Tẫn Tuyết Phùng Xuân - 9
Cập nhật lúc: 02/09/2026 10:04
Ngày đại hôn, Tiêu Cẩn chuẩn bị lễ mừng rất hậu.
Y thư cổ tịch, d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, phần lớn đều nhằm vào chứng ho và sợ lạnh của ta.
Chỉ là rất nhiều thứ chưa từng được dùng tới.
Bùi Thận Chi đều cất chúng đi.
Hôm đi du xuân, ta và Bùi Thận Chi đã thổ lộ tâm ý với nhau.
Ta biết người trong lòng hắn là ta.
Trong lòng ta cũng đã có hắn.
Nay đối diện Tiêu Cẩn lần nữa, lòng đã phẳng lặng như nước, không còn dậy nổi gợn sóng.
"Hôm nay ta sẽ rời kinh."
"Tuy ta không biết rốt cuộc từng xảy ra chuyện gì, nhưng ta nghĩ... có lẽ ta từng có lỗi với nàng."
"Tô nhị cô nương."
"Tiêu Cẩn chúc nàng từ nay về sau thân thể khỏe mạnh, cả đời thuận lợi vô ưu."
Mưa bụi bay nghiêng.
Ta khẽ gật đầu.
"Điện hạ, một đường trân trọng."
"Thần phụ cũng chúc điện hạ từ nay về sau thuận lợi vô ưu."
27
Bùi Thận Chi không gặp được Tiêu Cẩn lần cuối.
Khi hắn trở về, ta đã tự tay nấu xong một bát mì trường thọ trong bếp.
Hôm nay là sinh thần của Bùi Thận Chi.
Hắn đòi quà sinh thần từ ta.
Ta nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng chỉ có thể tự mình xuống bếp.
Trong mắt Bùi Thận Chi mang theo ý cười, hắn kéo ta vào lòng.
"Phu nhân, chỉ một bát mì mà muốn đuổi vi phu sao?"
Ta quay mặt đi, hai má nóng bừng.
Chỉ có thể cố ý chuyển câu chuyện sang những việc hôm nay mình đã làm.
"Ta nấu trà, còn bảo Thanh Đào cùng ta trồng hoa trong viện."
Bùi Thận Chi cảm thấy buồn cười, bèn thuận theo ta mà hỏi: "Còn gì nữa?"
Ta không nghĩ nhiều, thuận miệng nói: "Gặp Tiêu Cẩn."
Bùi Thận Chi dường như chẳng hề bất ngờ, chỉ tiếp tục hỏi.
"Còn gì nữa?"
Ta đỏ mặt.
"Buổi chiều... ta lén mời một vị nữ y tới bắt mạch."
Nữ y nói: "Thân thể phu nhân đã khôi phục khỏe mạnh. Sau này muốn m.a.n.g t.h.a.i cũng không phải việc khó, cứ yên tâm."
Ta quay mặt sang chỗ khác, chỉ c.ắ.n môi không nói.
Đêm ấy, Bùi Thận Chi ôm ta vào lòng, hỏi: "Phu nhân, hôm nay đại phu có nói với nàng rằng, chuyện m.a.n.g t.h.a.i này chẳng phải chỉ nghĩ là có thể có được hay không?"
Đêm động phòng hoa chúc còn thiếu Bùi Thận Chi, cuối cùng cũng được bù lại.
28
Góc nhìn của Bùi Thận Chi.
Kiếp trước.
Trước khi rời kinh, Bùi Thận Chi đặc biệt tìm đến Tô đại nhân, Thông chính sứ.
Ngoài mặt nói là công vụ, nhưng trước lúc rời đi lại như vô tình nhắc tới Tô nhị cô nương.
Ngày tuyết mùa đông ấy, hắn từng nhìn thấy một tiểu cô nương mềm mại đáng yêu.
Nàng chỉ cần nâng một nhúm tuyết trong lòng bàn tay đã có thể vui vẻ không thôi.
Sau đó, bóng dáng ấy cứ mãi quanh quẩn trong đầu hắn, không thể xua đi.
Nhưng cô nương kia trông nhỏ bé gầy yếu đến vậy, hẳn vẫn chưa cập kê.
