Tan Vào Hư Vô - Chương 10 Hoàn
Cập nhật lúc: 23/08/2026 06:02
Mấy năm trước tôi kết hôn. Đám cưới tổ chức rất lớn, gần như mời hết mọi người quen biết.
Hồi đó Trình Hàm chủ động hỏi tôi: "Có muốn mời Tùy Hoài không?"
Tôi nhìn gương mặt cậu ấy, khẽ cười rồi lắc đầu từ chối.
Cậu ấy rộng lượng không phải vì quá độ lượng. Mà vì yêu tôi đủ nhiều.
Còn lựa chọn của tôi tất nhiên cũng không thể khiến cậu ấy thất vọng.
Trình Hàm nhìn tôi, vẫn còn cố chấp: "Thật sự không gọi anh ta đến?"
Tôi lắc đầu, nhìn cậu buồn cười: "Sợ bình giấm chua của cậu tràn ngập cả lễ cưới."
Mấy năm đó Tùy Hoài không phải không tìm tôi. Anh ta nghĩ đủ cách, mềm cứng đủ đường.
Cho đến khi tôi không chịu nổi nữa, xóa sạch, chặn hết mọi liên lạc.
Tôi chưa bao giờ giấu Trình Hàm. Càng sợ cậu ấy tự phát hiện thì chuyện sẽ rắc rối hơn nên lúc nào cũng nói thẳng.
Trình Hàm không bao giờ giận tôi. Nhưng sẽ tự giận mình, giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Đêm tân hôn, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ. Vỏn vẹn bốn chữ: "Chúc mừng cưới."
Tôi biết là ai gửi. Tôi nghĩ anh ta cũng biết tôi sẽ đoán được.
Nghĩ một lúc, tôi gửi tấm ảnh cưới mới chụp mấy hôm trước, nhắn: "Ừ. Rất hạnh phúc."
Rồi lập tức chặn luôn số đó.
Trình Hàm xem đoạn chat mà cười nguyên đêm, miệng không ngậm lại nổi.
Cậu ấy nói: "Quả nhỏ, cậu thích tớ đúng không? Cậu chính là thích tớ."
Tôi mở mắt nhìn màu đỏ rực rỡ quanh phòng, quay đầu lườm cậu: "Tớ lấy cậu rồi còn hỏi cái câu ngu đó."
"À." Trình Hàm cũng không giận, lật người ôm tôi vào lòng. "Ừ. Bây giờ cậu là vợ tớ rồi. Cậu thích tớ. Thật tốt quá."
Tôi bị mấy lời sến súa của cậu làm nổi cả da gà. Khổ sở ngẩng đầu lên thì thấy Trình Hàm đã nhắm mắt, khóe môi vẫn cong lên cười.
Tôi rốt cuộc không nói gì nữa. Chỉ chỉnh lại tư thế thoải mái hơn. Dần thiếp đi.
Trước khi ngủ, câu cuối cùng tôi nghĩ là: "Ừ. Thật tốt quá. Trình Hàm, may mà cuối cùng lại là cậu."
Từ hôm đó, Tùy Hoài chưa từng xuất hiện trước mặt tôi thêm lần nào.
Cho đến hôm nay, tôi tình cờ thấy ảnh cưới của anh ta.
Lướt tiếp xuống, tôi thấy thêm mấy tấm nữa.
Giống như năm đó tôi không mời anh ta. Lần này anh ta cũng chẳng mời tôi.
Tôi nghĩ chắc anh ta cũng biết tôi sẽ không đi.
Cô dâu không phải là Bùi Trì. Cô gái đó không giống tôi, cũng chẳng giống Bùi Trì. Nhìn dễ thương, kiểu con gái ngoan hiền nền nã.
Nghe nói họ quen nhau qua mai mối. Ba tháng thì cưới.
Còn về Tùy Hoài... anh ta khác xa với hình ảnh trong ký ức của tôi.
Tôi nghĩ rất lâu cũng không diễn tả được là khác ở điểm nào.
Sau rồi tôi hiểu ra: chắc là vì không còn yêu nữa nên ngay cả trí nhớ cũng không buồn tô hồng anh ta nữa.
Đôi khi tôi cũng cảm thán về số phận. Bùi Trì 4 năm. Tôi 3 năm. Mà cuối cùng chẳng ai có được kết quả.
