Tay Cầm Mười Tấn Vàng, Trọng Sinh Trước Mạt Thế Một Tháng - Chương 63: Lộc Trạch Lần Đầu Vào Không Gian ---
Cập nhật lúc: 12/01/2026 18:05
Sau khi nhìn thấy hoa văn trên s.ú.n.g, Nhan Tiếu dự định sẽ ra ngoài vài ngày, không giải quyết được đội Diêm La, cô mất ăn mất ngủ.
Cửa sổ trong nhà đều đã khóa c.h.ặ.t, nhưng lưới điện bên ngoài vẫn hỏng, nếu lúc cô đi mà Tô Trường Vũ quay lại thì có thể dễ dàng xông vào.
Suy đi tính lại, Nhan Tiếu thu hết những thứ có thể dùng được trong nhà vào không gian, trước khi cô quay lại sẽ không để người khác sử dụng vật tư của mình.
Thế là vào cái đêm đội Diêm La rời đi, cô dọn dẹp từ tầng một biệt thự lên đến sân thượng, ngay cả máy giặt, bồn rửa bát, máy phát điện trên sân thượng và mấy chiếc mô tô dưới hầm cô cũng thu vào hết.
Zombie khủng long nhỏ cũng không đi ngủ, cứ lẽo đẽo đi theo sau, cái đuôi ngoe nguẩy như cái đuôi nhỏ không rời nửa bước.
Cô không muốn giường của mình bị người khác nằm lên, định thu cả vào không gian.
Nhưng tay vừa chạm vào giường, con zombie phía sau bỗng nhiên chạy tới, ngồi phịch xuống đầu giường.
Nhan Tiếu không kịp phản ứng, thu luôn cả cậu vào không gian.
"!!!"
Nhìn chằm chằm vào khoảng trống chỉ còn lại tấm t.h.ả.m trước mặt, tim cô đập thình thịch, vội vàng đi vào theo.
Trong không gian rộng lớn, vật tư được xếp đặt ngăn nắp, chiếc giường của cô đặt ở khu lưu trữ tạm thời, con zombie nhỏ vẫn đang ngồi trên giường.
Cậu quay lưng về phía Nhan Tiếu, lén lút ôm lấy chiếc gối của mình.
Cậu thu hết số kẹo sữa dưới gối lại.
Rõ ràng là không hiểu mục đích làm vậy của Nhan Tiếu, cứ tưởng cô định thu kẹo sữa đi nên mới chạy tới bảo vệ đống kẹo sữa nhỏ.
Nhan Tiếu: "..."
Zombie nhỏ cảm nhận được gì đó, ôm kẹo sữa quay đầu lại, nhìn thấy Nhan Tiếu đang đứng hình thì cậu cũng đứng hình theo.
Bởi vì muốn lấy lòng Tiếu Tiếu để làm bạn trai cô, nên mỗi lần cô thưởng kẹo sữa, cậu khó khăn lắm mới giấu được một ít trên người, cuối cùng đều trả lại cho cô coi như tiền sính lễ cưới vợ trong tương lai, Lộc Trạch vất vả lắm mới có được nhiều kẹo sữa như vậy.
Kết quả lại bị Tiếu Tiếu phát hiện.
Cậu không muốn Nhan Tiếu nghĩ mình keo kiệt, cúi đầu sụt sịt mũi, chậm chạp bưng mười mấy viên kẹo sữa trong lòng bàn tay đưa cho cô.
Nhan Tiếu không nhận, thứ cô quan tâm không phải kẹo sữa mà là việc Lộc Trạch đột nhập vào không gian của mình.
Im lặng một lát, cô ân cần hỏi: "Lộc Trạch, cậu thấy thế nào? Có chỗ nào không khỏe không?"
Lộc Trạch chớp chớp mắt, nghi hoặc lắc đầu.
Nhan Tiếu: "..."
Đây là lần đầu tiên thấy Lộc Trạch vào không gian của cô, trước đó cậu chỉ mới thò tay vào hai lần để lấy đồ chứ chưa thực sự đi vào.
Và tình cờ là không gian sở hữu lượng tinh thần lực khổng lồ, vật sống đi vào không thể tồn tại được, Nhan Tiếu vẫn luôn nghĩ Lộc Trạch không vào được.
Nhưng sự thực là Lộc Trạch có thể vào không gian của cô, hơn nữa nhìn bộ dạng này chắc còn có thể ở lại rất lâu.
Nhan Tiếu im lặng, chợt nhớ tới chuyện bị Hắc T.ử tấn công lần trước.
Lúc đó nếu họ cùng chui vào không gian thì cô đã không bị thương đau vai suốt một tuần rồi.
Lộc Trạch thấy cô rơi vào trầm tư cũng bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.
Nghĩ rằng chắc là Tiếu Tiếu hiện tại không muốn ăn kẹo sữa, thế là cậu lặng lẽ thu tay lại, cất kẹo sữa vào túi áo khủng long.
Đêm đó Nhan Tiếu đã tiến hành thử nghiệm.
Cô phát hiện cậu không chỉ có thể vào không gian mà còn có thể tự mình vào, tự mình ra, hoàn toàn không cần cô giúp đỡ.
Hơn nữa thời gian cậu ở lại trong không gian rất dài, cụ thể là bao lâu thì Nhan Tiếu không có thời gian kiểm tra kỹ, chỉ biết ít nhất là lâu hơn cô.
Cô hấp thu linh hạch của Hướng Thần cũng chỉ có thể ở lại không gian 40 phút, nếu ở lâu hơn sẽ không chịu nổi áp suất tinh thần lực, kinh mạch sẽ đứt đoạn mà ngạt thở c.h.ế.t.
Còn Lộc Trạch bị bắt ngồi trên giường đã ngồi hơn một tiếng đồng hồ mà chẳng có gì bất thường, thậm chí ngồi đến mức buồn ngủ luôn.
Nhan Tiếu đang khóc ròng trong lòng, đây là không gian của cô nha, không gian của cô đó, vậy mà cô ở không lâu bằng một con zombie.
Tuy nhiên chủ nhân không gian vẫn là Nhan Tiếu, cô có đặc quyền hơn, có thể đuổi Lộc Trạch ra ngoài.
Tất nhiên Lộc Trạch cũng có thể tự mình vào lại.
Không gian và thế giới bên ngoài theo một nghĩa nào đó là thông nhau, bên trong có một màn hình có thể nhìn thấy bên ngoài, trong đầu Nhan Tiếu có một màn hình khác cũng có thể nhìn thấy bên trong, người bên trong và bên ngoài có thể giao tiếp với nhau.
Điều này khá thuận tiện, Nhan Tiếu đang loay hoay không biết làm sao để mang Lộc Trạch theo bên mình mà không bị người khác phát hiện, thế này thì quá tốt rồi.
Cô lục tìm một vòng trong khu đồ dùng trẻ em, tìm thấy thanh chắn giường cho bé dài nửa mét, lắp hai cái lại với nhau, phân chia cho Lộc Trạch một phạm vi hoạt động cạnh giường.
Trong không gian có rất nhiều vật dễ cháy nổ, không thể để cậu chạy lung tung.
Nhan Tiếu chuẩn bị thêm kẹo sữa, pha sẵn sữa bột, còn đặt cả máy tính xách tay lên giường cho cậu, trên đó đang chiếu phim hoạt hình bọt biển nhỏ màu vàng, ngoài ra sợ cậu buồn chán cô còn tìm một khối rubik tam giai dành cho trẻ em cho cậu chơi, không quên dặn dò kỹ lưỡng.
"Ngoan ngoãn ở đây chơi nhé, lúc ở trong không gian không được ra khỏi thanh chắn, nếu thấy khó chịu hoặc muốn ra ngoài thì bảo tôi."
Lộc Trạch rất hứng thú với khối rubik mới có được, cúi đầu nghịch ngợm.
Lộc Trạch hơi khựng lại, đôi mắt xám tro trở nên sáng lấp lánh, vui vẻ gật gật đầu.
Cô ấy gọi mình là bảo bảo kìa~
Mình là bảo bảo của cô ấy đó :ஐ٩(๑´ᵕ)۶ஐ:
Tiểu tang thi bình thường vẫn khá ngoan ngoãn, hơn nữa trong không gian Nhan Tiếu có thể quan sát hắn bất cứ lúc nào, nên cũng không quá lo lắng.
Không biết cụ thể Lộc Trạch có thể ở lại trong không gian bao lâu, Nhan Tiếu vẫn để hắn ra ngoài trước, đợi đến khi thực sự cần dùng đến không gian mới đưa hắn vào cũng không muộn.
Nghỉ ngơi đơn giản hai tiếng đồng hồ, cô pha thêm thật nhiều sữa bột để sẵn trong không gian, lái xe ra ngoài, khóa kỹ cửa lại, Lộc Trạch thuận lợi ngồi lên ghế phụ của cô.
Trước khi ra cửa hắn đã thay một chiếc sơ mi trắng sạch sẽ và quần jeans, trông trưởng thành hơn hẳn bộ đồ ngủ khủng long xanh nhỏ.
Khi Nhan Tiếu lái xe, chàng tang thi trưởng thành cúi đầu hí hoáy với khối rubik.
Sáu mặt màu sắc của những ô vuông nhỏ, bất kể hắn xoay xở thế nào cũng không thể khôi phục chúng về trạng thái ban đầu.
Nhan Tiếu liếc nhìn qua một cái, cảm thấy buồn cười, lấy từ không gian ra ly sữa đã chuẩn bị sẵn đưa cho hắn: “Uống một ly rồi hãy nghĩ tiếp!”
Dù sao cũng là sữa bột... phát triển mà, nghe nói uống vào sẽ thông minh hơn, biết đâu lại có tác dụng?
Lộc tiểu Trạch bị khối rubik làm cho tức giận đến phồng má, cúi đầu uống một hơi thật lớn, sau đó tiếp tục xoay xở, không khôi phục được nó là không chịu thôi.
Nhan Tiếu thu lại chiếc ly, dừng xe bên lề đường, tự nhiên giúp hắn lau sạch vệt sữa bên khóe miệng rồi lại tiếp tục lên đường.
Có Lộc Trạch ở đây, tang thi bên đường sẽ không dám lại gần, bọn họ dễ dàng đi xuyên qua đám tang thi, lái xe suốt bốn tiếng đồng hồ thì đến cửa vào của một trung tâm thương mại dưới lòng đất gần Đại học Ninh Thành.
Nhìn từ xa, bên ngoài lối vào đó đang đỗ bảy chiếc xe bọc thép, còn có hơn hai mươi người cầm s.ú.n.g canh gác bên ngoài.
Nhan Tiếu khựng lại, đỗ xe ở đằng xa, vỗ về bảo Lộc Trạch vào không gian.
Trước đó đã hứa hẹn rất tốt, nhưng khi đến đây, Lộc Trạch cầm khối rubik vẫn chưa khôi phục được, nhất quyết không chịu vào trong.
Bởi vì lúc bàn bạc không biết tình hình lại như thế này, hắn không muốn Tiếu Tiếu gặp nguy hiểm.
Hắn muốn ở lại bảo vệ Tiếu Tiếu.
