Táo Chua - Chương 27: Anh Yêu Em, Để Quỷ Dữ Bắt Cóc Em

Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:08

Đèn trong hội trường bật sáng, bên ngoài trời tối hẳn.

Tôi trốn gầm cầu thang cửa . Hai chân mềm nhũn, run rẩy ngừng. Cổ họng ám đầy mùi khói t.h.u.ố.c, hít thở đều là khói. Mùi t.h.u.ố.c lá mà Phan Quế Chi phả vẫn tan hết, mỗi nuốt nước bọt như hít thêm một ngụm khói. Tôi ho, nhưng nếu ho lên thì sẽ ở đây ?

Trong trí tưởng tượng, Phan Quế Chi hóa thành con ch.ó săn của nhà – khứu giác tinh vi, bản tính tàn độc. Nếu tóm , sẽ thành xác chim vướng lưới, mất , mục rữa?

Tôi đổ mồ hôi đầm đìa, hai tay bịt c.h.ặ.t miệng, chỉ để hở đôi mắt cảnh giác xung quanh. Cỏ dại và tán cây đung đưa. Vẫn là hoàng hôn, thứ trông vẫn bình thường, nhưng tất cả đều âm thầm đổi khác. Thời gian chậm chạp trôi , từng khắc từng khắc.

Bỗng, một đôi chân giẫm đến gần.

Tôi giật b.ắ.n , như thể cánh đồng lúa năm nào. Bóng dáng bù rơm khổng lồ đổ ập xuống, thế tất thắng. Trong hốc mắt Phan Quế Chi bỗng bùng lên tia vui sướng cuồng dại:

– Ha ha! Tìm thấy mày !

.

Hắn giật , hỏi:

– Cậu là ai? Sao trốn ở đây?

Tôi lắc đầu với xa lạ . Trong khoảnh khắc , nhận mất tiếng , lẽ quên mất là ai.

Phim chiếu xong, thêm nhiều đôi chân xuất hiện, từng bước từng bước giẫm tầm mắt .

Chân, đến đùi, đến hông – cái hông của Mai Thanh Thanh quá dễ nhận dạng. Vòng hông nhỏ nhắn, duyên dáng, như quả bưởi mốc meo. Hôm nay chiếc váy của cô ôm sát lấy nó, đặt vặn yên xe đạp. Và đôi tay cô đang ôm c.h.ặ.t lấy eo của .

Họ cứ thế xuất hiện mắt , một tiếng báo .

Mai Thanh Thanh với , khóe môi cong lên, nụ thật động lòng. Tôi ngẩn , lờ tất cả, chỉ thấy hai họ. Tim đập loạn xạ. Tôi thể như cô . Vậy sẽ thua Mai Thanh Thanh ?

Bánh xe đạp lăn , chở cô rời xa. Cô cướp yên của , giờ còn định cướp cả nữa ư? Cô thắng quá dễ dàng, vì tình địch của cô đôi môi đỏ mọng, bầu n.g.ự.c căng tràn, hình mảnh dẻ và một vòng hông xinh – mà cô còn chẳng một tình địch.

Dựa cái gì?

Cùng là những giây phút nghẹt thở, kẻ thì nghẹt thở chạy trốn, phía mịt mù; kẻ thì đắm chìm trong tình yêu, hân hoan.

Dựa cái gì mà hoa của nở, để cây liễu của cô xanh thế ?

Lòng ghen tức với Mai Thanh Thanh dâng lên cuồn cuộn.

Bánh xe vẫn lăn về hướng Bạch Tước Đãng. Anh càng lúc càng xa. Tôi một ảo giác: như thể một sợi chỉ – thứ khâu từng mũi đường chỉ sinh mệnh của – đang nhẫn tâm rút , để từng cơn đau nhói. Tôi bấm móng tay lòng bàn tay, cố níu giữ nó.

bánh xe vẫn tiếp tục lăn.

Tôi thể làm chủ nữa. Tôi phó mặc tất cả cho phận. Một con quỷ chiếc xe kéo , mất , mốc meo? Mặc kệ. Cứ để nó mốc meo .

