Tào Khang Cạn Nghĩa - 19
Cập nhật lúc: 13/08/2026 06:03
Ta dừng lại một lúc để hắn nhìn rõ nét mặt mình.
“Nhưng đại lang, chàng còn nhớ cha mẹ thiếp đã c.h.ế.t ra sao không?”
Đôi mắt hắn lập tức mở lớn.
Ngay sau đó, cả thân thể vốn yếu lại run lên dữ dội.
Cuối cùng hắn đã nhớ.
Cha Chu thị chính là Định Tây Hầu của tiền triều, người năm xưa từng dùng quyền thế ép dân lành đến mức cả gia đình cha mẹ ta không còn đường sống.
Đoạn Khánh biết rõ chuyện ấy.
Vậy mà nhiều năm sau, chính hắn lại tự tay rước nữ nhi của kẻ đã hại nhà vợ vào phủ.
Không chỉ rước về, hắn còn yêu cầu người vợ từng mất cả gia đình bởi Chu gia phải rộng lượng đối xử tốt với nàng.
Đoạn Khánh nhìn ta không chớp mắt.
Từng giọt nước mắt lớn từ khóe mắt hắn chậm rãi lăn xuống.
Môi hắn run liên tục, cổ họng chỉ phát được những tiếng khàn đục chẳng ghép thành câu.
Một bàn tay yếu ớt vươn về phía ta, có lẽ muốn nắm lại người từng đứng cạnh hắn hơn nửa đời.
Ta không đưa tay.
Ta chỉ từ tốn đứng dậy, nhìn xuống người đàn ông đang nằm trước mặt.
“Quốc Công gia cứ an tâm đi.”
“Phần việc chàng cần làm trong đời này đã xong rồi.”
“Thiếp theo chàng chịu hết nửa đời vất vả, hôm nay cũng đến lúc được sống vài năm thanh nhàn.”
“Đợi sau khi chàng không còn, sẽ chẳng có nam nhân nào có quyền đứng trên đầu thiếp mà ra lệnh, cũng chẳng còn mấy chữ phu cương buộc thiếp phải nuốt xuống mọi chuyện.”
“Không ai có thể gọi thiếp là bà già mặt vàng ngay trong nhà của thiếp, cũng chẳng ai có tư cách chê thiếp không còn trẻ đẹp.”
“Chỉ nghĩ tới quãng ngày như vậy thôi, lòng thiếp đã nhẹ hơn rất nhiều.”
Hai mắt hắn mở lớn, vẻ không thể tin gần như phủ kín gương mặt.
“Thiếp đã tính hết rồi.”
“Bệ hạ nhìn chàng mất khi vẫn còn chưa quá già, chắc chắn sẽ thương mẹ góa con côi chúng ta hơn, phần ân điển dành cho Thừa Nghiệp cũng chỉ có thể nhiều thêm.”
“Dù sao đối với người ngồi trên ngai vàng, công thần đã nằm yên luôn khiến người ta dễ an tâm hơn công thần vẫn còn cầm quyền.”
Hắn há miệng liên tục, cố bật ra những âm thanh vô nghĩa.
Ta vẫn nói bằng giọng bình tĩnh, như thể hai người chỉ đang nhắc lại một chuyện nhà bình thường.
“Từ ngày chàng được phong tước, thiếp đã luôn nghĩ cách làm sao để những năm sau của chàng được yên ổn, danh tiếng chẳng bị hủy, con cái cũng tiếp được cơ nghiệp.”
“Bao nhiêu bước thiếp tính đều từng nghĩ cho chàng trước.”
“Nhưng chính đại lang hết lần này đến lần khác chọn cách khiến thiếp đau lòng.”
Những cảm xúc hỗn loạn chạy qua mặt hắn.
Có hổ thẹn.
Có hối hận.
Rồi nước mắt lại chảy ra nhiều hơn.
Ta khẽ thở một hơi, lần đầu tiên cảm giác trong lòng thật sự nhẹ đi.
“Nhưng tới đây cũng chẳng còn gì không tốt.”
“Đi sớm một chút, chàng vẫn có thể giữ được danh của một công thần trọng nghĩa.”
“Thiếp nên cảm ơn chàng mới phải.”
“Bởi từ nay quãng đời còn lại cuối cùng cũng có thể thật sự sống cho mình.”
“Thiếp mới ba mươi chín.”
“Nếu sau này gặp một chàng trai trẻ khiến mình thấy vui mắt, gọi người vào phủ hầu chuyện cũng đâu phải không thể.”
