Tận Thế Thiên Tai: Tôi Tích Trữ Khối Hàng Trăm Tỷ, Nhàn Nhã Dẫn Theo Con Nhỏ Sống Qua Ngày. - Chương 79

Cập nhật lúc: 12/03/2026 00:19

"Được, vậy thì mua."

Hai người bàn bạc xong liền lao thẳng đến khu vực bán quần áo.

Giá quần áo hiện tại rẻ hơn lương thực rất nhiều. Một chiếc áo phao dáng dài không rõ nhãn mác chỉ có giá hơn một ngàn tệ.

Phải biết rằng, đồng tiền hiện giờ đã mất đi rất nhiều giá trị.

Dù tiền có mất giá đến đâu, cũng chẳng có mấy người mang được nhiều tiền mặt bên mình. Ngoại trừ một số ít người có thói quen tích trữ tiền mặt, những người quen dùng thanh toán điện t.ử giờ đã hoàn toàn bó tay.

Tuy nhiên, siêu thị vẫn có chính sách rất nhân đạo là chấp nhận thanh toán bằng vàng. Trước quầy thu ngân, có nhân viên phụ trách kiểm tra độ tinh khiết của vàng, có người phụ trách cân đo trọng lượng, và một người khác sẽ quy đổi trọng lượng vàng thành giá trị tiền mặt để thanh toán cho khách hàng.

Lạc Vạn Ninh đã nghe người khác kể về việc có thể dùng vàng để thanh toán thay cho tiền mặt. Cô thầm nghĩ, thảo nào lần trước khi cho thuê xuồng cao su Tô Nghiên lại đòi trả bằng vàng. Chắc chắn Tô Nghiên có thông tin nội bộ. Cô tin là vậy.

Tô Nghiên hoàn toàn không hay biết về những suy nghĩ của Lạc Vạn Ninh. Cô không vội vã xếp hàng vào siêu thị mà thong thả dạo quanh khoảng sân thượng tầng 3.

"Cô em, mua bít tất không?"

"Có b.ăn.g v.ệ si.nh đây, đổi hai cân gạo lấy một bịch, đổi không?"

"Nến, than bánh có ai cần không, mua nhiều có giá ưu đãi đây."

Tô Nghiên lướt nhìn một vòng. Những người bán hàng rong kẻ thì rao bán nhỏ nhẹ, người thì hô to gọi lớn, nhưng chẳng có món đồ nào cô cần.

"Cô em, không thấy mua gì, hay là cô em đi bán đồ?" Một bác gái lặng lẽ lại gần Tô Nghiên, hỏi nhỏ.

"Cháu chưa tìm được món đồ mình cần."

Cô đang thắc mắc tại sao giữa bao nhiêu người đi dạo chợ, bác gái này lại cứ nhắm vào cô mà mời chào? Chẳng lẽ trên mặt cô viết chữ "Đại gia" à?

"Cô em muốn mua gì? Nói thử xem, biết đâu tôi tìm giúp được. Nhưng nói trước nhé, không nhận tiền mặt, chỉ nhận vàng hoặc đổi đồ lấy đồ thôi."

À, hiểu rồi. Bác gái này làm nghề trung gian đây mà.

Tô Nghiên không thèm đếm xỉa, tiếp tục dạo quanh. Đi hết hơn hai mươi quầy hàng rong mà chẳng thấy bóng dáng hạt giống cỏ đâu.

"Cô em à, cô em muốn gì cứ nói ra xem nào. Tám Cô tôi đây làm ăn uy tín nhất, món gì cô em kể tên được, tôi đều tìm được hết."

"Thật không?"

Người tự xưng là Tám Cô vỗ n.g.ự.c cam đoan.

"Tôi muốn mua hạt giống, hạt giống cỏ, bao nhiêu cũng lấy. Yêu cầu là hạt giống chưa bị ngâm nước. Nếu có hạt giống rau cỏ khác thì tôi cũng lấy một ít."

"Ơ..."

Tám Cô rất muốn rút lại lời mình vừa nói. Thức ăn, đồ mặc, chỗ ở, phương tiện đi lại, thậm chí cả v.ũ k.h.í lạnh, s.ú.n.g ống nóng, bà ta đều có thể nhờ đầu nấc trên tìm được. Nhưng nằm mơ cũng không ngờ có kẻ đầu óc chập mạch lại đi tìm mua hạt giống cỏ!

Mua hạt giống rau thì còn dễ hiểu, vì có thể lấy thùng xốp đổ ít đất vào trồng trong nhà để cải thiện bữa ăn. Nhưng trồng cỏ á?

Trồng cỏ để làm gì cơ chứ! Bị điên rồi!

"Không có đúng không? Không có thì thôi."

"Thế nếu tôi tìm được thì cô em lấy gì đổi?"

Vừa mới lỡ lời khoác lác, Tám Cô không muốn để tuột mất cái danh tiếng khó khăn lắm mới dựng lên được ở khu chợ này. Thôi thì đành phải huy động các mối quan hệ đi lùng sục vậy.

"Bà muốn đổi lấy gì?"

"Muốn thịt! Thịt tươi ấy, lợn, bò, gà, vịt gì cũng được."

"Được, nếu bà có thứ tôi cần, tôi sẽ có thứ bà muốn. Giờ này ngày mai chúng ta gặp nhau ở đây."

Sau khi chốt giao kèo với Tám Cô, Tô Nghiên cũng chẳng còn hứng thú dạo chợ tiếp, bèn xếp hàng vào siêu thị xem có gì hay ho không.

Xếp hàng mất nửa tiếng mới chen chân được vào trong siêu thị.

Siêu thị này thực chất chỉ là một bãi đất trống tạm bợ. Hàng hóa được đổ thành từng đống lộn xộn, chẳng khác gì cửa hàng đồng giá hai ngàn tệ ở cổng chợ, chỉ khác là nó rộng gấp vô số lần.

Khu vực bán thực phẩm và đồ uống chật ních người. Tình hình tranh giành hàng hóa diễn ra vô cùng quyết liệt. Cướp được rồi mà vẫn bị giới hạn số lượng mua. Trong khi đó, khu vực bán các mặt hàng khác lại vắng tanh như chùa Bà Đanh.

Tô Nghiên chuyên nhắm vào những món đồ chẳng ai ngó ngàng tới. Vừa hay cô còn kha khá tiền mặt chưa tiêu hết.

Tiền mặt sớm muộn gì cũng thành mớ giấy lộn. Siêu thị do chính phủ quản lý vẫn chấp nhận thanh toán bằng tiền mặt quả là một phúc lợi lớn dành cho người dân. Phải tranh thủ tận dụng đặc quyền này mới được.

Có cám cá sao? Tuyệt vời quá! Mỗi túi nặng năm cân, tổng cộng ở đây có bốn túi. Bốn túi cám này chẳng dùng được lâu, nhưng tiết kiệm được bao nhiêu rau xanh thì hay bấy nhiêu. Tô Nghiên gom gọn cả bốn túi, buộc c.h.ặ.t lên chiếc xe đẩy kéo tay.

Những người xung quanh thấy một cô gái đeo khẩu trang mua mấy món đồ kỳ quặc đó, đều thầm rủa trong lòng: "Đồ dở hơi!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.