Táo Chua - Chương 39: Anh Trai Tôi
Cập nhật lúc: 13/08/2026 04:09
*"Nó cần một thứ tình yêu lành mạnh."*
Sáng hôm thức dậy chuyến tàu hỏa, bên ngoài nổi sương mù. Trước mắt trắng xóa một màu, thấy lối , cũng chẳng thấy đường về.
lầm bắt đầu từ lúc nào? Là tờ giấy trong ống heo đất tấm vé tàu? Tôi thường tự hỏi câu hỏi , nhưng bao giờ tìm câu trả lời rõ ràng. Có lẽ nó nên bắt đầu từ câu "Tôi một thằng em khá phiền phức":
**1.**
Tôi một thằng em khá phiền phức.
Ngày đầu chuyển đến nhà Mạnh Quang Huy, bảo, cần coi thằng con út của Mạnh Quang Huy là em. Thằng nhóc xui xẻo, mới sinh đầy một năm thì nó bỏ theo khác.
Tên nó là Mạnh Lê. Lúc mới dọn , nó ngay cửa, mắt chớp chằm chằm . Tôi tưởng nó sẽ sủa như ch.ó với . hôm đó nó im lặng, im lặng như một đứa câm.
Thằng bé vốn im lặng đầu cất tiếng gọi là "" thì la toáng lên, lúc đó nó đang từ tường nhảy xuống, tiếng kêu như sắp c.h.ế.t đến nơi khiến tai nhức nhối. Nó sợ đỡ nó, chỉ để làm cái động tác "nhảy xuống" thôi, nó nhiều nước mắt. Thằng em phiền nhất là ở chỗ nước mắt của nó. Nó , từng ai mặt t.h.ả.m thiết như , cố lau nước mắt cho nó nhưng hình như lau mãi cũng hết.
Tôi tại nó tên Mạnh Lê . Lê là hoa lê trong câu "mưa rơi cánh hoa lê".
Đôi mắt ẩn dòng lệ, e dè, nhút nhát trong nỗi sợ, ngoan ngoãn trong đôi mắt. Khi thằng em dùng đôi mắt để , thường mang một niềm tin tưởng bằng lòng. Tôi nó đang nịnh nọt , như một chú cún con vẫy đuôi, chỉ thích nó, đối xử với nó. Tôi ghét một em thế .
chẳng một trai đúng nghĩa. Làm , nên lau nước mắt cho nó, nhưng đôi khi cũng chính là làm nó .
Một buổi xuân tháng Ba, Mạnh Lê bước tuổi dậy thì. Tuổi dậy thì của con trai thường bắt đầu bằng một giấc mộng xuân. Thằng em lúng túng những đổi cơ thể . Tôi quên mất ở cái tuổi thế nào, nhưng nhớ rõ mãi cái bóng lưng hoảng hốt của nó lúc nửa đêm chạy vội nhà vệ sinh.
Một đêm thức giấc, phát hiện thằng em đang chút phòng , t.h.ủ d.â.m ngay mặt . Chuyện bình thường, nhưng thằng em nhát gan thì sợ khiếp. Bỗng dưng thấy nên dạy nó vài điều.
Đó là nghĩa vụ của , nhưng với cũng là một khởi đầu sai lầm.
Vẻ mặt Mạnh Lê hổ bơ vơ, nó nhắm c.h.ặ.t mi mắt, dám phần thể trần trụi của . Vừa chạm , cảm thấy nó cương cứng tay . Cảm giác thoáng chốc kỳ lạ, thấy thằng em . Thân thể non nớt đang lớn, mềm mại và run rẩy tựa , thở gấp d.ụ.c vọng khống chế. Không hiểu , dễ phân tâm, và một khi phân tâm thì dễ quên mất nó là em .
Tôi mơ hồ cảm thấy, giữa chúng xảy một tiếp xúc quá mật. Trong suốt quá trình luôn bao trùm một sự khác thường tinh vi. Nước mắt và ham của Mạnh Lê đan , để trong một ấn tượng khó phai.
Sắt gặp mưa thì gỉ, chỗ ẩm ướt dễ mốc, quá nhiều nước mắt liệu khiến tình cảm đổi? Bao năm dòng lệ của Mạnh Lê, cảm nhận cảm xúc đầy ắp của thằng em , mỗi giọt đều nhạy cảm và mong manh. – Ban đầu nó, chính nó cám dỗ .
Thằng em , và vẻ đó sức hút với . Sức hút liên quan đến t.ì.n.h d.ụ.c, đặt giữa bất kỳ ai cũng đều nguy hiểm. Khi nhận điều , đang hôn em trai . Chưa bao giờ nghĩ sẽ hôn nó, mà làm.