Nhưng mỗi lúc nghĩ vậy, tôi lại nhìn thấy Trình Hàm tóc tai bù xù, ngái ngủ lê lết vào bếp nấu ăn cho tôi.
Và tôi phát hiện ra mình chẳng còn chút tiếc nuối nào nữa.
Cuộc sống của tôi bình lặng nhưng không hề buồn tẻ. Mỗi ngày xoay quanh công việc và gia đình.
Có thời gian Lục Xung hưng phấn lạ thường. Cửa vừa mở là nó lao ra ngoài. Trình Hàm kéo cũng không nổi.
Cho đến khi tôi thấy một con Golden khác đang chơi trên bãi cỏ mới hiểu ra. Hóa ra Lục Xung cũng gặp được tình yêu của nó rồi.
Trình Hàm luôn ủng hộ tự do yêu đương. Còn tự hào nhìn Lục Xung lao đi mà nói: "Thấy chưa? Chung thủy giống tớ."
Lúc đó tôi chỉ biết nhìn cậu ấy bất lực. Thật sự không hiểu cậu ấy tự hào chỗ nào.
Những lúc công việc không quá bận, Trình Hàm thường kéo tôi đến quán bar nơi chúng tôi từng gặp nhau, nghe cậu hát.
Cậu cởi bộ vest nghiêm chỉnh, mặc đồ thường ngày thoải mái. Mắt hoa đào sâu hút và đẹp. Ánh đèn mờ phủ lên cậu một lớp khí chất lạnh lùng khiến mấy cô gái trẻ đỏ mặt.
Nhưng hát xong bài, cậu sẽ thẳng thừng đi về phía tôi, không ngại ngần mà nắm tay tôi: "Về thôi, vợ yêu. Mình về nhà."
Có lúc gặp người không biết chuyện hỏi chúng tôi có phải cặp đôi mới yêu không. Trình Hàm sẽ như khoe bảo bối mà chìa ngón tay đeo nhẫn ra: "Bọn tôi cưới rồi."
Giọng điệu tự hào y như hồi cấp ba cậu ấy thắng giải bóng rổ vậy.
Còn ba mẹ Trình Hàm. Tôi từng lo họ sẽ không thích mình. Nhưng sau này mới thấy mình nghĩ nhiều quá.
Ba cậu ấy hơi nghiêm túc. Còn mẹ thì biết chăm sóc bản thân, tính tình cởi mở, nhìn cứ như chị gái lớn hơn tôi vài tuổi.
Họ chưa từng can thiệp vào chuyện tình cảm của hai đứa. Dường như so với yêu đương của con, họ còn quan tâm duy trì tình cảm của chính mình hơn.
Thỉnh thoảng tôi nghe Trình Hàm gọi điện, giọng bất lực: "Ba đừng có đẩy việc công ty qua cho con nữa. Ba muốn đi chơi với mẹ thì con cũng muốn đi với vợ con mà."
Tôi ló đầu ra nhìn, thấy trên màn hình cuộc gọi hiện chữ "Ba Trình" thì trợn mắt lườm cậu.
Trình Hàm bị tôi lườm thì mím môi ra vẻ ấm ức như muốn mách: "Cậu nói xem đúng không?"
Tôi nhìn màn hình cuộc gọi vẫn sáng mà đỏ mặt, vội đưa tay che miệng cậu lại.
Dạo gần đây tôi và Trình Hàm về nhà ba mẹ cậu ấy ăn cơm.
Mẹ cậu vui vẻ nắm tay tôi khen: "Dạo này con còn xinh hơn lần trước."
Ba cậu thì kiệm lời. Cách thể hiện yêu mến với con dâu là cho tiền.
Khi ông đưa tôi một cái thẻ ngân hàng, tôi thật sự lúng túng, quay sang nhìn Trình Hàm cầu cứu.
Trình Hàm cười tỉnh bơ nhận luôn, đặt xuống bên cạnh tôi: "Cầm đi. Ông già cho đó. Chắc nhiều lắm."
Dĩ nhiên là bị ba cậu lườm một cái.
Ba cậu nhìn Trình Hàm hỏi: "Nhà Tây Đình Viện con còn tính ở không?"
