Tập Truyện Trước Khi Ngủ - Chương 4: Ly Hôn Trước Đó · Bốn
Cập nhật lúc: 05/09/2026 20:01
"Này này này…… Không phải là quay góc giả chứ?" Trong phòng giám sát, tổ trưởng tổ đạo cụ nuốt nước bọt, "Hai người này…… làm sao thế? Tự dưng lại……"
"Không phải góc giả, xem ảnh cận máy B kìa! Môi Hàn Thời đỏ hết rồi." Nhân viên phụ trách theo dõi tổ Lịch Phong – Hàn Thời không dám chớp mắt, hồn vía lên mây, thì thầm với đồng nghiệp bên cạnh, "Gần một phút rồi nhỉ? Có thể không cắt một nhát nào không? Góc quay và ánh sáng đều đẹp thế này……"1
"Chắc…… chắc là được." Một nhân viên khác cũng dán mắt vào màn hình, mặt không hiểu sao lại đỏ bừng, ấp úng, "Lịch thần chỉ hôn Hàn Thời thôi, tay vẫn còn rất quy củ, không hề sờ soạng lung tung. Tuy áo sơ mi Hàn Thời có hơi xộc xệch, nhưng cũng không lộ gì cả…… Thôi tôi không chắc nữa, tôi thấy Hàn Thời để Lịch Phong làm cho đứng không vững luôn rồi. Không dám nhìn nữa, không dám nhìn nữa."8
"Tôi cũng thấy Hàn Thời sắp bị hôn tắt thở rồi……" Đạo diễn theo đoàn của Hàn Thời lo sốt vó, "Vai Hàn Thời vừa run lên rồi…… Mắt cũng đỏ, khóc à? Có phải chỗ nào không thoải mái không? Không muốn à? C.h.ế.t tiệt! Đừng có làm tôi khổ chứ! Hôm nay tay cậu ấy trầy da tôi còn chưa biết ăn nói với người đại diện thế nào đây! Nhỡ bị Lịch Phong bắt nạt quá đà, lát nữa họ lại trút giận lên đầu tôi, bảo tôi không trông nom nổi nghệ sĩ thì sao?!"
"Yên tâm đi, cô không thấy Hàn Thời tự nguyện sao? Chứ không thì ai bắt nạt được cậu ấy? Cô thử lại gần hôn xem, vừa tới gần là cậu ấy có thể quật ngã cô xuống đất đấy, tính tình bạo lắm." Một cô gái trong tổ quay phim che mặt, "Trời ơi, trước đây tôi không thích Hàn Thời cho lắm, thấy cậu ấy quá mạnh mẽ, nghe nói còn hay làm cao…… Nhưng nhìn cậu ấy bị Lịch Phong áp chế thế này lại thấy thú vị thật đấy, quả nhiên chỉ có Lịch thần mới trấn áp được cậu ấy. Thôi các người đi năn nỉ bên dựng phim với, đừng cắt có được không?"……
"Có hơi quá lời……"4
Lịch Phong nhẹ nhàng buông Hàn Thời ra, hít một hơi thật sâu, cúi đầu nhìn sắc mặt Hàn Thời, hỏi: "Giận rồi?"
"Không……"
Hàn Thời thở hơi gấp, dựa vào bức tường đá, cố tỏ ra tự nhiên nhất có thể, tắt micro cá nhân, đưa tay lên dùng mu bàn tay chà mạnh lên đôi môi đỏ ửng, cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c: "Tôi chỉ hơi giật mình thôi……"1
Mặt Hàn Thời đỏ bừng, trong lòng điên cuồng hối hận, nãy giờ mình nhát quá vậy chứ! Đã bảo là phải hôn lại cho tới bến mà?! Lúc nãy Lịch Phong thăm dò khẽ cọ vào kẽ môi, mình đã đứng như trời trồng, chẳng phản ứng gì cả aaaaaaaa……3
Hàn Thời che mặt, cúi đầu ho vài tiếng, mắt đưa qua đưa lại, trong đầu cứ tua đi tua lại cảnh vừa rồi, chỉ muốn cầm kính lúp phân tích từng khung hình xem mình có ngốc đến mức nào.
