đứa nhỏ cứ ríu rít lặp đi lặp lại mãi, rõ ràng là đều chơi rất cao hứng. Lão ông ngoại trong trái tim bé nhỏ của chúng giờ đây đã có một địa vị khá vững chắc, hình tượng vô cùng cao cả rồi.

"Tiểu Nghiên, cái này cho con, để học tập." Thương Minh lại lấy ra một chiếc quang não màu hồng phấn giống y hệt chiếc của Tần Dực đưa cho Tô Nghiên.

Những món đồ dùng cho việc học tập, Tô Nghiên sẽ không đời nào từ chối, cô im lặng nhận lấy.

"Nhìn mẹ này, lại quên mất chuyện quan trọng như vậy. Có máy chuyển đổi ngôn ngữ thì giao tiếp không thành vấn đề, nhưng Tiểu Nghiên, con phải học chữ viết. Chiếc quang não này là cái năm xưa mẹ từng dùng đúng không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.