Tàng Cốt - Chương 10

Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:10

Đó là một hộp sọ người được chạm khắc từ một khối gỗ Bách Nhai nguyên vẹn, hình thái chân thực đến mức khó tin, thậm chí những đường khớp sọ và dấu vết của mạch m.á.u trên xương cũng hiện rõ mồn một.

Nghe thấy tiếng động lớn khi phá cửa, hành động của hắn chỉ khựng lại một chút, không hề có lấy một sự ngạc nhiên hay hoảng loạn nào.

Hắn bình thản đặt dụng cụ xuống, tắt đèn rọi rồi tháo kính bảo hộ ra, để lộ một gương mặt thư sinh, sạch sẽ, thậm chí có phần tuấn tú.

Ánh mắt hắn rất tĩnh lặng, tựa như một hồ nước không đáy.

"Cuối cùng thì các người cũng đến." Giọng hắn rất khẽ như thể đang thở dài, mang theo chút tiếc nuối vì tác phẩm bị gián đoạn giữa chừng.

"Tô Văn đâu?" Nòng s.ú.n.g của Mạnh Quốc Đống nhắm thẳng vào giữa trán hắn.

Cố Thần mỉm cười, một nụ cười thản nhiên đầy bệnh hoạn của một nghệ sĩ khi tác phẩm của mình bị phát hiện.

Hắn giơ bàn tay không vương một hạt bụi lên, chỉ vào một chiếc thùng gỗ lớn dùng để vận chuyển tác phẩm điêu khắc ở góc xưởng.

Mấy anh em cảnh sát hình sự chúng tôi lập tức lao tới, dùng xà beng cạy nắp thùng.

Tô Văn đang nằm bên trong, trên người cô ấy không có vết thương rõ rệt, nhưng đã bị tiêm t.h.u.ố.c an thần liều cao và rơi vào trạng thái hôn mê sâu.

Bên cạnh cô ấy là một bộ dụng cụ phẫu thuật hoàn chỉnh và một máy quét 3D cầm tay.

May mắn thay, cô ấy vẫn còn sống.

Tất cả chúng tôi đều trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Trong tiếng thở phào đó, có cả sự kiệt sức của những người vừa thoát khỏi cửa t.ử.

Cuối cùng, chúng tôi đã nhanh hơn hắn một bước.

12

Cố Thần đã bị bắt.

Trong phòng thẩm vấn, hắn cực kỳ bình tĩnh và khai nhận mọi tội ác mình đã gây ra.

Hắn cứ như đang kể câu chuyện của một người khác, một câu chuyện cao ngạo về nghệ thuật và những theo đuổi điên rồ.

Cha hắn là thợ mộc truyền thống nổi tiếng nhất thành phố, tay nghề thượng thừa, vang danh gần xa.

Cố Thần lớn lên trong môi trường ấy, từ nhỏ đã có sự gần gũi tự nhiên đối với gỗ. Hắn cho rằng mỗi khúc gỗ đều có linh hồn đang chờ được đ.á.n.h thức, còn sứ mệnh của hắn là trao cho chúng một hình thái mới vĩnh cửu.

Nhưng người cha cổ hủ của hắn lại coi đó là 'không làm việc đàng hoàng', ép buộc hắn học những môn văn hóa khô khan, hy vọng hắn trở thành một 'người t.ử tế'.

Mâu thuẫn giữa hai cha con đạt đến đỉnh điểm khi hắn thi đỗ vào khoa điêu khắc của Học viện Mỹ Thuật.

Hắn cứ ngỡ cuối cùng mình cũng được tự do theo đuổi nghệ thuật, nhưng lại nhận ra mọi người xung quanh chỉ mải mê đuổi theo danh lợi, chẳng ai hiểu được 'linh hồn' trong tác phẩm của hắn.

Hắn trở nên ngày càng cô độc và cực đoan.

Hắn bắt đầu say mê giải phẫu học, tin rằng khi trút bỏ đi tư duy phức tạp cùng lớp vỏ bọc da thịt dơ bẩn, chỉ còn lại bộ xương mới là vẻ đẹp bản chất và thuần khiết nhất của con người.

