Tay Cầm Mười Tấn Vàng, Trọng Sinh Trước Mạt Thế Một Tháng - Chương 123: Những Mảnh Ký Ức Bị Lãng Quên (3) ---
Cập nhật lúc: 12/01/2026 18:15
Các tiết học ở cô nhi viện rất ít, mỗi tuần chỉ có năm tiết, thời gian còn lại là bọn trẻ tự chơi với nhau.
Mà ngày thứ hai sau khi chuyện đó xảy ra, vừa vặn lại là ngày không có tiết học.
Ký túc xá nam và nữ cũng được tách riêng.
Từ sáng sớm, Tiểu Lộc Trạch đã cầm chiếc dây buộc tóc màu hồng, lén lút trốn ở bên ngoài ký túc xá nữ, nhút nhát nhìn vào trong.
Cậu không nỡ làm phiền người khác, chỉ có thể tự mình âm thầm chờ đợi, đợi cả một buổi sáng mà không thấy Nhan Tiếu đâu, chỉ thấy mấy nhân viên trẻ tuổi ra ra vào vào, còn có bé gái mập cùng tuổi với họ, vui vẻ ôm hai quả xoài chạy ra ngoài.
Đúng lúc Tiểu Lộc Trạch định rời đi.
Bé Nhan Tiếu mắt đỏ hoe, cúi đầu đi ra như một chú thỏ nhỏ vừa chịu uất ức.
Tiểu Lộc Trạch trốn sau gốc cây lớn, chớp chớp mắt, lẳng lặng đi theo sau một cách khó hiểu.
Hai đứa trẻ một trước một sau đi đến sân sau hơi cũ kỹ của cô nhi viện, Tiểu Nhan Tiếu ngồi trên chiếc xích đu cũ nát không ai ngó ngàng tới.
Không có ai giúp đẩy xích đu, cô tự mình ngồi đó, cúi đầu đung đưa đôi chân ngắn.
Tiểu Lộc Trạch trốn ở phía sau lặng lẽ quan sát hồi lâu, cuối cùng cũng chậm rãi bước đến trước mặt cô.
Cậu bé đứng trước xích đu che hết ánh sáng.
Nhan Tiếu buộc phải ngẩng đầu, đôi mắt lớn tròn xoe, ướt đẫm, đầu mũi đóng băng đỏ ửng, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại còn vương những giọt lệ.
Khi nhìn thấy cậu, cô lo lắng dùng đôi giày vải trắng cào cào mặt đất.
Tiểu Lộc Trạch trông hơi ngây ngô, vì được tiêm dung dịch dinh dưỡng lâu ngày nên cơ thể phát triển cũng ổn, nhưng sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Cậu cũng lặng lẽ lùi lại một bước, bàn tay giấu sau lưng rụt rè vươn về phía Nhan Tiếu, trả lại chiếc dây buộc tóc màu hồng vô tình giữ lại ngày hôm qua cho cô.
Vì chứng sạch sẽ phát tác, trước khi trả, cậu còn đặc biệt giặt qua một lần, giặt rất sạch, chỉ là hơi ẩm ướt, sờ vào thấy rất lạnh trong tiết trời mùa thu.
Nhìn chiếc dây buộc tóc màu hồng trong lòng bàn tay cậu bé, Nhan Tiếu ngẩn người, đầu óc còn chưa kịp phản ứng thì tay đã nhanh hơn một bước cầm lấy.
Cầm chiếc dây buộc tóc trong tay, vuốt ve những hạt ngọc trai nhỏ tròn và sáng trên đó, cô sụt sịt mũi, trông càng giống như vừa bị bắt nạt, ngồi trên xích đu ôm lấy hai chân, tủi thân khóc nấc lên.
Tiểu Lộc Trạch càng thêm hoảng loạn, lục tìm trên người, lấy ra một chiếc khăn tay trắng mình hay dùng đưa qua.
Nhìn Nhan Tiếu dùng nó để lau nước mắt nước mũi, người cậu hơi cứng lại nhưng không đòi lại nữa.
Với tư cách là một người anh trai trưởng thành lớn hơn Tiếu Tiếu một chút, cậu hít một hơi thật sâu, cẩn thận hỏi: "Bạn... bạn làm sao vậy?"
Nhan Tiếu ngẩng đầu nhìn cậu, đôi mắt thỏ đỏ hoe đưa khăn tay trả lại.
"Cô Bạch phát xoài cho tất cả các bạn, chỉ có mỗi mình là không có..."
Thế giới của trẻ con luôn đơn giản và không hay để bụng, lần cuối Nhan Tiếu ăn xoài là từ rất lâu rồi, cô hoàn toàn không nhớ rõ, không biết mình bị dị ứng với xoài.
Cho nên khi cô giáo đưa quả xoài vốn thuộc về cô cho bé gái mập, rồi đưa thêm cho cô một phần kẹo sữa, cô vẫn cảm thấy không vui.
Quả xoài to như thế, ngửi vừa thơm vừa ngọt, cô cũng muốn ăn lắm chứ.
Đứa bé trong lòng còn đang nghĩ, có phải vì cô không hoạt bát nên cô Bạch Nam không còn thích cô nữa không.
Nhan Tiếu lúc nhỏ sống khép kín rất nghiêm trọng, gặp vấn đề cũng không dám đi hỏi, chỉ dám một mình khóc thầm.
Tiểu Lộc Trạch ở bên cạnh lắng nghe, mím môi, cảm thấy bé con mít ướt trước mặt thật đáng thương.
