Tang Du Phi Vãn - Chương 3

Cập nhật lúc: 30/07/2026 02:04

"Hai đứa đều đã đến bướctính chuyện kết hôn rồi, có hiểu lầm gì thì nói rõ ra là được."

Bà vừa dứt lời, Tạ Diễn từ bên ngoài bước vào, tay xách hộp canh vừa mới hầm xong. Anh ta múc cho mẹ tôi một bát, rồi ngồi xuống bên cạnh, đáng thương tội nghiệp chìa tay ra cho tôi xem.

Tay anh ta bị bỏng nổi mấy vết phồng rộp. Khoảnh khắc đó, tôi đã mủi lòng. Con người chứ có phải cỏ cây đá tảng đâu, làm sao có thể lập tức rút hết mọi tình cảm ra được. Huống chi, từ thời thanh xuân vườn trường cho đến tận bây giờ, mười mấy năm trời gắn bó. Nghĩ đến những hy sinh và bận rộn của anh ta suốt thời gian qua, lòng tôi có chút chùng xuống.

Thế nhưng, một gáo nước lạnh dội xuống ngay sau đó.

Hôm ấy, tôi đi dự tiệc chia tay của một đồng nghiệp. Lúc từ nhà vệ sinh đi ra, ngay khúc quanh hành lang, tôi bắt gặp Tạ Diễn – người đáng lẽ ra giờ này phải đang ở nhà ăn cơm cùng bố mẹ anh ta. Anh ta đang ôm Mạnh Hàm đang khóc thút thít vào lòng, giọng điệu vừa xót xa vừa bá đạo: "Ở ngoài đường thì ngang ngược hung dữ thế, sao đụng phải một gã biến thái thì chỉ biết khóc thôi hả? Đồ ngốc này!" "Sợ cái gì chứ? Cho dù em không gả đi được, anh trai cũng nuôi em cả đời."

Tôi đứng chôn chân tại chỗ. Đầu tiên là cảm giác tê dại, sau đó một cơn đau nhói âm ỉ, chậm chạp mới từ từ lan ra dày đặc, khiến l.ồ.ng n.g.ự.c bức bối đến nghẹt thở.

Ngay khi câu nói kia vừa dứt, anh ta ngước lên và chạm phải ánh mắt của tôi. Mạnh Hàm nhìn thấy tôi thì giống như giật mình hoảng sợ, vội vội vàng vàng đẩy anh ta ra rồi lau nước mắt. Ánh mắt Tạ Diễn thoáng qua một tia hoảng loạn, anh ta bước vội tới kéo tay tôi: "Tang Du, nghe anh giải thích, anh chỉ..." Tôi lùi lại một bước, né tránh cái chạm của anh ta: "Tạ Diễn, chúng ta cứ thế này mà kết thúc đi."

Tối hôm đó, tôi gửi tin nhắn, bảo anh ta chuyển lại cho tôi một nửa số tiền mua nhà theo giá thị trường. Căn nhà đó, tôi không cần nữa.

5

Tạ Diễn chuyển tiền cho tôi rất nhanh. Sau đó, tôi hoàn toàn chặn số anh ta. Anh ta vừa chuyển khoản vừa điên cuồng nhắn tin cho tôi qua nội dung chuyển tiền, nhưng tôi đều không mảy may bận tâm.

Cho đến khi bệnh tình của mẹ tôi đột ngột trở nặng. Bà rơi vào hôn mê sâu. Tôi sợ hãi đến cực điểm, một bước cũng không rời giường bệnh.

Ở hành lang bệnh viện, tôi vô tình nghe thấy một người nhà bệnh nhân kể rằng họ đã đi bái Phật cầu nguyện, thế rồi bệnh tình của người bố bỗng nhiên chuyển biến tốt đẹp, đang làm thủ tục xuất viện. Tôi giống như một kẻ sắp c.h.ế.t đuối vớ được cọc cứu mạng. Khi con người ta rơi vào trạng thái hoàn toàn bất lực, họ rất dễ tin vào những chuyện tâm linh, huyền học.

