Tẫn Tuyết Quy Xuân - Chương 13

Cập nhật lúc: 13/09/2026 18:02

Cả hội trường im lặng.

Khương Tri Vãn cầm micro, ánh mắt lướt qua khán đài. Cô nhìn thấy Lục Cảnh Nghiễn đang nhìn mình, trong mắt hắn là sự hối hận; nhìn thấy Tạ Lâm Chu ngồi ở vị trí hơi chếch phía sau, lặng lẽ mà kiên định; cũng nhìn thấy rất nhiều người xa lạ đang tò mò, đồng cảm, hoài nghi.

Cô bỗng nhiên không còn sợ nữa.

"Được." Cô nói. 

"Tôi từng có ba năm sống trong định nghĩa của người khác. Có người nói tôi là Lục phu nhân, có người nói tôi là hung thủ, có người nói tôi dựa vào đàn ông, cũng có người nói tôi là một người phụ nữ thất bại. Khi đó, tôi đã cố gắng giải thích, cố gắng chứng minh rằng mình không phải người như họ nói. Sau này tôi mới hiểu, tên tuổi của một người không thể trông chờ người khác trả lại, mà phải tự mình giành lại."

Cô mở hộp trưng bày.

“ [Xuân Hồi] sử dụng một miếng ngọc cũ có vết nứt. Khi phục chế nó, tôi không che giấu vết nứt ấy. Bởi vì tôi không cho rằng vết thương là điều đáng xấu hổ. Điều đáng xấu hổ thực sự là bắt người bị tổn thương phải im lặng, là buộc cô ấy vì cái gọi là thể diện mà tiếp tục nhẫn nhịn."

Dưới khán đài có người bắt đầu vỗ tay, rất nhanh tiếng vỗ tay đã nối thành một tràng.

Người dẫn chương trình lại hỏi: "Vậy hiện tại cô còn tin vào tình yêu không?"

Câu hỏi vừa được đưa ra, máy quay lập tức hướng về phía Lục Cảnh Nghiễn, rồi lại chuyển sang Tạ Lâm Chu.

Khương Tri Vãn mỉm cười: "Tin. Nhưng tôi không tin vào việc đóng gói đau khổ thành thâm tình, không tin rằng hối hận đến muộn đương nhiên đáng được tha thứ, cũng không tin một người phụ nữ phải lựa chọn mình thuộc về ai giữa một người từng làm tổn thương cô ấy và một người đã cứu cô ấy."

Cô dừng lại một chút, giọng nói trong trẻo.

"Trước hết, tôi thuộc về chính mình."

Những lời ấy tựa như một luồng sáng rơi xuống.

Ngón tay Tạ Lâm Chu khẽ siết lại, trong mắt tràn đầy ý cười. Còn Lục Cảnh Nghiễn lại cúi đầu, sắc mặt tái nhợt. Cuối cùng hắn cũng hiểu. Cô không chạy trốn từ bên cạnh hắn sang bên cạnh Tạ Lâm Chu, mà đang bước về phía chính mình.

Cũng chính vì vậy, hắn không bao giờ có thể dùng sự hối hận, bồi thường hay tình yêu để kéo cô trở lại nhà giam cũ ấy nữa.

Cuối cùng, [Xuân Hồi] giành được giải Vàng. 

Khi khách mời trao giải đọc tên Khương Tri Vãn, cô đứng dậy giữa tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường. Cô bước lên sân khấu, nhận lấy chiếc cúp. Ánh đèn rơi xuống người cô, khoảnh khắc ấy, cô rực rỡ đến mức khiến người ta gần như không thể nhìn thẳng.

Lục Cảnh Nghiễn cũng vỗ tay.

Tiếng vỗ tay của hắn rất chậm, rất nhẹ, giống như một lời tiễn đưa đến muộn.

Sau khi lễ trao giải kết thúc, Lục Cảnh Nghiễn đứng chờ cô ở phía sau sân khấu. Trong tay hắn không có hoa, không có quà, chỉ có một tập văn kiện.

Khương Tri Vãn nhìn thấy hắn, vẻ mặt bình tĩnh: "Lục tổng còn việc gì sao?"

