Tay Cầm Mười Tấn Vàng, Trọng Sinh Trước Mạt Thế Một Tháng - Chương 166: Tiểu Ma Tiên Bị Chó Ăn Mất Rồi ---
Cập nhật lúc: 12/01/2026 18:22
Nhan Tiếu nhìn sang Lộc Trạch đầu tiên.
Sắc mặt anh lạnh nhạt, không có biểu cảm gì, chỉ là khóe miệng không kiềm chế được mà giật giật hai cái.
Mạnh Tương Ly có vẻ rất kích động, nóng lòng muốn xông tới.
Nhưng mới đi được hai bước, anh ta đã bị một con zombie dị năng chặn lại.
Con zombie dị năng đó vừa hay thuộc hệ sức mạnh, nó nhẹ nhàng xách cổ áo sau của anh ta, ném ra ngoài.
Có lẽ thấy anh ta không có ác ý, nên lực ném cũng không lớn lắm, chỉ quăng đi khoảng ba bốn mét.
Mạnh Tương Ly lăn mấy vòng, phủi m.ô.n.g đứng dậy, lại hăng hái lao về phía trước.
Con zombie dị năng kia vẫn muốn chặn lại.
Nhan Tiếu kịp thời lên tiếng: “Cho anh ta vào đi!”
Cô hiểu Mạnh Tương Ly, người đàn ông này tuy có chút ngốc nghếch, nhưng trong xương tủy có một sự bướng bỉnh, không đạt được mục đích thì không bỏ cuộc.
Cô sợ cứ lặp đi lặp lại vài lần, Mạnh Tương Ly sẽ bị ngã c.h.ế.t mất.
Zombie dị năng nghe lệnh, lúc này mới nghiêng người nhường ra một con đường.
Mạnh Tương Ly nhanh ch.óng nhào tới trước mặt Nhan Tiếu. Khi thấy bụng bầu lộ rõ của cô, anh ta rất mực chừng mực mà giảm tốc độ, đứng lại trước mặt cô.
Người anh ta bẩn thỉu, gò má có vết bầm tím rõ rệt, những vùng da hở ra cũng đều bị thương, chằng chịt những vết xước nhỏ.
Vừa rồi chắc là đã tính đến chuyện phải chiến đấu, nên khi bị con zombie kia chặn lại, anh ta đã sớm thúc giục dị năng.
Dị năng của Mạnh Tương Ly rất đặc biệt, cấp B, có thể biến cơ thể thành sói khổng lồ, lực tấn công và tốc độ đều tăng vọt.
Tuy nhiên, vết thương của anh ta quá nặng, dị năng chưa kịp hồi phục.
Khi đứng vững trước mặt Nhan Tiếu, trên trán anh ta mọc ra hai cái tai sói xù xì, phía sau xuất hiện một chiếc đuôi sói xám đầy lông lá, và rồi...
Không còn rồi sau đó nữa.
Chỉ biến đổi được một phần cục bộ, những chỗ khác vẫn ở hình dạng người, trông có chút... đáng yêu một cách kỳ quái.
Cái đuôi của Mạnh Tương Ly vẫy rất nhiệt tình. Rõ ràng là hình tượng mãnh nam da bánh mật, không hiểu sao lại tạo cảm giác rất "nũng nịu".
Anh ta nhìn Nhan Tiếu nói: “Cô chính là Tiểu Ma Tiên đúng không?”
Khóe miệng Nhan Tiếu cũng giật giật theo, cô lùi lại một chút.
Giữ khoảng cách với anh ta xong, cô mới tiếc nuối lắc đầu: “Mạnh đội trưởng, tôi không phải Tiểu Ma Tiên.”
“Không, nhất định là cô.”
Mạnh Tương Ly vội vàng nói: “Vừa nãy tôi bị mấy tên dị năng giả vây công, đám zombie bên cạnh đột nhiên xông tới giúp tôi chặn bọn chúng để tôi chạy thoát. Đám zombie thường đó sao có thể chủ động làm vậy được, nhất định là có người đang điều khiển, là cô đúng không? Lôi cô nương.”
