Tàng Cốt - Chương 2

Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:09

Chúng như đã được ngâm, rửa, lau chùi nhiều lần bằng hóa chất, sau đó được đặt vào đây một cách cẩn trọng.

"Phát hiện ra bằng cách nào?" Tôi không quay đầu hỏi, giọng nói trong khẩu trang vang lên một cách trầm đục.

"Mẹ kiếp, là sự trùng hợp." Giọng Mạnh Quốc Đống vang lên từ phía sau, đầy vẻ tức tối: "Hơn năm giờ sáng, có một gã say vào vệ sinh, chắc là uống đến đứt dây thần kinh rồi. Chê cửa không đóng được, nên đã đá mạnh vào. Ai dè cửa vỡ, bên trong rơi ra một đốt ngón tay, là mảnh cạnh chân cậu đó."

"Gã đó say bí tỉ, cứ tưởng là cái gì lạ, nhặt lên nhìn kỹ thì..." Mạnh Quốc Đống làm động tác nôn mửa: "Tiểu ra quần tại chỗ, tỉnh hẳn rượu. Chạy ra đường chặn xe tuần tra, nói lắp bắp rằng cửa vệ sinh nhả ra xương người."

Tôi đứng dậy, nhìn về phía tấm cửa bị hỏng. Độ dày tấm cửa khoảng năm centimet, quả thực bên trong là rỗng. 

Tôi dùng đèn pin soi vào, bên trong chứa đầy mùn cưa. 

Thủ đoạn gây án của hung thủ hình thành ngay trong đầu tôi: Hắn cạy nẹp đóng cửa ở trên hoặc dưới, nhét từng mảnh xương đã xử lý sạch vào, sau đó lấp đầy khoảng trống bằng mùn cưa khô, cuối cùng dùng keo hoặc thứ gì đó dán c.h.ặ.t nẹp lại.

Đây là một hung thủ biến thái đến mức đáng kinh hãi.

Mùn cưa ở đây đóng hai vai trò sống còn, một là cố định, chúng như vật đệm bọc c.h.ặ.t lấy các mảnh xương, tránh gây ra tiếng động khi mở cửa hoặc bị va chạm. 

Hai là hút ẩm chống thối. Mùn cưa khô hấp thụ mùi và giọt dịch thi cuối cùng có thể còn sót lại từ các mảnh xương, đảm bảo trong một thời gian dài, bí mật này sẽ không bị bại lộ bởi mùi hôi thối.

Một cánh cửa vệ sinh công cộng ngày nào cũng có biết bao người mở, dựa vào, thậm chí là đá, bên trong lại chứa một t.h.i t.h.ể bị phân thây. 

Người qua kẻ lại, tấp nập không ngừng, vậy mà chẳng ai hay biết.

Đây không còn là phi tang xác đơn thuần nữa, mà đây là sự khoe mẽ, là một cái tát trần trụi vào cả thế giới này.

"Có xác định được danh tính không?" Mạnh Quốc Đống hỏi.

Tôi lắc đầu, cẩn thận thu thập những mảnh xương rời rạc vào túi chứng cứ. 

"Sạch quá, không có bất kỳ vật phẩm cá nhân nào để nhận diện. Nhìn từ hình thái khớp vệ và góc mở xương chậu thì nạn nhân là nữ, tuổi còn trẻ, tầm 20 đến 25 tuổi. Về thời gian t.ử vong..." Tôi dùng kẹp gắp đoạn xương đùi, xương đã trắng hoàn toàn, cấu trúc xương rõ ràng, không có dấu vết sót lại của chất hữu cơ: "Rất khó, xương đã được xử lý quá “kỹ”, ít nhất là hơn một năm, thậm chí là lâu hơn."

"Hơn một năm ư?" Mạnh Quốc Đống nhíu c.h.ặ.t mày: "Ý cậu là trong cánh cửa này chứa xương cốt của một cô gái, đã hơn một năm rồi sao?"

Tôi không đáp lại, chỉ lặng lẽ làm việc tiếp.