Tôi như dội một gáo nước lạnh. Hoặc tỉnh táo hẳn, hoặc phát điên hẳn. Tôi . Tôi cũng !

Trăng đêm xuân sắc như lưỡi d.a.o, lạnh lẽo, sắc bén.

Từ huyện về Bạch Tước Đãng, hơn mười dặm đường. Tôi phát hiện từ lúc nào. Đến khi dừng xe và , ngay mắt , xô ngã Mai Thanh Thanh.

– Đó là chỗ của ! – Tôi gào lên với cô .

Mai Thanh Thanh trợn tròn mắt kinh hãi. Cô ngã xuống đất, thể tin chuyện xảy .

Tôi làm điều . Tim đập điên cuồng. Tôi dám nữa, bản năng thôi thúc chạy trốn khỏi .

Rõ ràng đuổi theo suốt cả chặng đường, vất vả lắm mới đuổi kịp. Vậy mà gọi tên – “Mạnh Lê” – là liền bỏ chạy. Chẳng hiểu vì , cứ thấy Lữ Tân Nghiêu là yếu mềm. Tôi chạy .

Gió xé đôi tiếng ch.ó sủa vọng dọc đường. Trăng chảy từ mương máng sang giếng nước, lên mái nhà . Lớp học cuối cùng diễn trong căn phòng quá đỗi thuộc. Tôi đợi, như kẻ chờ c.h.ế.t, đợi về tính sổ với .

Tôi làm Mai Thanh Thanh thương, nhất định sẽ tha.

Chỉ vài chục phút ngắn ngủi, nghĩ đủ điều. Tôi tưởng tượng cảnh đỡ cô dậy, nếu chân cô thương, lẽ sẽ bế cô lên.

Tôi chìm trong những mường tượng đầy lo âu. Bỗng nhiên thấy tiếng của Mai Thanh Thanh. Quá ồn. Tôi cô dừng , nhưng cô , vẫn mãi. Tôi bịt tai, nhưng chỉ thấy tiếng vọng của tuyệt vọng vang lên trống rỗng trong cơ thể.

Lữ Tân Nghiêu về nhanh. Anh như Bồ Tát của , bước , âm thanh hỗn tạp đều biến mất. Dù chuẩn tinh thần, khoảnh khắc xuất hiện, vẫn cảm thấy bối rối.

Mồ hôi thấm ướt cả , mí mắt nặng trĩu. Trước mắt là những ngón tay . Tôi tưởng sẽ đ.á.n.h, nhưng hành động đầu tiên của là lau nước mắt cho , một động tác quen thuộc đến đáng sợ.

Cứ như một tình ân cần. sự thật lẽ là: Lữ Tân Nghiêu thích nước mắt, nên mỗi , đều lau , như lau một vệt bụi.

Tôi dối, bảo đó là mồ hôi. Anh , đôi mắt đa tình khiến rợn lạnh.

– Em dối là dạy đấy. – Anh thừa nhận.

Tim thắt , nước mắt trào lên, nghẹn nơi cổ họng. Không thể lừa , đành thú thật:

– Anh, em thật ? Anh cũng thật với em, chứ?

Lẽ nên : "Anh lừa em bao giờ?" câu giờ thể nữa. Lữ Tân Nghiêu đồng ý:

– Em .

– Em trốn học. Em theo dõi . Em thấy và Mai Thanh Thanh. Hai xem phim, đúng ? Anh, từng đưa em xem phim.

– Anh quả là thủy quỷ, , mắt ướt nhòe.

Tôi chợt nhớ mục đích của khi chạy suốt cả đường về. Một con quỷ lơ lửng, ngất ngây, từ nơi xa xăm về để dâng hiến tấm . Tôi hỏi :

– Anh, kết hôn ? Anh sẽ cưới Mai Thanh Thanh chứ?

Lữ Tân Nghiêu đáp:

– Không cô thì cũng là khác.

Người khác? Dường như ai cũng thể, nhưng , chỉ riêng là :

– Vậy em là gì?