Sau một phen dò hỏi, hắn mới biết nàng là thứ nữ Tô gia.
Bùi Thận Chi vốn nghĩ, chỉ cần mình nhắc nhở một phen, trước tiên để Tô đại nhân đón cô nương ấy từ điền trang trở về kinh thành.
Đợi hắn hoàn thành công vụ trở lại kinh, liền có thể tới cửa cầu thân.
Nhưng cuối cùng vẫn bỏ lỡ.
Chỉ chậm một bước.
Khi Bùi Thận Chi trở lại kinh thành, cô nương ấy đã trở thành thê t.ử của Hoàng thái tôn Tiêu Cẩn.
Không biết có phải vì quanh năm sống ở điền trang hay không, nàng luôn thể nhược sợ lạnh.
May thay Tiêu Cẩn thương nàng chẳng khác nào tròng mắt của mình.
Tiêu Cẩn cũng thường xuyên quấn lấy hắn, hận không thể vét sạch tất cả những thứ quý giá hắn tìm được rồi đem đến trước mặt cô nương ấy.
Nhưng vốn dĩ những thứ ấy chính là Bùi Thận Chi đặc biệt tìm cho nàng.
Cho dù Tiêu Cẩn không lấy, hắn cũng sẽ nghĩ cách đưa tới.
Bùi Thận Chi nghĩ.
Thôi vậy.
Chẳng ai quy định nam nhân nhất định phải cưới thê.
Cứ đứng từ xa bảo vệ nàng như thế này.
Cũng tốt.
29
Góc nhìn của Bùi Thận Chi.
Kiếp này.
Khi Bùi Thận Chi đang ở bên ngoài xử lý công vụ, chẳng hiểu vì sao lại đột nhiên nhớ tới cô nương ấy.
Hắn đã nhắc nhở Tô đại nhân.
Nghĩ rằng lúc này cô nương ấy hẳn đã trên đường trở về kinh thành.
Nhưng trong lòng Bùi Thận Chi lại vô cớ dâng lên một trận hoảng loạn.
Công việc vốn còn phải kéo dài tròn một tháng, hắn cố ép xuống chỉ còn mười ngày.
Mười ngày vừa hết, hắn lập tức vội vàng chạy về kinh thành.
Nhưng vừa vào thành, hắn đã nghe tin Hoàng thái tôn Tiêu Cẩn trở về kinh.
Cùng lúc ấy còn có tin bệ hạ ban hôn cho Tiêu Cẩn và thiên kim Tô phủ.
Bùi Thận Chi càng hoảng hơn.
Hắn vội vàng vào cung phục mệnh, sau khi hồi phủ liền mang theo hậu lễ đã chuẩn bị từ lâu, đến Tô phủ cầu thân.
May thay.
Người định thân với Tiêu Cẩn là Tô đại cô nương.
Vậy Tô nhị cô nương đâu?
Khi Bùi Thận Chi theo Tô đại nhân nhìn thấy nàng, nàng lại đang ngất xỉu trong từ đường.
Bùi Thận Chi ôm cô nương ấy vào lòng, lạnh lùng hỏi Tô đại nhân: "Viện của Tô nhị cô nương ở đâu?"
Đến lúc ấy Bùi Thận Chi mới biết, cô nương hắn ngày nhớ đêm mong lại sống khổ sở đến vậy trong Tô phủ.
Bùi Thận Chi nghĩ.
Vậy sau này, hắn sẽ đối xử với nàng tốt hơn nữa.
Tốt hơn thật nhiều.
Nhưng hắn không ngờ, chuyện đầu tiên cô nương ấy làm sau khi tỉnh lại lại là muốn lui hôn với mình.
Bùi Thận Chi cả đời chưa từng lừa ai.
Ấy vậy mà lại lừa cô nương trước mặt.
Hắn nói, nếu nàng gặp được người mình yêu thích, hắn sẽ để nàng hòa ly.
Cô nương ấy thế mà thật sự tin.
Bùi Thận Chi bật cười.
Nha đầu ngốc.
Hắn mới không buông tay đâu.