Từng mảnh xương, dù nhỏ thế nào cũng phải được tìm thấy.

Chúng là ngôn ngữ cuối cùng mà người c.h.ế.t để lại trên cõi đời này.

Khi thu thập đến một mảnh đốt sống cổ thứ nhất, động tác của tôi dừng lại.

Đốt sống này là điểm kết nối giữa xương sọ và cột sống, hình dạng như một vòng tròn bất thường. Trên khối bên phải của nó, tôi phát hiện ra một vết tích cực kỳ nhỏ, không tự nhiên.

Tôi lập tức lấy kính lúp với độ phóng đại cao từ hộp khám nghiệm ra soi kỹ.

Đó là một vết cắt hình chữ V, vô cùng phẳng, gọn gàng, mép vết cắt không có dấu vết nứt gãy hay cong vênh. Đây không phải gãy xương do va đập bạo lực, cũng không phải hư tổn do phân hủy sau khi c.h.ế.t.

Đây là kết quả của việc dùng một loại công cụ cực kỳ sắc bén, lưỡi mỏng, cắt chính xác khi xương vẫn còn độ dẻo nhất định.

Hung thủ không chỉ phân thây t.h.i t.h.ể, rửa sạch xương mà hắn còn để lại dấu ấn của riêng mình trên xương của cô ấy.

Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Đây không còn là vụ g.i.ế.c người phi tang đơn thuần nữa mà nó giống như một tác phẩm sáng tạo bệnh hoạn, tràn ngập tính nghi thức.

2

Trở lại cục, tôi nhốt mình trong phòng thí nghiệm của trung tâm pháp y.

Suốt hai ngày liền, tôi hầu như không chợp mắt.

Phòng thí nghiệm đèn đuốc sáng trưng, gió lạnh từ điều hòa thổi không mệt mỏi, không khí tràn ngập mùi t.h.u.ố.c sát trùng và mùi tanh của xương thoang thoảng. 

Trên bàn trải một tấm vải nhung đen lớn, những mảnh xương trắng bệch thu nhặt được từ tấm cửa được tôi phân loại, đặt theo đúng vị trí giải phẫu.

Quá trình này giống như đang chơi một trò ghép hình tàn khốc.

Trong thời gian đó, đội trưởng Mạnh đã ghé qua hai lần. Lần nào anh ấy cũng lặng lẽ mang cho tôi một hộp cơm, rồi đứng ở cửa nhìn một lúc, lắc đầu rồi lại âm thầm rời đi.

Anh ấy biết, lúc này có hối thúc cũng chẳng ích gì.

Sáng ngày thứ ba, khi mảnh xương cổ tay cuối cùng được tôi đặt vào vị trí vốn có của nó, tôi tựa lưng vào ghế, thở phào nhẹ nhõm.

Kết quả, thật sự khiến người ta bất an tột độ.

Trên tấm vải nhung, một hình hài con người đã được hiện ra một cách đại khái, nhưng nó khiếm khuyết một cách kinh khủng.

Đây là một bộ khung xương cực kỳ không hoàn chỉnh. Dựa trên số lượng 206 cái xương của một người trưởng thành bình thường để tính toán thì những gì chúng tôi tìm thấy đã thiếu mất gần một phần ba.

Quan trọng nhất là những phần bị thiếu đó không hề ngẫu nhiên.

Hộp sọ, xương hàm dưới, toàn bộ hàm răng, phần lớn xương sườn và hầu như tất cả các đốt sống (ngoại trừ cái đốt có vết cắt) đều đã không cánh mà bay.

Một gã đồ tể khó tính đã cẩn thận "sàng lọc" những bộ phận hắn muốn. Hắn chỉ chọn những xương dài chính của tứ chi (xương đùi, xương ống quyển, xương mác, xương cánh tay, xương trụ cẳng tay, xương quay) và một phần xương bàn tay, bàn chân, sau đó đập vỡ chúng giấu vào bên trong cánh cửa đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tàng Cốt - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD