Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 712

Cập nhật lúc: 16/03/2026 03:22

"Không có ạ. Cứ lấy cái này cho anh ấy uống thử xem có tác dụng không."

Trước đây Túc Uyên từng uống, đối với thú nhân có tác dụng nhất định, không biết với thuần nhân loại thì hiệu quả ra sao.

Tô Nghiên dùng chai nước khoáng rỗng chiết xuất một lượng lớn linh tuyền thủy từ bình nhỏ, đưa cho Thương Minh mười mấy chai.

Lấy được đồ, Thương Minh liền vội vã ra ngoài. Mọi chuyện chi tiết ông cũng không kịp kể, chỉ để lại một câu lát nữa sẽ vào lại.

Tô Nghiên biết ba mình bận, nhưng cô lờ mờ đoán được. Nếu căn cứ không xảy ra chuyện tày đình gì, chắc chắn họ sẽ không bỏ cuộc dễ dàng sau bao năm kiên trì bám trụ. Lần này di dời, ắt là có biến cố lớn.

An Á biết cha mẹ an toàn nên cũng yên tâm phần nào, thấy con gái vẫn nhíu mày âu lo, bà gợi ý: "Ba con không có thời gian kể chi tiết, hay là con đi hỏi ông ngoại xem?"

"Vâng!" Tô Nghiên lại chi một số tiền lớn nhờ Hòa Hòa chỉnh lý thêm hai chiếc nhẫn quyền hạn ra vào không gian.

Một lát sau, Thương Minh lại xuất hiện trong không gian: "Bé Nghiên, nước con đưa có hiệu quả, rót hai chai vào là người tỉnh rồi."

"Vậy thì tốt rồi. Ba mau ra ngoài đi, ba phải ngồi trấn chỉ huy mà, để ông ngoại bà ngoại con vào đây đi."

Thương Minh cầm lấy chiếc nhẫn con gái đưa, thở dài. Thôi được rồi, ông làm ba mà trong lòng con gái lại chẳng quan trọng bằng ông bà ngoại. Chỉ lo ông ngoại có làm sao không, cùng ở trên chiến trường mà chẳng màng hỏi han ba lấy một câu xem có bị sứt mẻ chỗ nào không.

Đến cả vợ ông là An Á cũng chẳng thèm hỏi ông có khỏe không. Thương Minh xụ mặt, lách mình bỏ đi.

"Phu nhân cứ yên tâm, nàng phải tin ba chứ. Thủ đoạn của ba nổi tiếng là tàn nhẫn, ông ấy lại mang theo hạm đội mạnh nhất của mình. Đám tinh tặc và hai tên đầu mục của tinh hệ Thanh Kỷ rơi vào tay ba thì làm gì còn cơ hội sống sót."

"Đúng vậy, ba con chuyện khác thì không đáng tin, chứ chuyện g.i.ế.c địch diệt dị thú thì rất đáng tin."

Mẹ cô, bạn đời của cô, đ.á.n.h giá về ba cô quả thực vô cùng chuẩn xác và nhất trí.

Túc Uyên đã bảo ba cô làm được, vậy là được rồi. Tô Nghiên hoàn toàn yên tâm.

"Mẹ, mẹ đừng ôm bé Bạch mãi thế, đặt con xuống nôi cho con tự chơi đi. Mẹ vào xem nhà của ba mẹ bài trí thế nào rồi, đồ đạc con để hết trong phòng rồi đấy."

"Tô Thanh, mau chuẩn bị bữa trưa, chuẩn bị những món ông ngoại bà ngoại thích nhé."

Tô Nghiên căn dặn chuyện cơm trưa xong, ừm, cô còn phải đi rửa một ít trái cây mà ông bà ngoại thích ăn nữa.

Túc Uyên như một hộ hoa sứ giả, Tô Nghiên đi đâu hắn cũng bám gót theo sau. Cô rửa trái cây, hắn giúp cắt và bày ra đĩa.

"Phu nhân, nàng đang có chút căng thẳng."

"Đúng là em căng thẳng, còn không phải tại anh sao. Chẳng biết ông bà ngoại biết chuyện của chúng ta xong sẽ mắng em thế nào nữa."

"Biết đâu bà ngoại ông ngoại vui mừng còn không kịp ấy chứ?"

Thịnh lão không vào không gian ngay lập tức. Phải chờ hai giờ sau, khi hạm đội của Thương Minh dọn dẹp sạch sẽ đám thú nhân và tinh tặc của Thanh Kỷ tinh, xử lý ổn thỏa mọi việc, ông mới quay lại phi thuyền tìm bà xã.

Thương Minh cũng ra lệnh cho hạm đội dưới quyền hộ tống phi thuyền quay lại điểm xuất phát để trở về tinh hệ Vụ Uyên.

Sau khi thu xếp xong xuôi công việc bên ngoài, Thương Minh đón hai ông bà sang hạm chỉ huy của mình rồi mới chuẩn bị vào không gian. Bởi vì vị trí đi vào cũng chính là vị trí đi ra, ông cảm thấy ba mẹ vợ ở trên hạm chỉ huy của mình sẽ an toàn hơn.

Đây không phải lần đầu vợ chồng Thịnh lão vào không gian của cô cháu ngoại. Khi đôi chân đặt vững chãi, chân thực lên mảnh đất trong không gian, một cảm giác quen thuộc từ lâu ùa về.

"Ông ngoại, bà ngoại ~"

"Ba, mẹ!"

Được rồi, vợ con đều nhào hết về phía ba mẹ vợ, ông đứng cạnh còn bị phu nhân đẩy sang một bên. Thương Minh c.ắ.n c.h.ặ.t răng cấm, nhịn, quan lớn hơn một bậc đè c.h.ế.t người.

Túc Uyên lặng lẽ đứng cách đó không xa, không làm phiền hai người phụ nữ đoàn tụ với người thân đã lâu không gặp. Hắn nhếch mép cười với Thương Minh, như muốn nói: Nhìn xem, chúng ta đều giống nhau, tạm thời bị vứt bỏ rồi.

Thương Minh bước về phía Túc Uyên. Kẻ thù cũ nay thành cha vợ con rể, cả hai không nói một lời, chỉ trao đổi một ánh mắt rồi lặng lẽ đứng đó làm nền.

Thịnh lão và bà cụ nhìn thấy con gái cùng cháu ngoại, niềm vui sướng không lời nào tả xiết.

"Bà cố ơi, ông cố ơi ~"

"Bà cố ơi, ông cố ơi!"

Hai đứa chắt nhỏ không biết chui từ xó nào ra, mỗi đứa ôm c.h.ặ.t lấy một người, bám riết lấy ông cố bà cố đòi trèo lên người.

Con gái, cháu ngoại, chắt nhỏ đều vây quanh. Thịnh lão và bà cụ có chút nghẹn ngào, hai đôi bàn tay bất giác siết lấy nhau, mặc cho đám trẻ lớn trẻ bé ôm ấp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.