Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 732
Cập nhật lúc: 16/03/2026 03:26
Cô cũng chẳng biết con số chính xác là bao nhiêu, ba bốn ngàn liều là cô ước tính dựa trên số lượng thú hạch thôi.
Biết được thú Mãng Xà có công dụng lớn như vậy, hơn nữa trên tinh cầu kia lại có rất nhiều, Chu Xu Đình liền bày tỏ ý muốn đích thân dẫn người đến đó đóng quân, chuyên săn thú Mãng Xà để cố gắng tinh chế được càng nhiều t.h.u.ố.c cải tạo gen càng tốt.
Bàn đi tính lại, Thịnh lão và Tần lão cũng đồng ý với đề xuất của họ Chu, nhưng có thành hay không còn phải xem ý Túc Uyên thế nào.
Tinh cầu thú Mãng Xà là do Tô Nghiên và Túc Uyên vô tình xông vào, lối đi không gian cũng do Túc Uyên mở ra. Dù họ có nôn nóng đến mấy, nhưng đồ vô chủ thì ai phát hiện ra trước người đó có phần. Tô Nghiên có phần, nhưng cũng phải hỏi ý kiến người kia nữa chứ.
Chu Xu Đình bảo Tô Nghiên lập tức liên hệ Túc Uyên để bàn bạc chuyện này.
Túc Uyên đang bù đầu bứt tai, còn chưa nghĩ ra cách nào hay ho để "xử lý" cái gai trong mắt Dương Kính Huy. Vừa nghe thấy thế, hắn mừng thầm, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh!
"Phu nhân, mượn quang não của nàng một lát, ta sẽ đích thân nói chuyện với họ."
"Vâng."
Quang não vừa được chia sẻ màn hình, ngay lập tức, hình ảnh ba chiều của Túc Uyên hiện ra giữa phòng họp.
"Chào các vị, phu nhân của ta chắc đã kể cho mọi người nghe tình hình bên đó rồi. Ta biết mọi người không ngại gian khổ, nhưng muốn săn thú Mãng Xà thì bắt buộc phải dùng đến tinh thần lực. Tinh thần lực càng cao, vận dụng càng thành thục thì nguy hiểm đối mặt mới càng giảm.
Ta có một đề nghị thế này, mọi người hãy kiên nhẫn đợi thêm ba ngày nữa. Ba ngày sau, Liên bang sẽ chuyển đến một đợt t.h.u.ố.c cải tạo gen. Những người sử dụng t.h.u.ố.c, sau khi kích phát tinh thần lực, nên được huấn luyện một thời gian rồi mới đi thì sẽ tốt hơn."
Người sử dụng tinh thần lực quen thuộc nhất, vận dụng tốt nhất ở đây, không ai khác chính là Dương Kính Huy.
Những người già, người trẻ còn lại tuy đa số cũng đã dùng t.h.u.ố.c cải tạo gen, nhưng nói về cách vận dụng thì họ chỉ nắm được phương pháp thôi, chứ còn độ thành thục? Hoàn toàn là con số không.
Túc Uyên trình bày với vẻ mặt bình thản, nhưng chỉ có hắn, hoặc những người có tâm cơ như Dương Kính Huy mới hiểu được dụng ý thực sự đằng sau những lời đó là gì.
Không sai, chính là đang tính kế đẩy Dương Kính Huy đi. Với tính cách của Chu Xu Đình, làm sao ông ta có thể chờ đợi lâu như vậy? Thời gian đó đủ để săn được bao nhiêu con thú rồi, nhưng tinh thần lực lại là yếu tố không thể thiếu.
Cho nên, Chu Xu Đình chắc chắn sẽ chớp lấy đợt t.h.u.ố.c gen này, chọn ra những người ông ta muốn để cải tạo, sau đó lập tức lên đường đến tinh cầu thú Mãng Xà. Bọn họ sẽ cần một người sử dụng tinh thần lực thành thục đi theo để hướng dẫn, vừa săn thú vừa huấn luyện, một công đôi việc, hoàn hảo.
Người sử dụng tinh thần lực thành thục? Còn ai trồng khoai đất này ngoài Dương Kính Huy.
Mọi chuyện quả nhiên diễn biến đúng như Túc Uyên dự tính.
Dương Kính Huy mà đi tinh cầu thú Mãng Xà thì làm sao mà bám đuôi phu nhân của hắn được nữa? Kế mọn của Túc Uyên đã thành công rực rỡ. Hắn vô cùng tao nhã nói lời tạm biệt, kết thúc cuộc gọi ba chiều.
Khoảnh khắc trước khi hình ảnh ba chiều vụt tắt, Dương Kính Huy liếc nhìn người đàn ông kia một cái. Muốn đẩy tôi đi sao?
Nhưng những gì Túc Uyên nói đều là sự thật, ngoài Dương Kính Huy ra, những người khác có nghe cũng chẳng phát hiện ra điều gì bất thường.
Cuộc họp kéo dài qua cả giờ nghỉ trưa mới kết thúc.
Tô Nghiên phải về ăn cơm với ông bà ngoại, nhưng khổ nỗi, ông Tần cũng đang nhìn cô với ánh mắt mong mỏi.
May mà có Thịnh lão giải vây giúp: "Cháu gái tôi buổi trưa phải ở với vợ chồng tôi rồi, bữa tối sẽ cho con bé sang nhà ông."
"Thế cũng được. Tiểu Nghiên à, bữa tối ông sẽ bảo mẹ cháu nấu những món cháu thích nhé."
"Vâng ạ, cháu cảm ơn ông."
Sau khi ông Tần rời đi, Tô Nghiên mới khoác tay ông ngoại cùng bước ra khỏi phòng họp.
Dương Kính Huy đã đứng đợi sẵn ở cửa.
"Chào thủ trưởng."
"Ừ, đi thôi, về nhà cùng ăn cơm nào."
"Rõ!"
Tô Nghiên lườm cái con người đang tỏ vẻ nghiêm trang kia một cái. Chỗ này có phải hiện trường duyệt binh đâu mà cần trang trọng thế?
Cô kéo ông ngoại đi lên trước, thật sự là không nỡ nhìn.
Tiếu Mộc và Dương Kính Huy đi theo sau hai ông cháu. Tiếu Mộc cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn người bên cạnh.
Tình hình thế nào rồi? Có biến gì không? Tiếu Mộc không ngừng nháy mắt ra hiệu cho Dương Kính Huy, kể nghe coi nào?
Dương Kính Huy cứ coi như mình mù, chẳng thấy gì sất.
Đưa Thịnh lão đến tận cửa nhà, Tiếu Mộc liền quay về nơi ở tạm của mình để ăn trưa cùng người vợ sắp sinh.