Mọi thứ lúc đều vượt khỏi tầm kiểm soát. Tôi cúi xuống hôn nó. Thằng em vụng về nhưng cố gắng đáp trả, từ mê say đến điên cuồng, lý trí tan biến dần. Chúng thứ sung sướng nên qua hành động .
Tôi ý thức ham với nó. Lúc kéo chăn lên che mắt nó, cố nghĩ nó là một ai khác. say thật , ai ngờ , tấm chăn chẳng giúp ích gì, mắt vẫn hiện nguyên hình bóng dáng thanh tú của Mạnh Lê. Lúc nó gọi một tiếng " ơi", cuối cùng cũng tỉnh khỏi mớ suy nghĩ lệch lạc .
Mạnh Lê vì vụ hôn trộm mà luống cuống, nhưng nó , trai nó thấy chuyện từng bước diễn mà kịp ngăn cản. Tôi thấy Mạnh Lê đến gần, cả lẫn thở đều dè dặt. Vì tò mò, nó định làm gì, nó cho .
Trước đây vẫn nghĩ thằng em là kẻ nhát gan, đến tận khoảnh khắc , mới sai .
Nhiều phán đoán của về Mạnh Lê đều chẳng đúng, bởi nó bao hàm sự khinh thường tự nhiên của một đối với em trai . Ví dụ như dạy nó yêu đương, nghĩ nếu dạy, nó sẽ Phan Quế Chi dạy hư. Mạnh Lê chẳng gì, nó yêu đương cũng như trẻ con ăn kẹo. Ngọt ? Cũng chả gì, ăn nhiều ngán mà, cho nó thì theo đuổi rời.
Tôi khinh thường tình yêu của nó, khinh thường ham của chính .
Tôi nhớ tối hôm đó Mạnh Lê tội nghiệp, cứ nó mãi, thấy nó như con ch.ó con nhà chui trong lều trồng rau. Bỗng dưng nghĩ: nếu đem nó về, nó tự về nhà ? Hay sẽ thật sự ở trong lều cả đêm?
Tôi nghĩ là phương án thứ hai.
Vậy là tiến gần nó, cảm thấy đang tiến về một sai lầm cám dỗ thể tránh khỏi. Có lẽ nó yêu , mà là yêu nó.
Đêm hôm , vầng trăng như giọt lệ mong manh sắp rơi. Khi lau giọt lệ , nghĩ, nên ai đó dắt nó con đường sa đọa.
**2.**
Tôi nghĩ về tương lai của và thằng em .
Những đêm giá rét mùa đông, Mạnh Lê thường bài trong phòng , xong thì ỳ chịu về, co ro chui đống chăn kê sát tường. Thằng nhỏ ngoan tận xương, mới xuống bao giờ cũng ép góc tường, bất động cho đến khi ấm , mới từ từ dịch gần .
Nửa đêm nó mò mẫm trong chăn, đưa từng bộ phận cơ thể chà xát lòng bàn tay , vô thức làm nũng. Tôi cũng đang mò mẫm, và Mạnh Lê đồng thời mò mẫm một mối quan hệ bí mật trong căn phòng cửa sổ .
Một căn phòng cửa sổ, chật hẹp thấy tương lai, chỉ d.ụ.c vọng u ám, lẩn tránh thoát.
Nó đòi dạy nó cách hôn. Mạnh Lê hé môi, đôi môi ướt át và mềm mại, liền thâm nhập bên trong. Ban đầu chỉ vì mới mẻ, quan sát phản ứng của thằng em, thấy đôi mắt nó nổi lên một lớp nước mắt mong manh. Chẳng từ lúc nào, bỗng cảm nhận sự si mê của thằng em. Tôi quên mất đang dạy nó, đắm quá mức. Hôn em trai hóa là một sự say mê.
Lúc ý thức đang đẩy Mạnh Lê một thứ tình cảm nguy hiểm.
Một đứa trẻ từ nhỏ mất , mất cha, đến tuổi dậy thì thèm khát tình nảy sinh tình cảm với chính trai của . Thứ tình cảm pha trộn quá nhiều tình ruột thịt. Nó cần sự yêu thương của bậc trưởng bối, chứ thứ tình yêu của . Tôi dạy hư nó, biến thằng em trở nên bình thường.
Lúc , Mạnh Lê liều mạng tìm kiếm cảm giác an , lấp đầy trống tình cảm, bao gồm tình , bao gồm tình yêu. trai và tình yêu, hai từ khi đặt cạnh , thật mơ hồ và gợi cảm, dù rơi bên nào, cũng đều mất kiểm soát.
Lúc Mạnh Lê quỳ cửa mà , thấy đôi mắt đỏ hoe, nước mắt chảy qua ch.óp mũi, ch.óp mũi cũng đỏ ửng. Màu đỏ yếu ớt và run rẩy. Tôi đoán nó trong gió ít nhất nửa đêm, sự từ chối lúc thật tàn nhẫn với nó.
