Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 700
Cập nhật lúc: 16/03/2026 03:19
"A Nghiên biết chắc sẽ rất vui."
Tần Dực gật đầu, ý bảo cuộc nói chuyện dừng ở đây.
Còn một đống lời Lâu Tuyết chưa kịp xả, đành chờ A Nghiên về vậy.
Vốn dĩ ý định của Tô Nghiên cũng là tự mình giải quyết chuyện cá nhân. Cô hoàn toàn không biết rằng vì chuyện của mình mà mẹ ruột và cô bạn thân đang vắt óc lo lắng.
Hai đứa trẻ đã bắt kịp ông ngoại. Thương Minh dung hợp nhẫn quyền hạn phó chủ nhân không gian, ngay lập tức cả ba ông cháu chạy tót vào không gian.
Khoảng sân tinh tế, trong vườn nở rộ những loài hoa ông không gọi tên được. Rìa sân có non nước hữu tình, có vườn trái cây, có nương rau. Xa hơn một chút là những hàng cây xanh ngắt trải dài ngút tầm mắt.
"Được tận mắt chứng kiến không gian của bé Nghiên mới thấy nó đẹp hơn cả những gì ta suy đoán. Quả là một chốn bồng lai! Bé Nghiên, bé Nghiên ơi ~"
"Ba."
Tô Nghiên và Túc Uyên ra đón, cả hai đồng thanh gọi ba.
"Bé Nghiên, ba nhớ con lắm!" Thương Minh bước nhanh tới, ôm chầm lấy Tô Nghiên vào lòng.
"Con cũng nhớ ba." Tô Nghiên thực sự thấm thía câu nói: Trong mắt cha mẹ, con cái dù có lớn đến đâu thì mãi mãi vẫn là những đứa trẻ.
Túc Uyên và Thương Minh vốn là chỗ người quen cũ. Trước đây gặp nhau thì ai nấy đều giữ kẽ, cấp bậc của hắn lại còn cao hơn ba vợ. Nhưng giờ phút này, hắn ngoan ngoãn đứng một bên hệt như một đứa con trai hiếu thảo.
Ôm con gái xong, Thương Minh vỗ mạnh hai cái lên vai Túc Uyên: "Cuối cùng cậu cũng thành con rể thực sự của ta rồi."
"Vâng. Nhưng khi Liên bang và Đế quốc có xung đột lợi ích, con cũng sẽ không nhượng bộ ba vợ nửa phân đâu."
"Cậu làm như ta sẽ nhường cậu vậy!"
Thương Minh không thèm để ý đến Túc Uyên nữa, dù sao đây cũng không phải là bàn đàm phán giữa Liên bang và Đế quốc. Ông dắt hai đứa trẻ đi vào phòng tìm bé Bạch. Từ lúc bé Bạch sinh ra ông còn chưa được bế lần nào. Bé Bạch là đứa trẻ mang nhiều đặc điểm của gia tộc sói hoang nhất.
Bé Bạch đang ngủ say sưa trên nôi. Ông ngoại Thương Minh cứ như túm một con gà con, tóm lấy hai cánh tay nhỏ xíu của bé Bạch rồi xách bổng lên.
"Đồ nhóc tỳ thú nhân kia, tỉnh dậy đi, nhìn xem ông ngoại đến này, gào u~"
"Ông ngoại ơi, ông xách bé Bạch như vậy em sẽ khó chịu đó!"
"Không sao, thú nhân nhỏ nhà chúng ta không yếu ớt thế đâu. Xem này, tỉnh rồi."
Tô Nghiên đi theo vào sau thầm nghĩ: Bị xách lên như thế thì không tỉnh sao được? Nhưng cô biết lối nuôi con kiểu sói của ba mình, có nói gì cũng vô ích. May mà thể chất của bé Bạch rất tốt, thực sự giống như những đứa trẻ thú nhân, có thể nuôi theo kiểu quăng quật được.
"Gào, u, u u..."
"Biết chào hỏi ông ngoại rồi cơ à? Nhớ cho kỹ, ta là ông ngoại của con."
Làm ông ngoại mà còn dí sát mặt vào trước mắt bé Bạch, hai mắt lớn trừng mắt nhỏ.
Trêu đùa bé Bạch một lát, Thương Minh quay đầu tìm Tô Nghiên.
"Bé Nghiên, ta vào được đây, vậy mẹ con có vào được không? Ta đã lâu không gặp bà ấy rồi, con đưa cả mẹ con vào đây đi."
"Bây giờ chưa đưa được đâu ạ."
Tô Nghiên giải thích với Thương Minh rằng, muốn để mẹ cô vào được không gian, ít nhất cũng phải đợi hai đứa trẻ quay lại dinh thự chỉ huy. Sau đó cô mới dùng vàng đổi lấy một đặc quyền, nhờ Tiểu Vi mang ra ngoài để mẹ cô liên kết vào, khi đó mới thành công.
"Thì ra con cần nhiều vàng như vậy chỉ vì mục đích này. Yên tâm, vàng thì thiếu gì. Ba sẽ phái người đi khai thác cho con, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu."
"Con cảm ơn ba. Đúng là con cần rất nhiều."
Dù hiện tại vẫn còn hai núi vàng chình ình ở đó, Tô Nghiên vẫn cảm thấy mình quá nghèo. Một cú nhấp tay là bay cả núi vàng, ai mà đỡ nổi?
"Túc Uyên, các con định khi nào thì trở về Liên bang?"
"Lối đi không gian này khá phức tạp, có lẽ phải mất chút thời gian. Nhân tiện bọn con cũng định săn thêm một ít lõi tinh thú Mãng Xà rồi mới về."
Nhắc đến quặng U-lai – nguyên liệu chế tạo phi thuyền mà hai người vô tình phát hiện ra – Túc Uyên cũng không giấu giếm, lấy ra một viên: "Con và Tiểu Nghiên còn tìm thấy thứ này."
"Để ba xem thử." Thương Minh cầm lên quan sát vài giây: "Quả thực đúng là nó, có nhiều không?"
Nếu không nhiều thì Túc Uyên đã chẳng cất công lấy ra làm gì: "Cả tinh cầu đều có địa mạo tương tự, tám chín phần mười là tài nguyên quặng U-lai phủ kín cả tinh cầu."
"Tuyệt lắm. Đợi khi nào con đả thông được lối đi, Đế quốc chúng ta sẽ hợp tác với Liên bang của con."
"Dạ được."
Chỉ dăm ba câu, tài nguyên khoáng sản quý giá của một tinh cầu lớn cứ thế được phân chia xong.
Cả nhà già trẻ cùng ăn một bữa cơm. Thương Minh tiễn hai đứa trẻ ra ngoài, dặn dò thuộc hạ mau ch.óng đưa bọn trẻ về Khu 1 của thủ đô đế quốc. Đích thân nhìn tinh hạm rời đi, dặn dò hạm đội của mình tiếp tục tăng tốc tối đa để đuổi theo mục tiêu, ông mới quay lại không gian.