"Đây là bảng kê chi tiết những khoản tiền mấy năm nay Khương gia lấy danh nghĩa của em để vay từ Lục thị." Lục Cảnh Nghiễn đưa văn kiện cho cô, "Anh đã cho luật sư xác nhận, những khoản nợ này không liên quan đến em. Khương Minh Viễn và Chu Mạn sẽ chịu trách nhiệm tương ứng. Còn Thẩm Nhiễm, cảnh sát đã triệu tập cô ta, lời khai cũng sẽ được công khai."

Khương Tri Vãn nhận lấy văn kiện, lật qua vài trang: "Cảm ơn."

Sự khách sáo của cô khiến hắn càng đau lòng.

“Không phải anh muốn dùng những thứ này để đổi lấy điều gì." Lục Cảnh Nghiễn thấp giọng nói, “Anh chỉ muốn hoàn thành những việc vốn nên làm."

"Vậy thì tốt."

Lục Cảnh Nghiễn nhìn cô, hốc mắt đỏ lên: "Tri Vãn, đêm qua em nói anh chưa từng thật sự yêu em. Anh đã suy nghĩ cả đêm, có lẽ em nói đúng. Anh từng cho rằng mình hận em, nhưng thực ra là anh không dám thừa nhận mình đã quen với việc có em bên cạnh từ lâu. Anh coi những điều tốt đẹp em dành cho anh là đương nhiên, coi những ấm ức em chịu đựng là điều em nên chịu, coi sự im lặng của em là chột dạ."

Khương Tri Vãn không ngắt lời.

Hắn khó khăn nói tiếp: "Anh sẽ dùng quãng đời còn lại để bù đắp cho em. Cho dù em không quay đầu lại, liệu có thể để anh làm chút gì đó được không?"

"Được." Khương Tri Vãn nói.

Lục Cảnh Nghiễn lập tức ngẩng đầu, trong mắt le lói một tia sáng.

Cô nhìn hắn, từng chữ từng câu: "Đừng xuất hiện ở những nơi tôi cần được vui vẻ nữa."

Tia sáng ấy lập tức tắt đi.

Khương Tri Vãn cũng không phải đang tàn nhẫn. Cô chỉ cuối cùng đã học được cách không hy sinh bản thân vì nỗi đau của người khác.

"Lục Cảnh Nghiễn, tôi có thể chấp nhận việc anh công khai chân tướng, cũng có thể chấp nhận lời giải thích của anh dành cho tôi của quá khứ. Nhưng từ nay về sau, sân khấu nhận giải của tôi, phòng làm việc của tôi, bạn bè của tôi, người tôi yêu, đều không nên bị sự hối hận của anh bao phủ." Giọng cô rất nhẹ, "Anh muốn chuộc tội thì hãy đi đối mặt với chính mình. Đừng lấy tôi làm đích đến nữa."

Lục Cảnh Nghiễn đứng yên tại chỗ, một lúc lâu sau mới gật đầu.

"Được." Hắn nói, "Anh sẽ không làm phiền em ."

Khi hắn xoay người rời đi, bóng lưng mang theo vẻ mỏi mệt như cuối cùng cũng bị năm tháng đè cong.

Ở đầu hành lang bên kia, Tạ Lâm Chu ôm một bó hoa đứng đó. Không phải những đóa hồng rực rỡ, mà là một bó mộc lan trắng, thanh nhã và lặng lẽ.

Khương Tri Vãn đi tới: "Chờ lâu chưa?"

"Không lâu." Anh đưa hoa cho cô, "Chúc mừng Khương lão sư."

(Bên TQ, những người có thành tựu nhất định, thường sẽ được gọi lại 'lão sư' thể hiện sự tôn trọng) 

Khương Tri Vãn nhận lấy bó hoa, ngửi thấy hương thơm thoang thoảng, không nhịn được cười: "Sao anh cứ thích chọn mộc lan vậy?"

"Vì nó giống em."

"Giống chỗ nào?"

Tạ Lâm Chu suy nghĩ một lúc: "Mùa đông tích đủ sức lực, đến mùa xuân thì nghiêm túc nở hoa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tẫn Tuyết Quy Xuân - Chương 13: Chương 13 | MonkeyD