Lịch Phong nhìn Hàn Thời, hơi cau mày. Thực ra anh cũng khá bất ngờ.
Phản ứng vừa rồi của Hàn Thời ngoài sức tưởng tượng là…… trong sáng.1
Không nói đến kinh nghiệm hôn trước ống kính vốn có của một nghệ sĩ, cho dù là riêng tư…… Một tháng trước, khi Hàn Thời bất ngờ liên lạc với mình, đề nghị dùng "một tháng làm bạn giường" để đổi lấy việc mình tham gia chương trình thực tế này, đâu có phải như thế.
Trong cuộc gọi hôm đó, Hàn Thời rất bình thản, không để tâm, giọng điệu căn bản không coi chuyện giường chiếu là gì lớn, chỉ là một con bài trao đổi để cậu ta tạo chủ đề bàn tán. Dáng vẻ của một tay chơi dày dạn năm xưa, so với bộ dạng hiện tại, quả thực khác xa.8
Lịch Phong nhìn dáng vẻ Hàn Thời lúc này, cậu chỉ bị hôn một cái mà đã suýt ngã khuỵu, anh có chút bối rối. Phản ứng này không đúng lắm nhỉ?
Nhưng mà bảo là diễn thì cũng không thể được. Với cái tài diễn xuất của Hàn Thời, muốn qua mặt một diễn viên thực lực như Lịch Phong thì đúng là chuyện không thể nào.
Vậy rốt cuộc là thế nào?
"Cảm ơn anh." Hàn Thời là người phá vỡ sự im lặng trước, cậu day day khuôn mặt đỏ bừng, "Họ thấy anh chủ động hôn tôi, hẳn là sẽ không cứ bảo tôi bám riết anh nữa. Tôi…… Tôi nợ anh một ân tình, vất vả cho anh rồi, diễn cùng tôi."
Lịch Phong im lặng.
Khoảnh khắc anh hôn Hàn Thời, không chỉ để giải vây cho cậu ta đâu.
Đáng tiếc Hàn Thời lúc này đầu óc đã trống rỗng, chẳng nhận ra điều gì không ổn. Cậu vừa ngại vừa nói nhiều, ba hoa chích chòe: "Thế nào, có phải đến bữa tối chưa? Ăn cơm trước đã! Có phải mọi người ăn cùng nhau không? Có cần tự nấu không? Tôi nấu nhé…… Lần trước tôi làm món trứng ốp la, họ bảo ăn được……"2
"Tay em bị thương, để anh làm." Lịch Phong nuốt lời định nói vừa bị Hàn Thời cắt ngang, nhìn tay cậu cau mày, "Bên này có phòng y tế, lát anh đưa em qua xem lại, đừng để lại sẹo."
"Được…… được thôi, thực ra cũng không đau." Hàn Thời vui quá nên đầu óc lại tẩu hỏa, nói năng lộn xộn, "Để lại sẹo thì cũng đáng…… Lúc nãy là quay lại rồi đúng không? Có phải quay lại không? Đoạn tôi diễn được không? Thực ra tôi đóng cảnh hôn không giỏi lắm, trước đây có đạo diễn bảo tôi không có cảm xúc, cảnh hôn quá lạnh lùng, lúc nãy tôi có…… không……"1
Lịch Phong mặc áo khoác, bật lại micro: "Khá tốt."
Trong lòng Hàn Thời rộn ràng, Lịch Phong bảo "khá tốt"!
