Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 787
Cập nhật lúc: 16/03/2026 03:37
"Không biết nữa."
Tần Dực lắc đầu. Trong đầu anh hiện lên một từ: Thắng t.h.ả.m. Có thể sẽ thắng, nhưng chiến thắng đó sẽ phải trả một cái giá vô cùng đắt.
Lấy một ví dụ đơn giản, căn cứ với hai mươi vạn quân và dân, đ.á.n.h thắng kẻ thù xâm lược, nhưng số người sống sót còn chưa tới một vạn. Một chiến thắng như vậy, cái giá phải trả là quá sức tưởng tượng.
Nếu căn cứ không di dời đến Lục tinh như hiện tại, với tình thế lúc bấy giờ, khi đối đầu với lực lượng chiến đấu do Thanh Kỷ tinh phái đến, "thắng t.h.ả.m" đã là một góc nhìn cực kỳ lạc quan rồi. Lý do chính là số lượng binh lính kích phát được tinh thần lực quá ít, số người biết sử dụng v.ũ k.h.í công nghệ cao lại càng hiếm hoi. Một lý do khác là vào thời điểm quân Thanh Kỷ xâm lược, Tô Nghiên không có mặt ở căn cứ, dẫn đến nguồn cung cấp v.ũ k.h.í cũng vô cùng hạn hẹp.
"Haizz..."
"Thở vắn than dài cái gì, chú ý hướng 2 giờ phía trước."
"C.h.ế.t tiệt! Bị bám đuôi rồi."
Hai người phối hợp cực kỳ ăn ý. Vừa dứt lời, chiếc chiến hạm đã đảo hướng, họng pháo laser đã nạp đầy năng lượng chĩa thẳng về phía 2 giờ và khai hỏa.
Một phát đại bác b.ắ.n trúng sườn chiến hạm đối phương. Chiếc chiến hạm mất thăng bằng, khoang sau mở toang, bốn chiếc cơ giáp vọt ra ngoài, lao đến bao vây chiếc chiến hạm của hai người.
"Pha nổ s.ú.n.g đẹp mắt lắm anh Dực! Mấy con dã thú này còn muốn chơi trò bao vây chúng ta à?"
"Mở cửa khoang đi."
"Được! Anh cứ chọn đại hai tên nào đó mà đ.á.n.h, phần còn lại để tôi dùng chiến hạm tông c.h.ế.t bọn chúng."
Tần Dực kích hoạt cơ giáp ẩn trong chiếc vòng tay, chui tọt vào khoang điều khiển và lao v.út ra ngoài. Vừa ló mặt ra khỏi cửa khoang, anh đã bị hai kẻ địch giáp công trái phải.
Cận chiến bằng cơ giáp vốn là sở trường của anh. Bất kể là đọ kỹ năng v.ũ k.h.í lạnh hay đọ sức mạnh tinh thần lực, anh luôn thể hiện sự áp đảo tuyệt đối. Một chọi hai với anh mà nói, nhẹ nhàng như đang dạo chơi vậy.
La Phục An thì điên cuồng điều khiển chiến hạm bay vòng quanh, liên tục đ.â.m sầm vào hai chiếc cơ giáp đang lăm le phá hủy chiến hạm của mình.
Bốn kẻ vừa xuất hiện không phải là đối thủ xứng tầm của Tần Dực và La Phục An. Không phải bọn chúng yếu, mà là vì hai đối thủ của chúng quá mạnh. Chỉ trong vòng chưa đầy nửa tiếng, bốn chiếc cơ giáp đã bị tháo dỡ thành những mảnh rác vũ trụ trôi dạt.
Ngay sau đó, một chiếc chiến hạm cỡ nhỏ khác lại xuất hiện. Lần này có tới sáu kẻ địch.
"Anh hai, hình như chúng ta bị ghim rồi thì phải?"
"Không chỉ bị ghim đâu. Nhìn bộ dạng này, đám thú nhân kia có vẻ muốn dùng chiến thuật luân xa chiến để bào mòn tinh thần lực của chúng ta đấy. Cậu cố giữ vững tinh thần nhé."
"Chuyện nhỏ."
Thấy đối phương không tấn công chiến hạm của mình, La Phục An cũng cho chiến hạm treo lơ lửng, kích hoạt cơ giáp rồi lao ra ngoài. Bọn chúng có sáu tên, phe ta có hai người, vậy là một chọi ba, sòng phẳng!
Đợi đến khi họ biến sáu chiếc cơ giáp kia thành rác vũ trụ, y như lời Tần Dực dự đoán về chiến thuật luân xa chiến, một đội khác lại kéo đến.
Rõ ràng, phe Thanh Kỷ tinh đã nắm thóp được sự đặc biệt của hai người và muốn tối đa hóa lợi ích. Nhưng chúng chỉ điều động từng chiếc tinh hạm một vì sợ hai người đ.á.n.h không lại sẽ bỏ chạy. Vì vậy, chúng bày ra trò tiêu hao tinh thần lực, đợi hai người kiệt sức rồi khống chế, như vậy sẽ dễ bề đàm phán hơn.
Tần Dực và La Phục An quả thực đã bị tiêu hao sinh lực đến mức có phần đuối sức.
Đánh không lại thì chạy, có gì đâu mà mất mặt.
"Anh Dực, chúng ta nhập bọn với lực lượng chính quy của Đế quốc hay sao đây?"
"Cậu trụ được bao lâu nữa? Ý tôi là cứ dắt mũi chúng chạy vài vòng nữa, rồi từ từ tìm cơ hội xử đẹp."
"Vậy thì dắt mũi chúng thôi, tôi vẫn cầm cự được."
Thế là, tại ranh giới chiến khu giữa hệ sao Vụ Uyên và Thanh Kỷ tinh, diễn ra một màn mèo vờn chuột, rượt đuổi ngoạn mục giữa hai người và một nhóm nhỏ thú nhân.
Tần Dực và La Phục An đã vô cùng cẩn trọng, nhưng họ không ngờ rằng ranh giới không gian sâu thẳm quanh hành tinh thủ đô Thanh Kỷ lại rải rác những hố đen nguy hiểm. Hóa ra, hành tinh thủ đô này lại dùng những hố đen này làm lá chắn bảo vệ sao?
Bọn chúng không sợ thú nhân của thủ đô tinh gặp nguy hiểm à?
Tần Dực đoán không sai. Hành tinh thủ đô Thanh Kỷ quả thực đã dựa dẫm vào những hố đen này để vượt qua vô số cơn khủng hoảng. Việc những thú nhân bình thường lỡ chân rơi vào hố đen đối với cư dân Thanh Kỷ tinh mà nói là chuyện thường ngày ở huyện. Rơi thì cứ rơi thôi, bọn họ thực sự chẳng mấy bận tâm.
"Chỗ này cũng có hố đen, lùi lại nhanh!" Tần Dực vừa cảm nhận được một lực hút kéo giật mình về phía trước, lập tức hét lớn qua hệ thống liên lạc quang não với La Phục An.
