Tẩu Tẩu Mang Thai Con Của Hôn Phu Ta - Chương 1
Cập nhật lúc: 28/08/2026 07:02
Đêm ấy, ta đến Trấn Bắc Hầu phủ đưa An Thần Hương cho lão phu nhân.
Bà mắc chứng đau đầu đã nhiều năm, mấy hôm trước trời trở lạnh, bệnh cũ tái phát.
Mẫu thân nghe tin liền bảo ta mang hộp hương mới điều chế sang thăm.
Khi ta rời khỏi Thọ An Đường, trời đã tối hẳn.
Thanh Đại đi lấy đèn l.ồ.ng, ta đứng chờ bên hành lang nối với hậu viện.
Đúng lúc ấy, phía sau Hòn Giả Sơn bỗng truyền đến tiếng khóc bị cố gắng đè thấp.
Ta vốn định tránh đi, nhưng vừa bước được nửa bước đã nghe thấy tên mình.
"Thẩm Vân Ý sắp vào cửa rồi, ta phải làm thế nào?"
Giọng nói ấy là của Tống Như Yên, tẩu tẩu của hôn phu ta.
Nàng là quả phụ của đại công t.ử Tạ gia, đã thủ tiết tròn ba năm.
Người trong kinh thành nhắc đến nàng, không ai không khen một câu trung trinh hiếm có.
Ta dừng bước.
Ngay sau đó, một giọng nam trầm thấp vang lên.
"Đừng sợ, ta đã bảo mẫu thân thúc giục Thẩm gia, hôn kỳ sẽ được định vào đầu tháng sau."
Đó là Tạ Đình Khiêm, hôn phu đã đính ước với ta từ thuở nhỏ.
Ta nhìn màn đêm trước mặt, bàn tay đặt trên hộp gỗ dần siết c.h.ặ.t.
"Nhưng đại phu nói ta đã m.a.n.g t.h.a.i được một tháng, dù có mặc áo rộng đến đâu cũng không thể giấu mãi."
Tạ Đình Khiêm dường như đang ôm lấy nàng, giọng hắn dịu dàng đến mức ta chưa từng được nghe.
“Vài tháng đầu chưa dễ nhìn ra, nàng chỉ cần lấy cớ thân thể suy yếu, ít ra ngoài gặp người.”
"Chờ ta cưới Thẩm Vân Ý vào cửa, mọi chuyện sẽ dễ xử lý hơn."
Tống Như Yên im lặng hồi lâu rồi hỏi:
"Còn đứa trẻ thì sao? Chẳng lẽ ta phải sinh nó trong bóng tối, sau đó nhìn nó bị đưa đi nơi khác?"
Tạ Đình Khiêm khẽ cười.
"Nàng nghĩ ta sẽ để con mình chịu ấm ức sao?"
"Thẩm Vân Ý là đích nữ duy nhất của Thẩm gia, của hồi môn của nàng có mấy điền trang và hơn mười cửa hàng."
"Sau khi thành thân, ta sẽ cho đại phu kê t.h.u.ố.c điều dưỡng, khiến nàng nóng lòng cầu con."
"Nàng vốn khỏe mạnh, chỉ cần có t.h.a.i trong tháng đầu, thời gian sẽ vừa khớp."
Trong lòng ta chợt dâng lên một sự lạnh lẽo buốt giá.
Quả nhiên, hắn nói tiếp:
"Đến khi con của chúng ta đủ tháng, t.h.a.i của nàng ấy cũng đã được khoảng bảy tháng."
"Bảy tháng vẫn chưa đến ngày sinh, chỉ cần thêm một vị t.h.u.ố.c vào canh bổ, nàng ấy sẽ sinh non."
"Đứa trẻ chưa đủ tháng vốn khó giữ, đúng lúc nàng chuyển dạ, chúng ta sẽ khiến Thẩm Vân Ý cũng đau bụng sinh con."
"Phòng sinh hỗn loạn, người đỡ đẻ lại đều do mẫu thân sắp xếp."
"Nếu đứa trẻ của nàng ấy không còn hơi thở, chỉ cần đưa con của chúng ta vào thay thế, ai có thể phát hiện?"
Ta nghe thấy tiếng hít thở gấp gáp của Tống Như Yên.
Nàng không sợ hãi, ngược lại trong giọng nói còn lộ ra một tia mừng rỡ.
"Ý chàng là để con chúng ta trở thành đích t.ử của nàng ấy?"
"Không chỉ là đích t.ử, nó sẽ là con trai trưởng trên danh nghĩa của ta và Thẩm Vân Ý, là người kế thừa hầu phủ sau này."
"Của hồi môn của nàng ấy đương nhiên cũng do đứa trẻ kế thừa."
"Thẩm gia chỉ có một mình nàng, sau này hai vị trưởng bối tuổi cao, phần lớn sản nghiệp khó tránh khỏi rơi vào tay ngoại tôn duy nhất."
"Nhưng Thẩm Vân Ý thì sao?"
"Nếu sau này nàng phát hiện đứa trẻ không giống mình, vậy thì đừng để nàng sống quá lâu."
