Tay Cầm Mười Tấn Vàng, Trọng Sinh Trước Mạt Thế Một Tháng - Chương 74: Zombie Lại Quỳ Bàn Giặt ---
Cập nhật lúc: 12/01/2026 18:07
Nhan Tiếu thả Lộc Trạch vẫn còn đang hậm hực ra, tiếp tục để cậu ngồi ghế phụ.
Cậu cầm nửa ly sữa chưa uống hết, đôi má phồng lên từng đợt, giống như một con cá nóc đang nén giận.
Bản thân zombie vốn đã lạnh lẽo, kết quả ngồi đó còn tỏa ra áp suất thấp, lầm lì uống sữa.
Sau khi uống hết nửa ly sữa còn lại, cậu lạnh lùng lau sạch khóe miệng, lén lút liếc nhìn Nhan Tiếu một cái.
Tầm mắt dời từ trên xuống dưới, chú ý đến vị trí cô bị đứa bé chạm vào, ngón tay cậu cuộn lại đầy vẻ không vui.
Nhan Tiếu một tay giữ vô lăng, tay kia lấy túi khoai tây chiên mang theo đặt lên đùi ăn, cảm nhận được ánh nhìn, cô đưa túi khoai tây qua: "Cậu có ăn không?"
Lộc Trạch nhỏ bé lạnh lùng lắc đầu, một lúc không kiềm chế được, cậu nấc lên một tiếng "siêu hung dữ".
"Khụ..."
Nhan Tiếu tỏ vẻ bị khoai tây làm nghẹn, ho liên tiếp mấy tiếng, ngón tay luống cuống khiến xe dừng khẩn cấp bên lề đường.
Họ đã ra khỏi phạm vi nội thành, đang ở trên con đường nhỏ ngoại ô, zombie gần đó ngửi thấy hơi thở của Lộc Trạch nên không dám đến gần, vẫn khá an toàn.
Cô ho mấy tiếng, lấy từ không gian ra một chai trà xanh, uống một ngụm lớn cho trôi, cảm thấy con zombie này quá mức đáng yêu, khóe môi khẽ cong lên một độ cong nhàn nhạt.
Lộc Trạch nhìn ra cô đang cười, càng thấy tủi thân hơn, cậu đặt cái ly nhỏ của mình lên phía trước, quay người về phía cửa sổ, dỗi không thèm nhìn cô.
Nhan Tiếu ở phía sau xoa đầu cậu, dỗ dành bằng giọng ôn hòa: "Được rồi, đừng không vui nữa, cậu là một con zombie lớn thế này, sao lại đi ăn giấm với một đứa bé chứ?"
Lộc Trạch được vuốt lông, tuy chưa quay đầu lại nhìn cô nhưng cái đầu lại vô thức dụi dụi vào lòng bàn tay cô.
Cô bất lực tháo dây an toàn, quỳ ngồi trên ghế lái, người áp sát qua.
Trong không gian chật hẹp, cô cố gắng ôm c.h.ặ.t lấy đôi vai cậu, Nhan Tiếu đã ôm lấy con zombie của mình từ phía sau.
Lộc Trạch nhìn cửa sổ xe, thông qua hình ảnh phản chiếu thấy chuỗi động tác này, sống lưng cứng nhắc dần thả lỏng dưới sự an ủi của cô.
Cậu bị ôm từ phía sau nên không thể quay đầu, chỉ có thể chú ý qua gương chiếu hậu, ngón tay thon dài chạm vào bàn tay nhỏ bé ấm áp của cô.
Dưới hình ảnh từ gương chiếu hậu, đôi môi đỏ mọng kiều diễm của thiếu nữ khẽ áp tới, dán lên phần mặt bên dưới tai cậu.
Cái tai gắn mác zombie ngay lập tức "vèo" một cái biến thành màu đỏ rực.
Ôm khoảng một phút, Nhan Tiếu mới buông cậu ra.
Lộc Trạch ngơ ngác quay đầu lại, trên mặt và cổ đều ửng lên một chút sắc hồng.
Nhan Tiếu lại xoa đầu cậu, cười dỗ dành: "Sau này tôi không ôm bé Hy nữa, được không?"
Lúc này đầu óc Lộc Trạch tỏ ra rất linh hoạt, đoán được ý của cô.
Vì ôm đứa bé nên sợ cậu ghen, thế nên mới ôm cậu để bù đắp sao?
Cậu mới không phải loại zombie nhỏ mọn hay ghen tuông đâu nhé!
Hơn nữa chỉ ôm thôi thì sao mà đủ?
Zombie nhỏ trầm tư một lát, đột nhiên vươn tay vồ tới, ngang ngược ôm c.h.ặ.t lấy eo cô, khuôn mặt tuấn tú hơi ửng đỏ, ở ngay vị trí mà Hà Hy đã chạm vào, cậu cũng dùng sức dụi dụi, hít sâu một hơi mùi hương trên người cô.
Thật mềm mại, thật ấm áp.
Lộc Trạch đã hết buồn bực: (❁´◡❁)✲゚
Dưới một loạt thao tác, chai trà xanh đặt phía trước xe rung lắc hai cái rồi rơi xuống dưới.
Nhan Tiếu bị ôm lấy thì ngẩn ra, đôi tay lơ lửng không cử động, mãi đến lúc này mới kịp chộp lấy chai trà xanh sắp đập trúng lưng zombie, cô khá bất lực đặt tay lên lưng cậu vuốt lông.