Nhan Tiếu cạn lời, lần đầu tiên chính thức giới thiệu với anh ta: “Mạnh đội trưởng, tôi tên Nhan Tiếu.”
Mạnh Tương Ly bỗng đờ người.
Anh ta nhìn cô chằm chằm từ trên xuống dưới, cái đuôi vẫn vểnh lên ngoáy tít mù, chẳng ăn nhập gì với vẻ mặt trịnh trọng của mình cả.
Mạnh Tương Ly hỏi: “Cô là Tiếu Tiếu?”
Nhan Tiếu rũ mi mắt.
Lát sau gật đầu: “Đúng vậy.”
Mạnh Tương Ly nhìn quanh quất, không tìm thấy cô gái nào khác, liền hỏi: “Vậy còn Tiểu Ma Tiên? Tiểu Ma Tiên là ai?”
Nhan Tiếu kín đáo liếc Lộc Trạch một cái.
Một con zombie nào đó chột dạ nhìn trời, ngón tay khẽ gãi gãi lòng bàn tay cô.
Nhan Tiếu phì cười: “Tiểu Ma Tiên ấy à, anh ta bị ch.ó ăn thịt rồi.”
Lộc Trạch: “...”
Mạnh Tương Ly: “???”
Có lẽ tất cả đều là định mệnh.
Mạnh Tương Ly luôn có một nhiệm vụ, đó là tìm kiếm mấy đứa trẻ trong cô nhi viện Phúc Tinh.
Anh ta từng cùng tiến sĩ Mộc xem qua hồ sơ, tìm hiểu xem mấy đứa nhỏ này lần lượt đã ăn những gì, làm những thí nghiệm nào.
Thông tin hiện tại biết được là Tô Trường Vũ và Tiểu Ma Tiên là zombie. Dị năng của Tô Trường Vũ là hệ Quang, Tiểu Ma Tiên là dị năng Zombie Vương có thể điều khiển zombie. Còn Tiếu Tiếu trong ảnh vì sau đó không tham gia thí nghiệm nên thông tin thực sự bọn họ không hề hay biết.
Vì vậy trong ảnh, dưới tên Tô Trường Vũ và Lộc Trạch là một dấu tích, còn dưới tên Nhan Tiếu là một dấu hỏi chấm.
Tuy nhiên, tiến sĩ Mộc tuổi đã cao, lúc giao ảnh cho Mạnh Tương Ly đã quên mất tên của Tiểu Ma Tiên.
Ông cũng hoàn toàn quên nói với Mạnh Tương Ly một sự thật rằng, Tiểu Ma Tiên là một đứa con trai.
Mạnh Tương Ly luôn tìm kiếm hai cô gái này.
Nay tìm được Nhan Tiếu mà không thấy Tiểu Ma Tiên, trong lòng anh ta vẫn có chút thất vọng.
Người đàn ông đơn thuần này nghĩ rằng lúc đó Nhan Tiếu và Tiểu Ma Tiên ăn cùng một loại kẹo, có lẽ dị năng của họ giống nhau, Nhan Tiếu cũng sở hữu dị năng điều khiển zombie nên không nghĩ ngợi nhiều.
Mười phút sau, họ cùng vào một căn phòng nhỏ.
Nhan Tiếu và Lộc Trạch ngồi một bên, Mạnh Tương Ly ngồi bên kia. Cảm thấy không còn nguy hiểm, anh ta thu hồi cái đuôi và đôi tai sói đáng yêu đến chí mạng của mình lại.
Nhan Tiếu chuẩn bị t.h.u.ố.c tan m.á.u bầm cho anh ta, anh ta tự mình bôi lên mặt.
Dường như không cảm thấy đau, anh ta vẫn nhe răng cười ngớ ngẩn.
“Lôi... Tiếu Tiếu, cuối cùng tôi cũng tìm thấy cô rồi.”
Nhan Tiếu bỗng dưng bị đổi họ: “............”
Cũng may kiếp trước có bốn năm quen biết Mạnh Tương Ly, cô biết vẻ ngoài anh ta tuy chững chạc nhưng tâm hồn rất trẻ con, là một người rất ngốc. Lúc này cô cũng không quá để ý đến cách xưng hô, liền hỏi: “Anh tìm tôi có việc gì?”
Ngón tay Mạnh Tương Ly khựng lại, đột nhiên nhìn vào bụng bầu của Nhan Tiếu.
Đôi mắt vốn đang sáng rực bỗng tối sầm lại trong chốc lát.
Sau đó anh ta chớp mắt đầy bất lực, ngước nhìn cô hỏi: “Tiểu Ma Tiên thực sự c.h.ế.t rồi sao?”
Nhan Tiếu gật đầu: “C.h.ế.t rồi.”
Lộc Trạch ngồi ngay bên cạnh, vô thức ngẩng đầu nhìn lên đèn trần.
Nhan Tiếu nói: “Mạnh đội trưởng, nếu anh tin tưởng tôi thì có thể nói cho tôi nghe một chút.”
Mạnh Tương Ly không chút do dự gật đầu: “Tôi tin cô.”
Lúc đầu Mạch Mặc đến cứu, anh ta đầy rẫy sự nghi ngờ.
Nhưng giờ đây khi nhìn thấy Nhan Tiếu, phản ứng đầu tiên của anh ta là tin tưởng, tin rằng cô gái nhỏ đã hai lần cứu mình không hề có ác ý, là một đồng đội đáng tin cậy.
Hơn nữa, hiện tại họ có chung một kẻ thù.
Nghĩ đến đây, Mạnh Tương Ly đứng dậy, ưỡn n.g.ự.c, hiếm khi tỏ ra nghiêm túc: “Tiếu Tiếu, chúng tôi cần sự giúp đỡ của cô.”
Nhan Tiếu chú ý tới từ ngữ: “Chúng tôi?”
“Ngoài tôi ra, còn có những dị năng giả đang bị giam giữ ở căn cứ Ninh Thành, những người sống sót bị đối xử như nô lệ, tất cả chúng tôi đều cần sự giúp đỡ của cô.”
Mạnh Tương Ly nói: “Đoạn Giang đang tiến hành một cuộc thí nghiệm dị năng giả. Ngay ngày đầu tiên chúng tôi bị nhốt, hắn đã lợi dụng lúc mọi người hôn mê không thể phản kháng để tiêm t.h.u.ố.c cho mỗi dị năng giả.”
Nói đoạn, Mạnh Tương Ly xắn tay áo lên.
Ở vị trí dưới khuỷu tay vài milimet có một đốm đỏ nhỏ không đáng kể. Kỹ thuật tiêm của đối phương rất tốt, không bị bầm tím, ước chừng qua hai ngày nữa đến cả đốm đỏ cũng biến mất.
Mạnh Tương Ly là một trong số ít dị năng giả cấp B của căn cứ, lúc đó anh ta không hoàn toàn ngất lịm đi nên đã nhìn thấy cảnh tượng này.
Nhưng anh ta cũng không cách nào kháng cự, bị tiêm t.h.u.ố.c thí nghiệm.
Nhan Tiếu nhướn mày, tay đỡ bụng bầu, cảnh giác hỏi: “Vậy tại sao bây giờ anh lại không sao?”
Mạnh Tương Ly mím môi.
“Cô còn nhớ chuyện một năm trước căn cứ Diệp Thành bị hủy, tôi vừa đến căn cứ Ninh Thành thì bị tiểu đội Niết Bàn truy sát, suýt c.h.ế.t trên con dốc bên ngoài khu biệt thự không?”
Nhan Tiếu đương nhiên nhớ, lúc đó chính cô đã ra tay cứu Mạnh Tương Ly, băng bó vết thương đơn giản rồi vứt anh ta ở ngoài căn cứ Ninh Thành.
Nhưng hai việc này thì có liên quan gì đến nhau?