Thế là, tôi đeo miếng ngọc bài mà mẹ từng cầu cho, một mình đi đến ngôi chùa đó. Với tấm lòng thành kính nhất, tôi cứ đi ba bước lại quỳ lạy một lần để cầu phúc cho mẹ. Tôi còn xin một quẻ xăm. Nhìn thấy quẻ xăm hạ hạ, vị sư thầy trầm ngâm một hồi rồi bảo tôi có thể thử phương pháp "xung hỷ", nhưng lại nói duyên lành chưa tới, mọi sự chỉ là uổng công.

Tôi siết c.h.ặ.t quẻ xăm trong tay, nước mắt lập tức lã chã rơi: "Thầy ơi, không còn cách nào khác sao ạ?" "Chính duyên tuy chưa tới, nhưng nghiệt duyên lại có. Lấy hai cái xung khắc nhau, biết đâu lại tìm được một tia hy vọng mong manh."

Đúng là khéo làm sao. Vừa ngước đầu lên, tôi đã nhìn thấy Tạ Diễn. Anh ta đang đi cùng Mạnh Hàm ở trong sân chùa. Trước đây, khi tôi tha thiết xin anh ta đi cùng, anh ta luôn gạt đi và mắng tôi là mê tín dị đoan. Vậy mà giờ đây, anh ta lại chắp tay vái lạy thành kính hơn bất cứ ai. Họ đang nói chuyện gì đó, Tạ Diễn bỗng nhiên bật cười, rồi dịu dàng xoa đầu cô ta.

Còn tôi, tay nắm c.h.ặ.t quẻ xăm, bước chân loạng choạng, dẫm hụt một bước dẫn đến trẹo chân. Cơn đau buốt nhói lập tức ập đến. Tôi nghĩ đến mẹ đang nằm trên giường bệnh nguy kịch. Nghĩ đến quẻ xăm hạ hạ và tờ thông báo bệnh nguy kịch liên tục gửi đến. Tất cả những nỗi sợ hãi, uất ức và sự kiên cường mà tôi cố gồng gánh bấy lâu nay, ngay khoảnh khắc đó hoàn toàn vỡ vụn. Tôi đã không còn bố nữa rồi, tại sao ông trời lại tàn nhẫn muốn cướp đi cả mẹ của tôi chứ?

Cảm xúc tích tụ bấy lâu bùng nổ, tôi chẳng thèm bận tâm đến ánh nhìn của người xung quanh, ôm mặt khóc nức nở vô cùng thương tâm. Tạ Diễn dường như có linh tính mách bảo, anh ta nhìn dáo dác xung quanh tìm kiếm, rồi nhìn thấy tôi. Anh ta lao đến, ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng, vuốt ve lưng tôi: "Sao thế em? Có chuyện gì vậy?"

Anh ta cúi đầu nhìn, thấy trong tay tôi vẫn nắm c.h.ặ.t miếng ngọc bài giống hệt cái của anh ta. Ánh mắt anh ta khẽ lay động: "Tang Du, anh biết là em không buông bỏ được mà." "Cứ mở miệng ra là nói chia tay, thực chất thời gian qua em toàn lén khóc một mình đúng không?" Anh ta quả quyết rằng tôi cũng giống như lần chia tay đầu tiên, vì thất tình nên không buông bỏ được. So với sự đau khổ tột cùng của tôi, anh ta lại vô cùng ung dung tự tại, không hề có chút tổn thương xé lòng nào.

Thế là, anh ta tự cho mình một bậc thang để xuống đài: "Anh thực sự chỉ xem Mạnh Hàm là em gái thôi, nếu em thực sự để ý, sau này anh sẽ giữ khoảng cách với con bé." "Tang Du, chúng ta quay lại sống tốt với nhau, đừng quậy phá nữa được không em?"