"Được rồi, chúng ta dừng lại lâu rồi, phải xuất phát về nhà thôi."
Trong lòng Lộc Trạch không muốn về nhà cho lắm, cậu quyến luyến dụi thêm hai cái nữa mới chậm chạp thẳng người dậy.
Chằm chằm nhìn vào đôi môi đỏ của cô, cậu lại đờ đẫn một lát, yết hầu chuyển động.
Nhan Tiếu đưa tay giúp cậu chỉnh lại quần áo, cất ly sữa trống không vào không gian, rồi đưa chai trà xanh mình đang uống cho cậu cầm để làm mát.
Zombie nhỏ ngoan ngoãn ôm chai trà xanh theo cô về nhà.
Lái xe từ giữa trưa đến sáu giờ chiều, bầu trời xám xịt một mảnh, cành cây bên đường phủ đầy sương giá, mặt sông đã đóng một lớp băng mỏng.
Cũng may là không có tuyết lớn, nếu không đường về sẽ rất vất vả.
Khi về đến nhà, trời đã tối hẳn, từ sảnh chính tầng một đi vào phòng, bên trong tối om, lạnh lẽo y như bên ngoài.
Nhan Tiếu xoa xoa tay, lên sân thượng bật cầu d.a.o điện, dọn dẹp nhà cửa một chút, những món đồ thu lại trước đó cũng được lấy ra lần nữa.
Vừa về đến nhà, Lộc Trạch như có tâm sự, trở nên đặc biệt bám người, dính sát sau lưng Nhan Tiếu như một cái đuôi nhỏ, luôn đi theo sát nút.
Khi sắp xếp lại đồ đạc trong nhà, có một số thứ cần cắm điện, Nhan Tiếu lo lắng cậu sẽ bị thương nên đành đuổi cậu ra ngoài trước: "Lộc Trạch, cậu đi tắm đi, thay bộ đồ ngủ rồi về phòng đợi tôi."
Lộc Trạch nhìn cô một hồi, đôi môi xanh đen mấp máy nhưng không nói gì, có chút tủi thân khịt khịt mũi, quay người, tủi thân cúi đầu rời đi.
Tranh thủ thời gian này, Nhan Tiếu tháo dây thép của lưới điện bên ngoài xuống, sắp tới hàn triều ập đến, trời tuyết sẽ kéo dài liên tục, lưới điện cũng mất tác dụng.
Nhưng may mắn là ngoại trừ Đoạn Giang may mắn thoát c.h.ế.t, những người khác trong đội Diêm La đều đã c.h.ế.t, vị trí của cô hiện tại không có nhiều người biết, hơn nữa nguồn nước xung quanh vẫn chưa khôi phục, sẽ không có người sống nào tự tìm đến đây, cô ở đây vẫn an toàn.
Nhưng tháo lưới điện đi, Nhan Tiếu cứ thấy không yên tâm, cô giăng mấy sợi dây quanh sân, hai đầu kéo vào trong nhà treo chuông, một khi có người đột nhập sẽ phát ra âm thanh.
Cô còn dự định bảo Lộc Trạch gọi mấy con zombie đến trông nhà phía ngoài, có người đến thì hét thật to, biết đâu còn chặn đứng được kẻ xâm nhập, tóm lại chắc chắn là hiệu quả hơn chuông.
Sau khi thiết lập cơ quan xong, cô lên lầu tìm Lộc Trạch.
Vừa đẩy cửa: "Lộc Trạch, cậu..."
Giọng Nhan Tiếu khựng lại, cô đờ đẫn đứng ở cửa.
Cô nhìn thấy con zombie nhỏ đã tắm rửa sạch sẽ, thay bộ đồ ngủ khủng long lông xù, đang tự giác quay mặt vào tường quỳ trên bàn giặt, cái đuôi khủng long phía sau rũ xuống t.h.ả.m, cả con zombie trông vô cùng đáng thương.
Vừa mới tắm xong người vẫn còn ướt, tóc cũng chưa lau khô, những giọt nước trượt dọc theo làn da, trượt xuống đường xương hàm hoàn hảo, đi ngang qua yết hầu và xương quai xanh.
Chứng kiến cảnh tượng này, não bộ Nhan Tiếu nhất thời không phản ứng kịp, một lúc lâu sau mới nhớ ra lúc trước vì giáo d.ụ.c nhóc zombie tội nghịch diêm trong không gian, dường như cô đã nói bảo cậu về nhà tự tìm bàn giặt mà quỳ.
Chẳng trách ban ngày nhắc đến chuyện về nhà cậu lại kháng cự như vậy, về đến nơi thì tủi thân, cứ dụi vào người cô, hóa ra là sợ bị phạt.
Nhan Tiếu sững sờ vài giây, cởi giày đi chân trần lên t.h.ả.m, đi tới phía sau cậu.
Cảm nhận được có người đến gần từ phía sau, zombie nhỏ quỳ rất thẳng, cúi gầm mặt, hai tay áp sát hông, dáng vẻ trông cực kỳ ngoan ngoãn.
Mắt Nhan Tiếu sáng rực như sao: (☆☆)
Zombie ngoan ngoãn thế này thì ai mà không yêu cho được!
Cô lấy khăn lông đặt lên đầu zombie, nhẹ nhàng lau một lúc cho khô mái tóc ngắn của cậu, sau đó xách cổ áo sau của zombie nhỏ, ép cậu đứng dậy.
"Biết lỗi chưa?" Nhan Tiếu hỏi.