Người trên giường lập tức run dữ hơn, đôi mắt gần như muốn bật khỏi hốc.
Ta chợt nhớ ra một việc, bèn nghiêng đầu nói thêm.
“À, còn một chuyện đại lang vẫn chưa biết.”
“Bát t.h.u.ố.c thiếp đưa chàng ngày đầu ấy thật ra không phải t.h.u.ố.c khiến người tuyệt tự.”
“Trong đó là chu sa.”
Lượng chu sa hôm ấy vốn chẳng đủ khiến hắn lập tức mất mạng.
Thứ thật sự làm thân thể hắn suy kiệt là những bát t.h.u.ố.c về sau, khi lượng d.ư.ợ.c trong đó được tăng lên từng chút.
Đôi mắt Đoạn Khánh lập tức mở lớn, trong đó trộn lẫn kinh hãi, căm hận và nỗi hối hận đến quá muộn.
Ta nhìn hắn, trong lòng vẫn có một thoáng đau như vết sẹo cũ gặp mưa.
“Năm ấy muội muội thiếp đã bị người Chu gia ép tới c.h.ế.t.”
“Khi nó c.h.ế.t, trong bụng còn mang một đứa trẻ ba tháng.”
Ta đã từng cố hết sức để giữ cho Đoạn Khánh một con đường thể diện.
Nhưng hết lần này tới lần khác hắn vẫn muốn đứng chung với những người đã khiến ta mất cả nhà.
Vậy nên đến cuối cùng, ta chỉ có thể giúp hắn giữ lại thể diện theo cách chẳng còn cơ hội thay đổi nữa.
Ngày Đoạn Khánh mất, ta không lập tức xuất hiện ở linh đường.
Nhưng những người tới chính viện thăm ta lại nối tiếp không dứt.
Trong số đó có rất nhiều gương mặt đã quen từ những năm chiến loạn.
Có người là nguyên phối đã sống sót tới hôm nay.
Có người trở thành kế thất.
Cũng có những phụ nhân giống ta, từng bị dồn tới chỗ tưởng chẳng sống nổi nhưng cuối cùng vẫn cố bước qua.
Đến khi ta thay y phục rồi xuất hiện ở linh đường, toàn bộ khách khứa gần như cùng lúc quay đầu nhìn.
Trong những ánh mắt ấy có kính trọng, có dò xét, cũng có một chút dè chừng dành cho người họ từ nay chẳng còn dám xem nhẹ.
Ta dừng giữa gian nhà, nhìn một lượt rồi từ tốn nói.
“Chư vị, lão Đoạn đã đi rồi.”
“Ta hôm nay chỉ còn là một quả phụ, từ nay nam nữ hữu biệt, e chẳng thể tùy tiện gặp mặt chư vị như khi hắn còn sống.”
Nói tới đây, ta chuyển mắt sang những vị phu nhân đứng cạnh họ.
“Nhưng với các vị phu nhân, cổng Vinh Quốc Công phủ lúc nào cũng mở.”
Không ai nói gì ngay.
Nhưng ta biết những người thật sự cần hiểu đều đã hiểu.
Thuở trước, mỗi khi những người vợ tào khang chúng ta gặp nhau, phần lớn chỉ biết ngồi cạnh rồi rơi nước mắt.
Khóc người chung gối đổi lòng.
Khóc đời mình chịu hết gian truân mà cuối cùng chẳng được gì.
Khóc những đứa trẻ không biết rồi sẽ bị người tới sau đối xử ra sao.
Nhưng từ nay nếu còn tụ họp, chúng ta chẳng nhất định chỉ có thể khóc.
Chúng ta có thể khiến những kẻ vừa có phú quý liền quên ân nghĩa phải nằm cả đêm mà tự hỏi ngày mai trong nhà sẽ xảy ra chuyện gì.
Cũng có thể khiến những quý nữ vẫn tưởng chỉ cần trẻ đẹp là có thể dễ dàng bước vào hưởng thành quả người khác dùng nửa đời gây dựng hiểu một điều.
Người vợ tào khang có thể nhịn rất lâu.
Nhưng một khi đã buộc phải rút d.a.o, nàng cũng biết chính xác nên giấu lưỡi d.a.o ấy ở nơi nào.
Bên ngoài linh đường, sắc trời đã tối hẳn.
Ta là người đầu tiên bước qua ngưỡng cửa đi ra ngoài.
Bởi từ khoảnh khắc ấy, những tháng ngày thật sự thuộc về ta mới vừa bắt đầu.
HẾT.
