Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 548
Cập nhật lúc: 15/03/2026 12:01
Đúng là hai đôi bàn tay vàng chiêu tài hút lộc!
Tin tức hai đứa trẻ đang khoe chiến lợi phẩm lan truyền khắp tinh hạm, thu hút mọi người xúm lại xem.
"Bé Tiểu Duệ, bé Tiểu Vi, hai cháu còn lợi hại hơn cả chú La nữa đấy!"
"Chú Trương cũng xách dép không kịp luôn!"
"Giỏi lắm, nhưng từ giờ cấm không được làm thế nữa."
Người dội gáo nước lạnh không ai khác chính là ông bố Tần Dực.
Người mẹ Tô Nghiên thì nãy giờ không hé răng nửa lời. Tuy nhiên, khi hai đứa nhỏ dùng ánh mắt cún con, nâng niu bảo vật đưa cho cô và nói "cho mẹ", lòng cô bỗng chùng xuống, cảm thấy áy náy. Có phải buổi chiều cô đã mắng chúng hơi quá lời không?
Sau khi Tô Nghiên cất hết đồ của hai đứa nhỏ, ông Thịnh sai người đưa chúng đi. Ông muốn đích thân ra mặt nói đỡ cho hai đứa chắt trước mặt cháu ngoại.
"Cháu đừng trách phạt chúng nữa. Nói cho cùng, lỗi là do người lớn chúng ta không trông nom cẩn thận, tạo sơ hở cho chúng lẻn đi chơi. Ông cũng hỏi kỹ rồi, hai đứa nhóc này tuy nhỏ nhưng trí khôn không thua kém gì thanh niên mười mấy tuổi. Dù có ham chơi chút, chúng vẫn biết cách né tránh nguy hiểm. Đừng nhốt chúng vào không gian úp mặt vào tường nữa, cũng đừng tịch thu đồ của chúng. Rút kinh nghiệm, từ nay về sau trông coi chúng cẩn thận hơn là được."
Ông Tần cũng hùa theo, quay sang quở trách Tần Dực: "Cháu đừng có mà mắng chúng. Cháu mà mắng chắt nội, chắt ngoại của ông, ông sẽ mắng lại cháu. Chính cháu lơ là mới để chúng trốn đi chơi. Nếu cháu để mắt kỹ thì làm gì có chuyện này."
Nhờ thái độ nhận lỗi thành khẩn cộng thêm sự can thiệp đắc lực của các "cây đa cây đề", hai đứa nhỏ đã thoát khỏi án phạt úp mặt vào tường trong không gian, cũng như việc bị tịch thu nút không gian và cơ giáp.
Tô Nghiên hoàn toàn không hay biết, ở một góc khuất tầm nhìn, hai đứa nhỏ đang lén lút giơ ngón tay chữ V ăn mừng chiến thắng.
Suốt mười mấy ngày sau đó, hai đứa nhỏ bị cấm túc, không được theo ba mẹ và các chú ra ngoài. Bà cố và Cố Tú Lâm đành phải thay nhau trông nom chúng trên tinh hạm.
Cũng trong khoảng thời gian nửa tháng này, các nhà nghiên cứu đã thành công trong việc chuyển hóa đá năng lượng cấp thấp thành các màng cung cấp năng lượng cho đồ điện gia dụng.
Một chuyên gia lão thành cũng đã thử nghiệm và xác nhận: Tuy chất lượng đất tại khu vực khai thác đá năng lượng ở dãy A Nhĩ Sơn vẫn chưa đủ tiêu chuẩn để trồng trọt, nhưng nồng độ phóng xạ đã giảm xuống mức an toàn cho con người cư trú.
Hơn nữa, sau nhiều ngày ròng rã và nỗ lực khảo sát của các tổ công tác, khu vực A Nhĩ Sơn vẫn được đ.á.n.h giá là dải đất rộng rãi và lý tưởng nhất để tái thiết quê hương.
Ban lãnh đạo căn cứ lập tức triệu tập một cuộc họp khẩn.
Cuộc tranh luận về việc tái thiết căn cứ diễn ra vô cùng gay gắt.
Có ý kiến cho rằng thời điểm hiện tại chưa thích hợp để xây dựng lại. Thay vào đó, nên quy đổi số tinh thạch thu được gần đây thành vàng, mua thêm một chiếc tàu vũ trụ. Như vậy, dù có thêm vài vạn người sống sót từ các nơi đổ về, vẫn đảm bảo đủ chỗ ở. Hơn nữa, việc sử dụng năng lượng từ đá năng lượng cho các thiết bị điện trên phi thuyền đã được giải quyết. Trong trường hợp t.h.ả.m họa tái diễn, phi thuyền có tính cơ động rất cao.
Luồng ý kiến trái chiều lại cho rằng việc lơ lửng trên không trung tiềm ẩn nhiều rủi ro và bất tiện. Phi thuyền chỉ nên được xem như giải pháp lưu trú tạm thời. Với nguồn tinh thạch dồi dào thu được, việc tái thiết căn cứ trên mặt đất không hề mâu thuẫn với việc mua thêm phi thuyền, chỉ là thời gian sẽ kéo dài hơn một chút. Xây dựng lại một căn cứ kiên cố, bám rễ sâu vào lòng đất là nhu cầu vô cùng cấp bách...
Giữa hai luồng ý kiến xây và không xây, tỷ lệ phiếu bầu lúc này đang ở mức 50/50.
Chu Xu Đình đếm đi đếm lại số người tham dự cuộc họp, thấy không thể nào ra kết quả 50/50 được: "Có 23 người tham dự, ai chưa bỏ phiếu?"
Một cánh tay rụt rè giơ lên.
Là Tô Nghiên.
"Thưa các vị lãnh đạo, tôi chỉ là một thư ký kiêm nhiệm, cũng có quyền bỏ phiếu sao?"
Việc Tô Nghiên không bỏ phiếu là do sự sắp xếp của ông ngoại Thịnh. Ông mong muốn việc tái thiết được tiến hành càng sớm càng tốt, nhưng ông đã dự đoán trước khả năng kết quả sẽ hòa. Trong khi đó, cô cháu ngoại của ông lại chính là "định hải thần châm", là báu vật quốc gia của căn cứ. Sự tồn tại của cô ở căn cứ Hoa Hạ này còn quan trọng hơn cả ông. Vì thế, lá phiếu của cô sẽ mang tính chất quyết định.
"Cháu đương nhiên có quyền bỏ phiếu!"
Đó là sự nhất trí chung của tất cả mọi người.
Tô Nghiên tự đặt mình vào vị trí một thư ký kiêm nhiệm của ông Thịnh, một vị trí mà những người ở tầng lớp ch.óp bu của căn cứ chưa từng dám nghĩ tới.