– Em là em trai của .

Một câu trả lời đương nhiên.

làm em trai là đủ. Tôi lắc đầu:

– Anh, đừng cưới khác, ?

Anh trả lời, chỉ hỏi ngược:

– Vậy thể cưới em ?

Trên đời lắm thứ thể, như ? Tôi nhiều thứ "" và " thể" mà, thua kém Mai Thanh Thanh. Tôi thề thốt:

– Trừ chuyện sinh con, em thể làm thứ vì .

Anh hỏi:

– Sao em con? Nếu nhất định thì ?

Nước mắt chảy dài. Anh dồn đường cùng, nhất định moi cái " thể" của ? Tôi van xin:

– Anh thể chỉ cần một em thôi ?

Lữ Tân Nghiêu nhẹ nhàng lau nước mắt cho , gần như dỗ dành:

– Đừng .

– Đừng nữa.

Anh , mãi mãi là ruột của em.

Mãi mãi – một từ , quý giá. đặt tình giữa và , nó khiến đau đến tận tâm can. Bỗng nhiên hiểu : hóa đây mới là yêu đương. Anh dạy về tình yêu, về sự phản bội, lừa dối, về cái cách một thể đổi lòng. giữa hai em, những điều sẽ bao giờ .

Anh lau nước mắt cho . nước mắt lau theo cách . Mồ hôi thì l.i.ế.m. Máu thì há mỏ mà hút. Còn nước mắt, cần hôn. Cứ là chất dịch thể , thì đều dùng môi và lưỡi, mới thấy đau.

– Anh, – , – … hôn em một ? Lần cuối thôi.

Tôi dối. , chẳng còn gì quan trọng nữa. Kẻ cùng đường cầu xin cuối, bao giờ cũng nhận chút thương hại. Anh ban cho một nụ hôn.

Tôi chằm chằm . Anh nâng cằm , nhẹ nhàng ngậm lấy môi . Tôi chủ động hút lấy đôi môi , lưỡi, và nước bọt. Tôi áp sống mũi, má mặt , áp thể thể .

Không nếm vị chua chua của những lời dối . quả thực nếm vị khói t.h.u.ố.c.

Cuộc vui nhơ bẩn tấm màn nhung trong hội trường … Tôi buồn nôn, ho sặc sụa. khao khát trong càng thêm mãnh liệt. Tôi "mất " cho .

– Anh, em hút t.h.u.ố.c . Vậy nên hãy mạnh bạo một chút…

Thêm một lời dối.

Như thể trong mơ, ánh mắt Lữ Tân Nghiêu bỗng ngưng . Ánh đèn vàng hắt mắt , như ngọn lửa bùng lên, tàn lửa b.ắ.n tóe, lách tách, rơi xuống nền. Hai bóng như hai lưỡi lửa quấn .

Anh bóp lấy cổ .

Nụ hôn nặng nề, nghiền nát cả màu đỏ môi. Tất cả khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c đều trở nên thừa thãi. Hơi thở cũng thừa. Cái c.h.ế.t bỗng trở thành điều đáng mong đợi. Tôi còn phân biệt cơn choáng váng là do nghẹt thở hồn lìa khỏi xác. Tôi chỉ rên rỉ.

Hôn thôi là đủ. Một con quỷ mất hồn, bốn bề trống rỗng. Sắc tức là .

– Anh, em sợ c.h.ế.t khiếp , gọi hồn cho em .

Tôi lẩm bẩm, ma quỷ cũng đang gì.

Gọi hồn là gì? Bà nội từng dạy, là gọi vía, kéo linh hồn trở về.

Lữ Tân Nghiêu cụp mắt, đồng t.ử đen láy hàng mi che khuất một nửa, mơ màng.

– Gọi thế nào? – Anh hỏi, đôi mắt bỗng nhiên tỉnh táo vài phần.

Tôi trèo lên đùi , quỳ gối dang rộng hai bên. Đáng lẽ mặc váy – váy cái là cần cởi, như ôm đàn tỳ bà mà che nửa mặt.

– Bằng cái .