Hàn Thời có chút phổng mũi, cười khẩy: "Thế đạo diễn lần trước hóa ra cũng thường thôi, tôi đã bảo…… toàn mấy người chỉ biết xì xào sau lưng, tài diễn xuất của ông đây vẫn khá ổn mà."2
Lịch Phong đi sau Hàn Thời, nghe vậy khẽ cười, nuốt xuống câu nói "chỉ là diễn hơi quá, một cảnh hôn mà diễn như phim cấp ba ấy" vào bụng.2
Bữa tối trong chương trình về cơ bản đều giống nhau, mọi người cùng nấu ăn, bình phẩm lẫn nhau. Lịch Phong không để Hàn Thời động tay, tự mình làm hai món gia đình đơn giản, bị Hàn Thời ăn sạch sẽ.
Sau bữa tối, hai người trở về sân nhỏ. Đạo diễn và quay phim theo đoàn không cần đi cùng nữa. Đám nhân viên tò mò đến phát cuồng lập tức dồn cả vào phòng giám sát để hóng chuyện. Đáng tiếc vì Hàn Thời và Lịch Phong ở phòng khác nhau, sợ đoàn làm chương trình phát hiện, mỗi tối trước khi ngủ đều phải che kín camera. Cả đám người trong phòng giám sát thở dài tiếc nuối, nhưng chẳng ai dám yêu cầu hai người phải nghe theo quy định của chương trình – không được che camera quá một tiếng.
Đêm không có gì đặc biệt, hôm sau mọi người cùng nhau ăn sáng, ghi hình mấy trò chơi là kết thúc. Lịch trình của Lịch Phong vốn kín mít, người đại diện của anh đã đuổi theo tới tận trường quay, đợi ghi hình xong là lên xe của Lịch Phong để chuẩn bị bàn bạc thời gian biểu.
Lịch Phong không lên xe ngay. Hàn Thời vụng về, quên mang t.h.u.ố.c bôi vết thương trong phòng. Lịch Phong lấy t.h.u.ố.c, bảo trợ lý của mình mang sang cho Hàn Thời.
Người đại diện của Lịch Phong đợi trên xe khá lâu mới thấy Lịch Phong lên. Lịch Phong nhận tập hồ sơ người đại diện đưa, vừa xem vừa dặn: "Chuyện ly hôn với Hàn Thời phải lùi lại ít nhất nửa năm. Nếu có lịch trình nào cần điều chỉnh thì cậu chuẩn bị sớm, đừng để lỡ việc chính."
Người đại diện của Lịch Phong sững người. Cô vốn đã không hài lòng vì Hàn Thời chiếm thời gian của Lịch Phong để quay show thực tế, nghe vậy càng khó chịu hơn, bực bội hỏi: "Sao phải lùi? Còn ít nhất nửa năm? Ý của cậu là thế nào?"
"Ý là……" Lịch Phong xem lịch trình, nói, "Nếu cần, có thể là một năm."
Người đại diện nghẹn họng, cười gượng: "Đột ngột thế? Cậu phải nói cho tôi lý do chứ."
Lịch Phong đóng tập hồ sơ lại, ngẩng lên nói: "Vừa mới quay show vợ chồng xong đã ly hôn ngay, chẳng phải không thích hợp sao?"
"Thế thì đã làm sao?" Người đại diện không cho là đúng, "Chúng ta không cần kiểu điểm nóng này để PR. Cậu có hai bộ phim dịp Tết, năm sau còn có một bộ để tranh giải, đề tài đó đã đủ cho chúng ta rồi, còn cần tốn thời gian ứng phó với chuyện ly hôn của cậu à?"
"Tất nhiên là không cần ứng phó. Dù sao dư luận trên mạng cũng nghiêng hết về một phía, đều là c.h.ử.i cậu ấy, dù ly hôn hay không thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi." Lịch Phong hơi nheo mắt nhìn người đại diện, "Việc không liên quan đến mình, nên Hàn Thời bị chỉ trích suốt mấy ngày nay cũng chẳng ai nhắc đến tôi, có phải không?"3
Người đại diện nghẹn lời.