Một cơn gió lạnh lướt qua hành lang, ta đứng trong bóng tối, toàn thân như bị đông cứng.
"Sau khi sinh non, thân thể nữ t.ử vốn dễ suy yếu, mỗi ngày thêm một ít t.h.u.ố.c vào canh bổ, không ai nhìn ra được."
"Ba năm hay năm sau, nàng bệnh mà mất, người ngoài chỉ nói nàng phúc mỏng."
"Đến lúc ấy, nàng có thể đường đường chính chính ở bên cạnh ta."
Ta và Tạ Đình Khiêm có hôn ước mười mấy năm.
Từ nhỏ hắn vẫn luôn đối xử với ta ôn hòa, mỗi lần gặp mặt đều nói sau khi thành thân nhất định sẽ kính trọng ta, không để ta chịu thiệt thòi.
Ta từng cho rằng hắn không phải người nhiệt thành, nhưng ít nhất cũng là một quân t.ử biết giữ lời.
Đến hôm nay ta mới biết, hắn không chỉ phản bội ta, hắn đã tính xong ngày con ta mất mạng, cũng tính xong cả cái c.h.ế.t của ta.
Tống Như Yên vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.
"Nếu nàng ấy không chịu uống t.h.u.ố.c điều dưỡng thì sao?"
"Thẩm gia chỉ có một mình nàng là con, nàng nhất định nóng lòng sinh người nối dõi."
"Huống chi nàng luôn tin ta, ta chỉ cần nói muốn sớm có con, nàng sẽ không nghi ngờ."
Nghe đến đây, ta suýt bật cười.
Thì ra trong mắt hắn, ta chỉ là một nữ t.ử dễ dàng điều khiển.
Hắn dịu dàng với ta không phải vì trân trọng, mà vì hắn cho rằng chỉ cần nói vài lời dễ nghe, ta sẽ ngoan ngoãn bước vào hầu phủ, đem cả gia sản lẫn tính mạng giao vào tay hắn.
Tiếng bước chân của Thanh Đại từ xa vọng lại, ta lập tức lùi về phía sau, giấu mình vào bóng cây.
Sau Hòn Giả Sơn, Tạ Đình Khiêm và Tống Như Yên cũng nghe thấy động tĩnh.
Hai người nhanh ch.óng im tiếng, sau đó lần lượt rời đi theo hai hướng khác nhau.
Thanh Đại xách đèn l.ồ.ng chạy đến.
"Cô nương, nô tỳ để người chờ lâu rồi."
Ta nhận lấy đèn, sắc mặt vẫn bình thường.
"Không sao, về thôi."
Trên đường rời khỏi hầu phủ, Thanh Đại mấy lần nhìn ta.
"Cô nương không khỏe sao?"
"Sắc mặt người hơi trắng."
"Chỉ là gió đêm lạnh."
Ta không nói thêm một lời.
Về đến Thẩm phủ, ta nhìn bộ hỉ phục hồi lâu rồi cầm kéo lên, nhưng cuối cùng lại đặt xuống.
Nếu lúc này ta lập tức hủy hôn, Tạ Đình Khiêm và Tống Như Yên sẽ biết chuyện đã bại lộ.
Bọn họ có đủ thời gian tiêu hủy thư từ, mua chuộc người biết chuyện, thậm chí đẩy tất cả trách nhiệm lên đầu ta.
Tống Như Yên thủ tiết ba năm, danh tiếng trong sạch.
Tạ Đình Khiêm là thế t.ử Trấn Bắc Hầu phủ, được người ngoài khen ngợi đoan chính.
Còn ta chỉ là vị hôn thê chưa qua cửa.
Nếu không có chứng cứ, ta nói hai người tư thông, người đời sẽ tin ai?
Ngay cả khi gian tình được chứng minh, hầu phủ cũng có thể đóng cửa xử lý.
Tống Như Yên bị đưa đến biệt viện, Tạ Đình Khiêm nhận vài câu trách phạt, sau đó bọn họ sẽ dùng lời hứa của trưởng bối, danh dự hai nhà và thanh danh của ta để ép ta nuốt xuống sự phản bội ấy.
Chỉ cần Tạ Đình Khiêm vẫn là người thừa kế duy nhất của hầu phủ, Tạ gia sẽ tìm mọi cách bảo vệ hắn.
Ta đặt chiếc kéo sang một bên.
Nếu đã không thể đ.á.n.h rắn động cỏ, vậy ta sẽ khiến bọn họ tin rằng ta vẫn chưa biết gì.
Ta muốn chính người hầu phủ tự tay đào ra từng bí mật, còn ta từ đầu đến cuối chỉ là một vị hôn thê bị lừa dối.
Sáng hôm sau, hầu phu nhân cho người đến mời ta sang phủ chọn ngày thành thân.
Ta thay một bộ váy màu xanh nhạt, trang điểm như thường rồi đến Trấn Bắc Hầu phủ.
Trịnh thị đang cùng quản sự xem ngày lành.