Cũng là một lưỡi lửa – căng tràn, tiến tới. Tôi xòe ngón tay, đưa tay chạm . Đây là điều dạy , đầu dùng .

Anh nâng mặt lên, chăm chú , như thất thần, như động lòng.

– Anh, – , – em ? Cho em làm tình của , ?

Anh trả lời. Ánh mắt chợt lóe lên. Ngón tay từ cằm trượt lên khóe môi, bỗng nhiên bóc môi , đút hai ngón tay , kẹp lấy lưỡi. Tôi ngây . Tai và lưỡi đều nóng rực, như thể ngón tay luồn trong ống tai, khẽ khàng ngoáy. Nước bọt chảy ướt cằm, xuống tận kẽ tay .

Ngay cả những ngón tay cũng hơn khác. Tôi l.i.ế.m ướt đầu ngón tay, quấn lưỡi quanh chúng, ngậm . Tôi tiếp:

– Anh, em yêu . Anh làm gì em cũng … Chỉ đừng bỏ em.

Tôi thấy cất tiếng hỏi:

– Anh hỏi em một câu.

Anh vân vê môi , trầm tư. lời dường như xuyên qua để hỏi một ai khác:

– Rời xa là em sống nổi, ?

Rời xa ? Không, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám nghĩ đến.

Tôi hoảng hốt, lắp bắp:

– Anh đừng hỏi thế! Anh mạng em ư? Em sống nổi … Anh cưới Mai Thanh Thanh, em sẽ quấy rối! Thật đấy! Anh tin em!

. Đó câu trả lời .

Động tác của bỗng trở nên hung hãn. Những ngón tay như lưỡi d.a.o xoắn , cắt cái lưỡi điều. Miệng lan mùi m.á.u chua nhạt.

điên . Khi con rơi chỗ ti tiện nhất, còn gì nữa? Anh làm đau, bắt chảy m.á.u. Tôi mút những ngón tay , nuốt xuống nước bọt hòa cùng m.á.u, van xin:

– Dù hai kết hôn, cũng đừng bỏ em, ? Mai Thanh Thanh sẽ …

Anh .

Một nụ vô vọng, khinh miệt. Chắc ngờ rằng em trai quỳ gối van xin, làm kẻ tình nhân giấu mặt.

Tôi vắt kiệt sạch lòng thương hại của . Giờ đến cả sự đồng cảm cũng còn. Anh mất hứng với em trai rẻ tiền lượm về. Tôi thấy hai cái bóng cắt đứt một cách tàn nhẫn. Chém xương thịt thì sẽ chảy m.á.u. cú c.h.é.m một giọt m.á.u – vốn dĩ hai con chẳng hề dính dáng đến , nghĩa cạn, tình cũng dừng tại đây.

Anh đá .

Anh bảo cút.

Tôi như rơi xuống vực sâu. Toàn vỡ tan. Những mảnh xương vụn đông thành băng, lạnh giòn, thể chịu đựng thêm một va chạm nào. Vẻ mặt Lữ Tân Nghiêu xa lạ. Anh thật lòng biến mất, thấy thêm nào nữa.

Những năm tháng nương tựa của chúng trôi theo dòng thời gian, dần dần khuất xa, trở thành một đoạn "quá khứ". Từ đây, bánh xe vẫn còn lăn. Chỉ bỏ . Người kề cận bên đổi thành kẻ khác.

Tôi quỳ cửa nhà . Nước mắt ngừng rơi, đau đớn đến tột cùng.

Anh cần nữa, vì yêu . Anh sắp yêu Mai Thanh Thanh .

Cánh cửa đóng im ỉm. Trăng cong như lưỡi d.a.o – một lưỡi d.a.o chẳng chút tình thương.

Ai còn nhận đó là vầng trăng của mười năm ?

Ngày , tiếng ch.ó sủa vang khắp nơi. Người Lữ Tân Nghiêu ướt sũng. Tôi theo , bước từng bước, đầu gọi là " hai".

Ngày , cầu gãy.

Còn bây giờ, bảo cút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.