Cô đúng là thấy không ảnh hưởng gì đến Lịch Phong, và cũng mơ hồ nhận ra tình hình hiện tại có lợi cho việc xử lý dư luận sau khi Lịch Phong ly hôn, sẽ không ai lên án Lịch Phong, nên cô cũng không nói gì nhiều với Lịch Phong.
"Trước đây cậu chưa từng quan tâm đến việc của cậu ấy, tôi cứ nghĩ……" Người đại diện lúng túng giải thích, "Tôi cứ nghĩ cậu không để ý cơ."1
Lịch Phong cụp mắt xuống: "Đêm tân hôn, trăm đêm ân ái."1
"Phụt……" Trợ lý của Lịch Phong bị sặc một ngụm nước, lắp bắp xin lỗi, "Không sao, không sao……"
Người đại diện nhíu mày, bực bội cầm một hộp giấy ném cho trợ lý, quay sang Lịch Phong: "Ý câu này là thế nào? Hai đứa có phải……"
"Không." Lịch Phong ngập ngừng một chút, nghĩ cách giải thích, "Chỉ hôn thôi, anh ép cậu ấy."
Người đại diện nhìn Lịch Phong đầy vẻ không thể tin nổi, trong lòng lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo: "Anh đừng bảo là đóng giả trên show rồi thành thật đấy nhé? Tôi nói cho anh biết, bây giờ tôi hối hận nhất là lúc đấy đầu óc không tỉnh táo, không ngăn cản cuộc hôn nhân này của anh. Anh nên biết đó, tôi cực kỳ coi thường cái người đại diện chỉ thích làm trò của cậu ta! Ngày nào cũng không chịu làm ăn đàng hoàng, chỉ biết PR, anh…… anh thích cậu ta rồi à?"2
"Không……" Lịch Phong do dự một lúc, "Không chắc, chuyện về sau ai nói được."
Người đại diện nghe vậy càng sốt ruột: "Không chắc là thế nào?! Được rồi, trước tiên không nói đến chuyện hai đứa có xứng đôi về sự nghiệp hay không, chỉ riêng cái con người Hàn Thời này…… anh hiểu cậu ấy không? Anh có biết cậu ấy không? Một ngày ở cạnh thì thấy cũng ổn, nhưng với cái tính cách lưu manh của cậu ta, ở cùng mỗi ngày liệu anh có chịu được không?"5
"Hơn nữa cậu ta là công t.ử nhà ông trùm giải trí, từ nhỏ đến lớn đời sống riêng tư không biết đã hỗn loạn đến mức nào. Trong ba năm kết hôn theo hợp đồng, cậu ta cũng thỉnh thoảng dính phải tin đồn tình ái. Nếu không phải nể mặt anh, không biết còn chơi bời trác táng đến mức nào nữa." Người đại diện của Lịch Phong khuyên giải đầy tâm huyết, "Anh không ngại những chuyện lăng nhăng của cậu ta à?"7
Lịch Phong nhớ lại cảnh chiều hôm qua, Hàn Thời bị mình ép vào bức tường đá hôn một lúc đã thở dốc, thật khó tưởng tượng đời sống riêng tư của cậu ấy lại bê bối, chơi bời trác táng như vậy.
"Tin đồn thôi." Lịch Phong khẽ cười, "Năm ngoái, tôi nhớ có người còn đồn tôi có ba đứa con ở nước ngoài cơ mà?"
Người đại diện nghẹn lời. Chưa kịp để cô biện hộ, Lịch Phong đã nói tiếp: "Sau này đừng nói xấu cậu ấy trước mặt tôi nữa. Tương lai thế nào thì không ai chắc chắn được. Nhưng nếu sau này tôi thật sự ở bên cậu ấy……"
Lịch Phong cầm lại tập hồ sơ, thản nhiên nói: "Tôi cũng có đủ bản lĩnh, đủ tự tin để quản được cậu ấy."27
Chưa hết, xin chào và chúc ngủ ngon.