Hắn muốn tạo ra một tác phẩm hoàn hảo nhất, một kiệt tác dung hòa giữa sự ôn nhu của gỗ và sự vĩnh cửu của xương người. Thế là, hắn bắt đầu tìm kiếm 'vật liệu'.

Trương Lâm là nạn nhân đầu tiên. 

Hắn lừa cô ấy đến xưởng, sát hại rồi bình tĩnh xử lý t.h.i t.h.ể như cách xử lý một khối gỗ quý. Hắn giữ lại phần xương tứ chi và một chiếc xương sườn của cô ấy, còn lại bao gồm cả hộp sọ đều bị hắn dùng axit mạnh và lửa hủy hoại không còn dấu vết.

Hắn đã làm ra tác phẩm người gỗ đầu tiên, nhưng không hài lòng, cho rằng bộ xương của Trương Lâm có “tỷ lệ thiếu cân đối”.

Vì vậy, hắn tìm thấy “vật liệu” thứ hai là Hứa Thu Yến. Hắn dùng biệt danh “Người thợ tâm huyết”, dùng khí chất nghệ sĩ của mình để thu hút và chiếm lấy lòng tin của cô ấy.

Thủ đoạn gây án y hệt lần trước.

Để xử lý phần xương thừa, hắn nghĩ ra một nơi giấu xác tuyệt vời - cánh cửa nhà vệ sinh công cộng. Đó là một nơi bị người ta ngó lơ nhưng lại vô cùng công khai. 

Hắn cảm thấy điều này tràn đầy nét hài hước đen tối, giống như một dạng nghệ thuật sắp đặt.

Còn về phần Tiền Đức Long, đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn trong kế hoạch của hắn.

Trong quá trình qua lại với Hứa Thu Yến, Cố Thần biết được Tiền Đức Long từng quấy rối cô ấy.

Trong mắt hắn, loại “sinh vật đực thô bỉ” như Tiền Đức Long đã làm hoen ố “vật liệu hoàn hảo” mà hắn sắp có được.

Thế nên sau khi xử lý xong t.h.i t.h.ể Hứa Thu Yến, hắn đã thực hiện một màn trả đũa. 

Dựa vào những thông tin có được khi ghé thăm Tiền Đức Long dưới danh nghĩa bạn điêu khắc gỗ, hắn dễ dàng lẻn vào nhà ông ta, để lại tác phẩm tâm đắc nhất của mình - người gỗ gắn xương sườn của Hứa Thu Yến - trên gác mái nhà của ông ta.

“Đó không phải là vu khống.” Trong phòng thẩm vấn, Cố Thần nhìn tôi, bình thản nói: “Mà đó là sự trừng phạt... Tôi chỉ đang nói cho mấy kẻ phàm tục các người biết, chính tôi đã lấy đi thứ mà ông ta không có tư cách chạm vào. Ông ta đã làm bẩn tác phẩm nghệ thuật của tôi thì ông ta sẽ phải trả giá.”

Trong logic của hắn, chẳng có chút tôn trọng nào đối với sự sống, chỉ có sự sạch sẽ quá mức và tính cố chấp bệnh hoạn đối với “tác phẩm”.

Trong mắt hắn, những cô gái đó chưa bao giờ là con người, mà chỉ là những “nguyên liệu” cần được gia công, có loại tốt loại xấu.

Còn Tô Văn là nguyên liệu “hoàn hảo” nhất mà hắn đã dày công tìm kiếm suốt nhiều năm.

Hắn đã theo dõi cô ấy nửa năm, dùng ống kính tele chụp hàng ngàn bức ảnh, thậm chí còn dùng máy tính dựng lại mô hình cơ thể và bộ xương hoàn chỉnh của cô ấy.

Hắn bắt cóc cô ấy về xưởng, đang chuẩn bị thực hiện bước “thu thập dữ liệu” - tức là quét 3D, trước khi chuyển sang các bước “xử lý vật liệu” tiếp theo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tàng Cốt - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD