Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 671
Cập nhật lúc: 16/03/2026 03:15
Sau khi chuẩn bị xong vật tư, Tô Nghiên bảo cô Tô Thanh dọn sẵn thức ăn cho hai đứa nhỏ. Đợi chúng ăn xong mới cho rời khỏi không gian.
Lo xong chuyện của tụi nhỏ, Tô Nghiên mới sực nhớ ra việc tìm Túc Uyên để hỏi xem khi nào hắn mới có thể khôi phục, rồi còn phải nhanh ch.óng nghĩ cách rời đi.
Lần này bị kẹt trong không gian hoàn toàn khác với lần trốn tránh ông bố "cẩu" chạy về Trái Đất. Lần trước không đi được là do bị chặn lại, nhưng ít ra cô vẫn biết đường về.
Lần này thì hết cách thật rồi, căn bản là chẳng có đường nào mà về.
Tô Nghiên tìm thấy con hổ kia trên bãi cỏ bên bờ sông.
Một con thú khổng lồ nằm rạp ở đó, thỉnh thoảng lại quằn quại vài cái, trông ủ rũ vô cùng. Nhìn thoáng qua là thấy ngay có gì đó không ổn.
Bị ốm sao? Hay là phản ứng bất thường trước khi khôi phục lại hình người? À không đúng, phải gọi là triệu chứng kỳ lạ trước lúc biến lại thành người mới đúng chứ?
Tô Nghiên tiến lại gần con hổ. Nó uể oải thốt ra một tiếng "gào" nghe buồn bã.
"Anh bị ốm à?" Đôi mắt hổ đỏ vằn, cả thân hình to lớn dường như chẳng còn chút sức lực nào. Tô Nghiên chỉ nghĩ đơn giản là Túc Uyên đang bị bệnh.
Túc Uyên lắc lắc cái đầu hổ, gầm lên "gào ô ~" hai tiếng, nhấc một chân trước lên chỉ về hướng Tô Nghiên vừa tới.
Ý của nó là bảo cô quay lại, hắn không sao cả. Lần này Tô Nghiên hiểu.
Theo thói quen, cô đưa tay sờ lên đầu con hổ. Nóng ran! Dù biết thân nhiệt của động vật thường cao hơn người, nhưng thế này thì nóng quá mức bình thường rồi, chắc chắn là đang ốm.
Nhưng sao lại thế được? Nghe mẹ cô từng kể, thú nhân từ lúc sinh ra đã được tiêm vắc-xin gì đó rồi. Ngoại trừ vết thương ngoài da hay tổn thương tinh thần hải, chúng gần như miễn nhiễm với các bệnh lý nền.
Tô Nghiên cũng chẳng tiện hỏi, vì biết hỏi thì con hổ cũng chỉ đáp lại bằng mấy tiếng gầm rú, cô hiểu được mới là lạ.
Thuốc thì cô có sẵn, nhưng toàn là t.h.u.ố.c trị bệnh cơ bản cho người thuần chủng, không biết có tác dụng với thú nhân hay không. Mà nếu có thử thì phải dùng liều lượng bao nhiêu?
Tay Tô Nghiên vẫn đặt trên đầu con hổ, tâm hồn cô dường như đang lơ lửng tận đâu đâu.
Thú nhân trong kỳ động d.ụ.c vốn đã rất nhạy cảm, huống hồ trước mặt hắn lại là giống cái mà hắn hằng khao khát. Giờ phút này, Túc Uyên bị bao bọc bởi hương thơm độc nhất vô nhị của Tô Nghiên. Bàn tay cô đặt trên đầu hắn, mang lại cảm giác mềm mại, ấm áp. Dáng vẻ đăm chiêu của cô trông vừa xinh đẹp lại vừa đáng yêu...
Đây mới chỉ là giai đoạn đầu mà hắn đã sắp không thể kìm nén được khao khát muốn vồ lấy cô và "nuốt trọn" cô. Nếu kỳ động d.ụ.c thực sự bùng phát, liệu hắn còn đủ lý trí để không làm tổn thương cô?
Đến lúc đó, cả thể xác lẫn tâm trí đều bị chi phối bởi bản năng nguyên thủy. Việc có cưỡng ép hay không, cô có đồng ý hay không, đều không còn nằm trong tầm kiểm soát nữa.
Túc Uyên giằng xé giữa việc nên giữ khoảng cách với cô và khao khát mãnh liệt muốn được kề cạnh. Lúc thì lý trí chiến thắng d.ụ.c vọng, lúc thì d.ụ.c vọng lấn át lý trí. Cuối cùng, d.ụ.c vọng vẫn đ.á.n.h gục lý trí.
Tô Nghiên bị một cái đầu hổ to tướng húc ngã nhào xuống đất. Cũng may chỉ là húc, nếu nó mà vồ lấy thì với cái thân hình mảnh mai của cô làm sao chịu nổi sức nặng gần hai ngàn cân của con thú khổng lồ này. Không đến mức bị đè bẹp, nhưng chắc chắn là sẽ lãnh đủ hậu quả.
Tô Nghiên phản ứng rất nhanh, cô lộn một vòng ngồi dậy, dùng hết sức bình sinh đẩy cái đầu hổ đang áp sát mặt mình ra. "Túc Uyên, anh bị điên rồi à? Nếu anh còn nghe hiểu tiếng người thì theo tôi về sân đi, tôi sẽ tìm t.h.u.ố.c cho anh."
Có bệnh thì uống t.h.u.ố.c. Nếu t.h.u.ố.c trong không gian của cô không có tác dụng, cô có thể ghi lại tình trạng của hắn, đợi lúc Tiểu Duệ vào thì nhờ con bé chuyển thông tin cho người thân của hắn để tìm cách giải quyết.
Tô Nghiên chưa từng nghĩ đến chuyện kỳ động d.ụ.c. Mặc dù cô có học qua những kiến thức cơ bản của hệ tinh tú Sương Mù Uyên và biết về kỳ động d.ụ.c của thú nhân, nhưng lúc này cô hoàn toàn không liên tưởng đến chuyện đó.
"Gào! Gào ~" Thuốc không có tác dụng đâu, em đi đi, mặc kệ tôi!
Nhưng lọt vào tai Tô Nghiên, đó chỉ là vài tiếng gầm gừ khàn khàn của con hổ. Cô hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của những tiếng "gào" đó.
Tuy nhiên, kết hợp với vẻ mặt và hành động của nó, cô biết nó đang bảo cô tránh ra.
Chẳng lẽ sắp hoàn toàn hóa thú sao? Nếu vậy thì thần tiên cũng chẳng cứu nổi.
Một người một hổ, suy nghĩ hoàn toàn không cùng chung một hướng.
Tuy vậy, trước khi con hổ không thể kìm nén được mà bộc lộ bản tính hoang dã, Tô Nghiên chợt nhớ đến nước linh tuyền.
Cô lập tức lấy một cái ly từ không trung, rót đầy một bát lớn. Một tay cô giữ c.h.ặ.t cái đầu hổ đang húc vào người mình, tay kia đổ cạn bát nước linh tuyền vào miệng nó.