Tây Đình Viện. Là chỗ tôi từng thuê trước khi công tác xa. Cũng là nơi tôi gặp Trình Hàm. Lúc đó là hàng xóm cùng khu.
Tôi ngẩn ra, vô thức hỏi: "Tây Đình Viện gì cơ?"
Ba cậu nhìn tôi thì giọng cũng dịu lại: "Thằng này không hiểu nó nghĩ gì. Nhà cửa ngon lành không ở, cứ chạy ra ngoài thuê nhà."
Ông còn định nói thêm thì Trình Hàm vội ngắt lời: "Ba đừng nói nữa."
Cậu nhìn tôi, lắp ba lắp bắp: "Trong bếp có nồi canh. Để con mang ra."
Tôi nhìn theo bóng lưng cậu rồi cũng đứng dậy đi theo.
Trình Hàm quay lại thấy tôi thì hoảng lên. Cúi đầu lí nhí nhận lỗi như Lục Xung vậy: "Tớ không cố ý giấu cậu. Tớ sợ cậu giận. Sợ cậu thấy... gặp được tớ không phải ngẫu nhiên."
Giọng cậu nghẹn lại.
Ngay sau đó tôi bước nhanh tới ôm chầm lấy cậu.
"Tớ không giận." Tôi ngước lên nhìn thẳng vào mắt cậu. "Một người bỏ bao công sức chỉ để yêu mình thì sao phải giận chứ?"
Trình Hàm sững lại. Rồi vùi mặt vào tóc tôi, ôm rất c.h.ặ.t.
"Quả Quả." Giọng cậu khàn. "Tớ thuê căn nhà đó trước cậu nửa năm. Biết cậu sẽ chuyển về Giang Thành. Biết cậu thích tầng tám, nhiều nắng. Cho nên tớ thuê tầng bảy."
"Đồ ngốc." Tôi cười, nước mắt rơi xuống vai áo cậu.
"Ừ. Đồ ngốc yêu em."
Đêm đó về nhà, Trình Hàm lôi từ trong tủ ra một cái hộp cũ.
Bên trong là thư tình tôi từng viết cho Tùy Hoài nhưng chưa gửi. Là vé xem phim rách một nửa. Là cái kẹp tóc tôi làm mất hồi cấp ba.
"Tớ nhặt được hết." Trình Hàm nói. "Từ năm 17 tuổi."
Tôi cầm cái kẹp tóc, bật cười: "Biến thái."
"Ừ." Cậu gật đầu rất nghiêm túc. "Biến thái yêu em 10 năm."
Một năm sau.
Chúng tôi chuyển về Tây Đình Viện. Căn nhà tầng bảy năm đó.
Sửa lại, sơn màu vàng nhạt. Treo ảnh cưới. Nuôi thêm một con mèo.
Lục Xung có bạn gái. Thỉnh thoảng hai con ch.ó dắt nhau đi chơi, không thèm để ý chủ.
Cuối tuần, ba mẹ hai bên qua ăn cơm. Ồn ào, náo nhiệt.
Buổi tối, Trình Hàm ôm tôi từ phía sau, chỉ ra ngoài cửa sổ: "Nhìn kìa."
Giang Thành lên đèn. Giống hệt đêm nhiều năm trước.
Khác là lần này, bên cạnh tôi là người đúng.
Có người hỏi tôi: "Hối hận 3 năm đó không?"
Tôi lắc đầu: "Không."
"Nếu không có 3 năm đó, tôi đã không học được cách yêu chính mình."
"Nếu không học được cách yêu chính mình, tôi đã không nhận ra Trình Hàm."
"Cho nên cảm ơn. Cảm ơn tất cả."
Tối nay trước khi ngủ, Trình Hàm hỏi: "Quả Quả, em có hạnh phúc không?"
Tôi quay người, chui vào lòng cậu: "Hạnh phúc."
"Vậy là đủ rồi." Cậu hôn lên trán tôi. "Ngủ đi."
Ngoài cửa sổ mưa rơi. Rất nhỏ.
Trong lòng tôi nắng.
Rất ấm.
Cuối cùng, sau tất cả những vòng tròn, những ngã rẽ, những người đến rồi đi.
Cuối cùng lại là cậu.
Trình Hàm.
Người con trai của tôi.