Cậu do dự, đưa tay ra thăm dò từng chút một.
Cậu rất cẩn thận xoa xoa mái tóc ngắn của Nhan Tiếu, cố gắng an ủi như một người lớn: "Đừng... đừng khóc nữa..."
Tiểu Lộc Trạch nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên ngón tay cứng đờ lại, rụt về, lấy hết can đảm nói với Nhan Tiếu: "Bạn... bạn đợi tớ một chút."
Cậu quay người chạy đi, chạy được hai bước lại quay đầu lại: "Nhất định phải đợi tớ đấy."
Nhan Tiếu không hiểu chuyện gì, chỉ thấy anh trai chạy đi mất hút, cô nghiêng đầu trên xích đu, lại tủi thân ôm lấy chính mình.
Lộc Trạch trở về tòa nhà ký túc xá nam, một thầy giáo quản lý sinh hoạt vừa vặn bế một chiếc thùng đi ra.
Cậu chạy đến rất nhanh, lần đầu tiên có dũng khí ngăn thầy lại: "Thưa thầy..."
Tiểu Lộc Trạch ăn đồ lỏng lâu ngày nên trên người không có sức, chạy đến đây đã thở không ra hơi.
Thầy giáo thắc mắc: "Sao vậy?"
Tiểu Lộc Trạch ngẩng đầu, tay lo lắng bứt vạt áo: "Có... có xoài của con không ạ..."
Thầy giáo sững sờ mất vài giây, ánh mắt sáng lên, khó khăn lắm mới phản ứng kịp, vui mừng hỏi: "Tiểu Trạch, con nói là con muốn ăn xoài phải không?"
Tiểu Lộc Trạch gật đầu.
Đứa trẻ mắc chứng chán ăn lại chủ động muốn ăn thứ gì đó, đây là một bước đột phá lớn, thầy giáo lúc này mừng rỡ, không kịp suy nghĩ nhiều, đưa quả xoài cuối cùng vốn định để dành cho mình trong thùng ra.
Vốn tưởng cậu không ăn nên phần của cậu đã chia cho người khác rồi.
Nói xong, cậu bé liền quay người chạy đi.
Trong nhà trẻ, việc sinh hoạt của bé trai và bé gái thường được quản lý riêng biệt, thầy giáo không biết trong trường có một cô bé không ăn được xoài, cứ ngỡ là Tiểu Lộc Trạch thực sự rất muốn ăn nên trong lòng vẫn thấy vui lây cho cậu, hứng khởi nhìn theo bóng lưng cậu rời đi, sau đó quay lại tìm viện trưởng để chia sẻ chuyện vui này.
Trong khi đó, Tiểu Lộc Trạch đã thuận lợi ôm quả xoài quay lại trước chiếc xích đu ở sân sau.
Cậu kìm chế tiếng thở dốc, đưa quả xoài lớn vừa xin được cho tiểu Nhan Tiếu.
"Nè, cho em này!"
Nhan Tiếu nhìn quả xoài lớn vàng rực, còn to hơn cả bàn tay mình, cuối cùng cũng thoát ra khỏi thế giới u buồn, ngơ ngác dùng hai tay đón lấy.
Cô bé trân trọng ôm quả xoài vào lòng, cúi đầu dùng ch.óp mũi ngửi ngửi, đó chính là mùi thơm ngọt ngào mà cô luôn muốn ăn nhưng chẳng bao giờ có được.
Nhan Tiếu ngẩng đầu nhìn Lộc Trạch, đôi mắt to chớp chớp hai cái.
Trên người cậu như tỏa ra hào quang của xoài, giống như một người anh trai đáng tin cậy được gọi là "Hiệp sĩ Xoài".
Thế giới của trẻ con vốn luôn đơn giản, chỉ cần có được thứ mình muốn là sẽ trở nên vui vẻ ngay.
Nhan Tiếu nín khóc mỉm cười, lí nhí cảm ơn: "Em cảm ơn anh..."
Anh...
Anh trai!
Lộc Trạch ngẩn người vài giây, cảm giác như có một luồng gió thổi qua, khiến cả người nhẹ bẫng như sắp bay lên trời xanh.
Em ấy gọi mình là anh.
Em ấy gọi mình là anh kìa! ‧˚₊̥(∗︎⁰͈꒨⁰͈)‧˚₊̥
Lộc Trạch đỏ bừng mặt, ngẩng đầu nhìn trời, giả vờ ra vẻ người lớn: "Không... không có chi."
Quả xoài quá lớn, Nhan Tiếu bưng trên tay rất vất vả nhưng lại muốn ăn, lúc bóc vỏ thì vụng về vô cùng.
Lộc Trạch thấy vậy liền chìa tay ra như một người anh thực thụ: "Để anh giúp em!"
Hai đứa nhỏ ngồi song song trên chiếc xích đu nhỏ.
Trên người cô bé hơi bẩn nhưng Lộc Trạch không hề thấy ghét bỏ, cậu cụp mắt xuống, cũng vụng về bóc vỏ xoài.
Cậu cẩn thận dùng khăn tay bọc lấy, đưa cho Nhan Tiếu ăn.
"Ưm!"
Nhan Tiếu c.ắ.n một miếng nhỏ, quanh miệng dính đầy vụn xoài, cô bé nghiêm túc nhai nhai.
Lúc ăn, đôi má phúng phính trông thật tròn trịa, giống như một chú chuột hamster nhỏ, hai cái má phập phồng, đôi mắt sáng lấp lánh.
"Ngon quá đi mất (⑅˃◡˂⑅)"