Tôi thấy rõ trong tay đang cầm một con d.a.o, thằng em bắt "cạo xương, rửa độc" (quyết tâm cắt bỏ tình cảm). Qua đôi mắt đẫm lệ của nó, cảm nhận một nỗi đau tột cùng, đến từ nó từ chính .
**3.**
Sau khi Mạnh Lê bỏ nhà , liên tục suốt một tháng trời tìm nó khắp Bạch Tước Đãng và thị trấn. Mỗi về nhà tay trắng, mặt đều hiện nét nhẹ nhõm.
Bà bảo , con đẻ, sớm muộn cũng bỏ mà thôi. Rồi bà đẩy "con đẻ" đến mặt . Tôi Tôn Yến Minh, thấy nó giống em , mà giống con trai của Mạnh Quang Huy hơn. Điều khác hẳn với Mạnh Lê. Mạnh Lê do nuôi lớn, nó một chút bóng dáng của cha nó.
Mẹ ý Tôn Yến Minh thế chỗ của Mạnh Lê. Quãng thời gian đó nó cứ quanh quẩn mặt . Chiều tối tan làm về, Tôn Yến Minh chiếc bàn gỗ nhỏ trong sân, vò đầu bứt tai làm bài.
Ngày nhỏ Mạnh Lê cũng đó. Lúc đầu vẻ nó sợ , tan học về thường thấy nó hối hả thu dọn sách vở, dọn sạch bàn, như thể để dành cho . Tôi nhớ nó làm rơi một thứ, là một cái bánh bao nhân hoa quế, vẫn còn nóng. Tôi cầm sang trả nó, nó vẻ nhận, chẳng một lời.
Tôn Yến Minh học kém. Có thấy nó xổm trong góc tường đ.á.n.h diêm đốt một tờ giấy kiểm tra để phi tang. Lúc bước nhà, Tôn Yến Minh tỏ căng thẳng, như tên trộm giấu tang vật khám xét bất ngờ. Tôi liếc qua cuốn vở của nó, đoán chắc nó đỗ nổi cấp ba.
Con vốn bất công ngay từ khi sinh , đó công bằng càng khó đạt . Tôi phát hiện đối xử công bằng với hai em của .
Ban ngày Tôn Yến Minh lởn vởn mắt, ban đêm nước mắt Mạnh Lê xuất hiện trong giấc mơ . Có khi mơ thấy tìm thấy nó hoặc nó về nhà, tỉnh dậy nghĩ, nó nên rời xa . Giấc mơ và hiện thực cứ ngừng lặp mâu thuẫn . Cho đến một ngày, mâu thuẫn đặt ngay mắt .
Tôn Yến Minh vốn nghịch ngợm từ nhỏ. Sau khi Mạnh Lê , nó lén phòng Mạnh Lê chơi game, thế là khóa cửa phòng . Tôn Yến Minh bản lĩnh cạy ổ khóa bằng d.a.o làm bếp, chuyện đó .
Hôm về sớm, chợt thấy cửa phòng Mạnh Lê khép hờ. Trong một khoảnh khắc, cảm xúc chợt dâng lên mạnh mẽ khó kiểm soát. Đẩy cửa bước thấy một cảnh khác: Tôn Yến Minh sàn, miệng ngậm một cái tuốc-nơ-vít, tay cầm kìm, đang chăm chú cạy ngăn kéo. Chiếc ống heo đất Mạnh Lê dùng từ nhỏ hiện mắt trong lúc Tôn Yến Minh kéo ngăn kéo .
Sau mỗi khi nghĩ đến khoảnh khắc , liên tưởng đến vầng dương tây chân trời, đỏ rực, rực rỡ, tàn nhanh đến thế. Tôi mở ống heo, thấy những tấm vé tàu quá hạn, những mẩu giấy nhỏ. Mâu thuẫn lớn lao từ trong giấc mơ rơi ngoài hiện thực, ngay mắt . Kỳ lạ , chẳng nghĩ ngợi gì cả.
Chiều hôm đó giường Mạnh Lê, chứng kiến bộ quá trình hoàng hôn tan biến. Tôi thấy mặt trời lặn dần dịch chuyển, từ giường xuống sàn nhà, cuối cùng khuất bệ cửa sổ. Xa xa, những cây mạ non lặng lẽ đu đưa. Đây là khung cảnh thường thấy khi dọn khỏi căn phòng .
Trời tối hẳn.
Khi lấy suy nghĩ, ở chuyến tàu .
lầm bắt đầu từ lúc nào? Cậu kết quả đấy: Nó thể thiếu , và thể bỏ nó.
