Tào Khang Cạn Nghĩa - 8
Cập nhật lúc: 13/08/2026 06:01
Vậy nên có lẽ hắn cũng cảm thấy ta chẳng còn thích hợp cùng hắn ôn lại những lời hứa thuở hàn vi.
Đoạn Khánh tránh Chu thị được mấy ngày, cuối cùng vẫn chẳng thắng được sự mê luyến với mỹ sắc, tới một đêm yên tĩnh lại lén sang viện nàng.
Sáng hôm sau, Chu thị đến thỉnh an, ngoài vẻ dè chừng còn cố tình để lộ chút đắc ý.
Ta chẳng để ý tới ánh mắt ấy, chỉ bảo người đưa vào hai nữ t.ử dung mạo còn kiều diễm hơn nàng.
“Người bên trái là Dương thị, người bên phải là Hoàng thị.”
Thấy vẻ mặt Chu thị khẽ cứng lại, trong lòng ta cuối cùng cũng có chút khoan khoái.
“Hai người họ cũng giống ngươi, trước kia đều có xuất thân chẳng tầm thường, chỉ vì gia đạo gặp biến cố nên hôm nay chẳng còn nơi nương tựa.”
“Quốc Công gia thương người, thấy họ đáng thương mới đưa về phủ, từ nay các ngươi chung một mái nhà thì hãy xem nhau như tỷ muội.”
Thật ra thân phận quý nữ ấy là do ta chủ ý tô thêm để hai người dễ đứng ngang hàng với Chu thị.
Dương thị và Hoàng thị quả thật đều có cha là quan, chỉ là chẳng hề lớn lên trong những phủ đệ quyền quý cao sang như ta đã nói.
Dương thị là con thứ của một viên quan nhỏ, trong nhà túng quẫn, lại bởi nàng là nữ nhi nên khi còn rất nhỏ đã bị đem bán với giá cao vào chốn phong nguyệt.
Hoàng thị có lai lịch nghe còn hiển hách hơn, trong người quả thật mang chút huyết mạch tông thất tiền triều, nhưng sau ngày đổi triều cũng lưu lạc tới lầu xanh.
Cả hai trưởng thành nơi người ta sống bằng ánh mắt và lời nói, nên từ lâu đã học được cách khiến nam nhân tự nguyện chìm vào sự mềm mại của mình.
Ca múa đối với họ chỉ là chuyện thường, những tài nghệ khác lại càng chẳng thiếu.
Muốn quyến rũ như kỹ nữ, họ chỉ cần thay ánh mắt đã có thể mềm đến tận xương.
Muốn ra dáng quý nữ, chỉ cần đổi cách ngồi cùng giọng nói liền trở nên đoan trang, cao nhã chẳng ai bắt được sơ hở.
Chu thị nhìn hai người chẳng những đẹp hơn mà còn biết cách chiều lòng nam nhân hơn mình, môi lập tức mím c.h.ặ.t.
Từ hôm ấy, phần lớn tâm trí nàng đều phải dùng để giữ Đoạn Khánh, tự nhiên chẳng còn dư bao nhiêu sức lực tìm phiền phức cho ta.
Còn ta bắt đầu tiêu tiền cho chính mình theo cách trước kia chưa từng dám.
Châu báu muốn mua thì mua, y phục mới muốn may thì may, thấy nhà đất thích hợp liền mua thêm, chẳng còn cố thay ai tiết kiệm.
Thứ nào đẹp và quý thì càng đáng để đưa về.
Ngay cả bộ trang sức điểm thúy khảm bách bảo vừa ra mắt ở Bách Bảo Các, cửa hiệu đã nổi danh cả trăm năm trong kinh thành, ta cũng chẳng cần hỏi giá lâu đã mua xuống.
Bà v.ú đi theo nhìn những hộp trang sức nối nhau đưa về phủ mà không khỏi xót tiền.
“Phu nhân, người vẫn nên chừa lại một chút, từ ngày ba vị di nương vào nhà, bạc đã chảy đi chẳng khác nước qua kẽ tay, nếu người còn mua mãi thế này, tháng sau chỉ sợ trong phủ thật sự phải ăn gió.”
Ta chỉ bình thản nhìn bà, chẳng hề thấy tiếc.
“Bà v.ú nghĩ ngược rồi, số bạc này ta không dùng thì cũng sẽ có người khác thay ta dùng.”
Ta đặt món trang sức trong tay xuống rồi nói thật rõ.
“Bọn họ đã lấy đi một phần trượng phu của ta, lại đang tiêu số tiền vốn thuộc về ta và các con, nếu sau này còn có cơ hội bước lên chiếm cả vị trí chính thất, chẳng phải ta tiết kiệm cả đời chỉ để làm của hồi môn cho người khác sao?”
“Đã như vậy, ta cần gì phải khổ với chính mình thêm nữa?”
Bà v.ú nghe xong há miệng hồi lâu mà chẳng thể tìm được lời phản bác.
Bà đã theo ta qua những tháng ngày khó khăn, cũng từng tận mắt chứng kiến từng vị chính thất quanh mình rơi vào cảnh thê lương, nên cuối cùng chỉ biết thở dài.
Một lần tới Bách Bảo Các, ta tình cờ gặp Vân thị, ái thiếp được Lỗ Thành nâng trên tay.
Hai chúng ta vừa khéo cùng chọn một cây trâm phượng bằng vàng đỏ có điểm thúy vô cùng tinh xảo.
Nhìn Vân thị hôm nay đi đâu cũng có người vây quanh, toàn thân phủ vàng ngọc, khí thế gần như chẳng kém chính thất, ít ai còn nhớ một năm trước nàng vẫn chỉ là nữ nhi của một văn quan thất thế.
Khi nam nhân trong tộc bị lưu đày, nữ quyến có nguy cơ bị sung làm nô, nàng từng phải chạy khắp nơi dập đầu cầu xin một mái nhà chịu chứa mình.
Nàng đưa mắt nhìn ta từ đầu xuống chân, sau đó nhấc cằm đầy kiêu ngạo.
“Cây trâm này ta đã chọn, phu nhân xem món khác đi.”
Ta chẳng tranh lời với nàng, chỉ đưa tay tát thẳng một cái khiến đầu nàng nghiêng sang bên.
“Ngươi chẳng qua là người vào nhà kẻ khác với thân phận thiếp, vậy mà cũng dám đứng trước mặt một Cáo mệnh phu nhân rồi lên giọng như thế?”
“Ngươi chen vào Trấn Quốc Hầu phủ, ép nguyên phối tới c.h.ế.t, vốn tưởng từ đó sẽ được nâng làm chính thất, cuối cùng chẳng phải vẫn chỉ công cốc hay sao?”
“Đi tới hôm nay chẳng phải chính là cái giá ngươi phải trả cho lòng tham ấy?”
Vân thị tức đến mặt đỏ bừng, nhưng ta chẳng cho nàng kịp đáp đã giáng thêm một cái tát.
“Làm thiếp của người ta khiến ngươi thấy vinh quang lắm sao, một thiên kim nhà văn quan lại đi lấy việc chen vào hậu viện người khác làm bản lĩnh, mặt mũi của đám người đọc sách các ngươi đúng là bị ném sạch.”
Ta vốn chẳng có bao nhiêu thiện cảm với những văn thần ngày ngày tự nhận mình thanh cao.
Trước mặt thiên hạ, bọn họ lúc nào cũng nói đạo đức, nhân nghĩa, lễ pháp và liêm sỉ như thể chẳng ai sạch sẽ bằng mình.