Nghĩ đến câu nói "một tia hy vọng mong manh" của sư thầy, tôi chỉ có thể đ.á.n.h liều, coi ngựa c.h.ế.t thành ngựa sống mà chữa. Vì vậy, tôi túm lấy cổ áo Tạ Diễn, đôi mắt nhạt nhòa nước mắt: "Được, chúng ta kết hôn đi."

6

Mọi thứ sau đó giống như bị nhấn vào nút tua nhanh. Vốn dĩ dự định ban đầu của tôi là đợi mẹ khỏe lại rồi mới chuẩn bị đám cưới, nhưng tôi không đợi nổi nữa. Tôi tìm công ty dịch vụ tiệc cưới để lên kế hoạch, rồi thúc giục Tạ Diễn đi chụp ảnh cưới.

Cũng thật kỳ lạ, sau khi chụp ảnh cưới xong, mẹ tôi thực sự đã tỉnh lại. Bà nhìn bức ảnh cưới, nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, vành mắt đỏ hoe. Tạ Diễn giống như muốn thể hiện bản thân, ngày nào cũng chạy đến bệnh viện chăm sóc. Tình trạng của mẹ ngày một tốt lên thấy rõ, tế bào u.n.g t.h.ư cũng không có dấu hiệu di căn nữa. Xem ra, chuyện tâm linh huyền học này thực sự có tác dụng.

Đột nhiên, tôi tìm ra "công dụng" của Tạ Diễn. Tôi để anh ta xuất hiện trước mặt mẹ, sai bảo anh ta làm việc này việc kia. Mấy chuyện yêu đương tình ái gì đó, so với sức khỏe và mạng sống của mẹ tôi thì chẳng đáng một xu. Cho nên, có đôi lần vô tình nhìn thấy thông báo chuyển khoản cho Mạnh Hàm trên điện thoại anh ta, tôi coi như không thấy gì, lặng lẽ đặt điện thoại về chỗ cũ. Thậm chí, tôi còn "hiểu chuyện" hỏi anh ta có cần giúp đỡ gì không.

Tạ Diễn vô cùng kinh ngạc, anh ta ôm chầm lấy tôi: "Em cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi sao?" Tôi khẽ rủ hàng mi: "Vâng."

Anh ta giải thích rằng Mạnh Hàm vừa mới cùng đối tượng xem mắt đi đăng ký kết hôn, là bạn học cùng khóa với anh ta. Người đàn ông đó từng thầm thương trộm nhớ Mạnh Hàm từ lâu. Hai người họ đã chuẩn bị đính hôn rồi. "Thế à?" Tôi thuận miệng hỏi một câu. Tạ Diễn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi: "Ừm, nhìn thấy tụi mình chuẩn bị đám cưới, con bé muốn đến lúc đó sẽ tổ chức đám cưới chung với tụi mình luôn." "Tang Du, em không để ý chứ?"

Tôi lắc đầu: "Em không để ý đâu." Dù sao thì đám cưới này đối với tôi cũng chỉ là một hình thức để xung hỷ, tôi còn chẳng định đi đăng ký kết hôn thật, tiền công ty tiệc cưới cũng là anh ta bỏ ra, ai muốn gộp chung vào làm cùng thì làm.

Anh ta còn hỏi tôi có thể gom đủ 9 cặp đôi không, như vậy gọi là "Cửu Cửu Quy Nhất", đại cát đại lợi. Nhưng tôi bảo thôi bỏ đi, tôi là người rất sợ phiền phức. Toàn bộ tâm trí và sức lực của tôi đều dồn hết vào việc chăm sóc mẹ, không còn hơi sức đâu mà quản mấy chuyện khác. Vì vậy, mỗi lần Mạnh Hàm gọi điện gọi Tạ Diễn đi, tôi cũng chẳng thèm giữ anh ta lại. Anh ta đi thì đi, tôi còn chu đáo dặn dò anh ta chú ý an toàn trên đường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tang Du Phi Vãn - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD