Tập Truyện Trước Khi Ngủ - Chương 11: Ly Hôn Trước Đó · Ngoại Truyện
Cập nhật lúc: 05/09/2026 20:01
“Sau khi phim kết thúc còn có một buổi phỏng vấn, lát nữa em đợi anh được không?” Lịch Phong quay sang nhìn Hàn Thời, giọng bàn bạc, “Sẽ không lâu đâu, anh cố gắng đến tìm em sớm nhất có thể.”
Giọng Lịch Phong không lớn, nhưng đủ để mấy nghệ sĩ xung quanh nghe rõ mồn một. Trong lòng ai nấy đều âm thầm gào thét: Quả nhiên cặp này có vấn đề!
Nhưng ngoài mặt, ai nấy vẫn giả vờ như không nghe thấy gì, thực chất đều nín thở dỏng tai hóng chuyện.
Hàn Thời: “……”
“Được, được thôi.” Hàn Thời xoa xoa vành tai đỏ ửng, “Anh đưa em về?”
Lịch Phong gật đầu, rồi đưa tay về phía Hàn Thời…
Hàn Thời giật mình, căng thẳng nhìn chằm chằm Lịch Phong, không biết anh định làm gì.
Thấy Hàn Thời căng thẳng nhìn mình, Lịch Phong hơi nhíu mày, nhưng vẫn nghiêng người lấy chiếc hộp quà kỷ niệm đã bị Hàn Thời bóp đến biến dạng trong tay.
“À… anh thích à?” Vừa bị Lịch Phong lại gần là Hàn Thời lại lắp bắp, “Vậy, vậy cho anh đi.”
Lịch Phong có vẻ hơi bất đắc dĩ, không nói gì, nhẹ nhàng đặt hộp quà kỷ niệm của mình vào lòng bàn tay vẫn đang ngơ ngác giơ lên của Hàn Thời.
Phim sắp bắt đầu, Lịch Phong không nói thêm, chỉ ngồi yên chờ màn hình sáng lên.
Hàn Thời cúi đầu nhìn hộp quà kỷ niệm mới tinh trong tay mình, ngẩn người một hồi mới phản ứng lại — Lịch Phong thấy hộp của cậu hỏng rồi nên đổi cái tốt của anh cho cậu.
Quà kỷ niệm buổi ra mắt, quà tặng đám cưới… Những món đồ trong mấy chiếc hộp này vốn chẳng đáng bao nhiêu tiền, dù có đắt đến đâu thì Hàn Thời vốn chẳng thiếu những thứ ấy, cậu chẳng thèm.
Nhưng không hiểu sao, mắt Hàn Thời lại hơi cay.
Thì ra được người ta theo đuổi, trong lòng sẽ ấm áp như vậy sao?
Suốt hai tiếng đồng hồ xem bộ phim nghệ thuật thuần túy ấy, Hàn Thời chẳng cảm nhận được gì. Không thất thần thì cậu lại lén liếc Lịch Phong.
Khi dòng chữ cuối cùng chạy trên màn hình, Hàn Thời nhúc nhích. Trong bóng tối, Lịch Phong khẽ hỏi: “Mệt rồi?”
Hàn Thời vội lắc đầu: “Không không…”
Cuối cùng, phần danh đề cũng chạy hết, đèn sáng lên. Lịch Phong nheo mắt vì ánh đèn, anh liếc đồng hồ: “Đợi anh một lát, anh qua ngay. Nhiều nhất hai mươi phút.”
Lịch Phong nói là làm, Hàn Thời chưa ngồi trong phòng chờ bao lâu thì anh đã tới, tay còn cầm một ly sữa nóng.
Lịch Phong đưa sữa cho Hàn Thời: “Không có gì khác, em uống tạm trước đi… Uống vài ngụm rồi về.”
“Cảm, cảm ơn…” Đã hơn một giờ sáng, bụng Hàn Thời đã đói từ lâu, cậu nhận lấy ly sữa uống vội nửa ly, l.i.ế.m môi, đặt phần còn lại lên bàn trang điểm cạnh đó, “Xong rồi.”
“Ừ.” Lịch Phong nhận lấy áo khoác từ trợ lý, tiện tay cầm ly sữa Hàn Thời uống dở, ngửa cổ uống sạch, vứt vào thùng rác nhỏ bên cạnh, “Đi thôi.”
Hàn Thời sững người, mặt đỏ bừng bước theo Lịch Phong.
Lịch Phong lần này không tự lái, ngồi cùng Hàn Thời ở hàng ghế sau.
Đây là lần đầu tài xế của Lịch Phong chở Hàn Thời, khó tránh khỏi tò mò nên liên tục liếc qua kính chiếu hậu. Hàn Thời xấu hổ đến mức hóa giận, ngước mắt lườm anh ta một cái. Tài xế lập tức ngoan ngoãn thu hồi ánh mắt.
“Hôm nay anh…” Hàn Thời cố tỏ vẻ tự nhiên, “Anh chỉ đưa em về thôi, đúng không?”
Lịch Phong gật đầu: “Đưa em về xong anh đi luôn.”
“Anh đi rồi, bọn họ chụp được…” Hàn Thời bực bội, câu này nói thế nào cũng không ổn, cậu vò mạnh cái gối tựa, lẩm bẩm, “Anh đi rồi, bọn họ chụp được… lại viết linh tinh.”
Lịch Phong im lặng một lúc, khẽ nói: “Đừng cho anh cái gợi ý này… Anh sẽ hiểu lầm đấy.”
Hàn Thời đỏ bừng mặt, nói một mạch: “Em đúng là có ý đó.”
Lịch Phong sững người. Trong đầu anh nhanh ch.óng lướt qua những lời nói và hành động của mình mấy ngày gần đây, tự hỏi có phải mình vẫn chưa đủ kiềm chế, đã khiến Hàn Thời cảm thấy bị ép buộc hay không. Anh thận trọng chọn từ: “Việc anh theo đuổi… khiến em khó chịu à?”
“Không phải.” Hàn Thời ngượng ngùng, “Cũng tốt.”
Anh không hiểu: “Vậy thì sao? Hôm đó em đồng ý với anh, nói là cho anh cơ hội, để anh…”
“Anh chưa từng theo đuổi ai, nên không biết.” Hàn Thời cắt ngang, hắng giọng, cúi đầu nói, “Theo đuổi người ta thực ra rất khổ… Em… em không nỡ.”
Lịch Phong nghẹn lòng, trong lòng dâng lên bao cảm xúc lẫn lộn.
“Hơn nữa, cứ mãi chẳng có phản hồi…” Hàn Thời hít mũi một cái, “Lỡ anh không kiên nhẫn nổi, không muốn theo đuổi nữa thì sao? Đến lúc đó, em biết phải tìm ai mà trách đây…”
……
“Dừng xe.” Lịch Phong nhắm mắt lại, nói với tài xế, “Cậu xuống xe trước đi.”
Hàn Thời giật b.ắ.n người, ngước mắt hoảng hốt: “Xuống… xuống xe? Anh không đưa em về nữa à?”
“Anh nói cậu ta!” Lịch Phong tức giận nhìn tài xế, “Tìm chỗ nào đỗ được, nhanh.”
Tài xế sợ gần c.h.ế.t, vội vàng tấp xe vào lề, rồi thức thời xuống xe hút t.h.u.ố.c.
……
“Hôm đó nói rõ mọi chuyện, xin em cho anh cơ hội, để anh theo đuổi em…” Lịch Phong cố gắng kìm nén ý muốn ôm Hàn Thời vào lòng, trầm giọng nói, “Anh đã nghĩ đến tình huống xấu nhất.”
“Thậm chí nghĩ rằng, em sẽ tức giận đuổi anh đi, nhanh ch.óng ly hôn với anh, từ đây đường ai nấy đi.” Anh bình tĩnh nói, “Cũng có chút may mắn nghĩ rằng, vì em từng thích anh, có lẽ sẽ chọn chấp nhận.”
“Khá may mắn, em đã đồng ý cho anh cơ hội.”
“Em thích anh, thích rất lâu, chuyện đó cả hai chúng ta đều rõ. Với tiền đề đó, dù anh có theo đuổi vất vả thế nào, trong mắt người khác… có vẻ như tất cả cũng chỉ là qua loa cho xong.”
“Anh sợ mình bỏ ra chưa đủ, khiến em cũng nghĩ như vậy.”
“Anh chưa từng nghĩ việc theo đuổi em là chắc thắng, cũng không nghĩ rằng một khi có được em, anh có thể yên tâm mà không cần cố gắng nữa.” Anh hít một hơi thật sâu, nhìn Hàn Thời, “Anh nguyện ý từ từ theo đuổi em… sợ em hiểu lầm, sợ em không yên lòng, cảm thấy anh đang đối phó.”
Lịch Phong chưa bao giờ nói nhiều đến vậy, anh không giỏi ăn nói, không chắc mình đã truyền đạt được hết những điều muốn nói với Hàn Thời chưa, lại sợ cậu suy nghĩ nhiều, căng thẳng nhìn cậu, chăm chú quan sát sắc mặt.
“Nhưng…” Hàn Thời im lặng một lúc lâu, giọng khàn khàn, “Em chờ ngày này đã sáu năm rồi, anh còn muốn kéo dài thêm bao lâu nữa?”
Lịch Phong sững sờ, lòng quặn thắt.
Từng câu anh nói đều vang vọng trong lòng Hàn Thời, trong lòng cậu vừa chua xót vừa căng lên vì xúc động, nhưng lại ấm áp vô cùng. Cậu vội đưa tay lau khóe mắt, quay mặt đi, không muốn để Lịch Phong thấy đôi mắt đỏ hoe của mình.
Hàn Thời cố nén nghẹn ngào, khẽ nói: “Chẳng lẽ…”
“Chẳng lẽ theo đuổi được rồi, anh sẽ không tốt với em nữa à? Lên giường với em…” Vì nói câu thô tục mà mặt cậu đỏ bừng, cậu cúi đầu c.h.ử.i thề một câu đầy bực bội, cố gắng tiếp tục, “Không coi em ra gì nữa à?”
Lịch Phong bị dáng vẻ vừa lưu manh vừa ngượng ngùng của Hàn Thời làm cho đau lòng đến mức không thể nhịn nổi nữa, kéo cậu vào lòng.
Lịch Phong lần đầu cảm thấy, Hàn Thời thực sự rất gầy, rất mảnh mai.
Trên sân khấu, trong ống kính là một con người phóng túng kiêu ngạo đến vậy, thế mà khi bị mình ôm vào lòng, đột nhiên lại biến thành một cậu bé chưa lớn.
Hóa ra trong vòng tay anh, cậu chỉ là một người yêu nhỏ bé cần được trân trọng, được đối xử thật tốt.
“Không.” Lịch Phong nói từng chữ rõ ràng, “Theo đuổi không được, anh sẽ theo đuổi mãi… Theo đuổi được rồi, anh sẽ thương em cả đời.”
