Tay Cầm Mười Tấn Vàng, Trọng Sinh Trước Mạt Thế Một Tháng - Chương 8: Tích Trữ Hàng Hóa, Mua Mua Mua (hạ) ---
Cập nhật lúc: 12/01/2026 17:54
Bên cạnh đó, cô tìm đến mấy nhà hàng mình thích ăn nhất, vào đó là bắt đầu gọi món.
Thịt kho tàu, gà cung bảo, sườn xào chua ngọt, gà quay, vịt quay, ngỗng nướng, cánh gà, chân gà, sườn cừu, đùi cừu... hễ là món yêu thích, cô đều đặt từ 100 đến 1.000 phần tùy mức độ thích.
Mì sợi sống, mì cán tay, sủi cảo, mỗi loại 1.000 cân.
Bánh bao, sủi cảo, bánh nhân thịt, bánh trứng, trứng kho trà, quẩy, bột đậu nành... các món điểm tâm sáng mỗi thứ mua 5.000 phần.
Bà chủ quán ăn sáng sững sờ, sau khi hỏi đi hỏi lại vẫn cảm thấy khó xử, nói rằng những thứ này không thể làm xong trong một ngày.
Nhan Tiếu thương lượng với bà chủ, quán ăn sáng sẽ giao đồ cho cô trong vòng ba ngày.
Ngoài những thứ này, còn có quán đồ nướng.
Nhan Tiếu tìm đến mấy quán lớn nhất, thịt xiên nướng, rau xiên nướng đều đặt mua với số lượng cực lớn.
Cô còn ra chợ mua 200 bộ dụng cụ nướng, thứ này khá tiện dụng, không chỉ dùng nướng đồ mà sau này biết đâu có thể dùng để nấu cơm.
Còn 20 ngày nữa là đến mạt thế.
Sau mấy ngày liên tục nắng nóng, ánh mặt trời ngày càng gay gắt, Nhan Tiếu đi một vòng quanh biệt thự rồi đến chợ điện máy, thay mới toàn bộ điều hòa, bình nóng lạnh, máy hút mùi, nồi cơm điện, nồi nấu điện, lò vi sóng và máy giặt trong nhà.
Tất cả các phòng trong biệt thự, bao gồm cả tầng hầm đều được lắp điều hòa, cục nóng được cố định c.h.ặ.t bằng l.ồ.ng sắt.
Tuy rằng không lâu sau sẽ mất điện, nhưng trong nửa năm sắp tới, các thiết bị điện vẫn có thể sử dụng được.
Đồ gia dụng mới mua đều là loại vận hành êm ái, cô đã đặc biệt kiểm tra một lượt, dù ở trong phòng giặt đồ hay xem tivi thì bên ngoài biệt thự cũng không nghe thấy tiếng động.
Nếu chỉ mở một chiếc điều hòa, tiếng cục nóng cũng không quá lớn.
Cô cũng mua thêm một số loại đài thu thanh đời cũ của một thương hiệu Hoa Quốc để dự phòng.
Cô mua 200 chiếc điện thoại di động, 200 máy tính bảng, 200 máy tính xách tay, tất cả đều đã sạc đầy pin; ngoài ra còn mua 10.000 viên pin sạc dự phòng dung lượng lớn và 100.000 sợi cáp sạc.
Hai mươi chiếc USB dung lượng siêu lớn đã tải sẵn phim truyền hình, điện ảnh và tiểu thuyết.
Cô lại đến hiệu sách mua hàng ngàn cuốn tiểu thuyết, cứ thấy sách dạy nấu ăn là mua hết, dự tính sau này phải tự nấu ăn, ngon hay không chưa bàn tới, ít nhất cũng không để mình bị ngộ độc. Còn có các loại sách về trồng trọt, chăn nuôi, chế tạo máy móc, sinh tồn nơi hoang dã... đủ loại sách kỹ năng cầu sinh cô đều mua cả, không biết có dùng tới không nhưng dù sao cũng không đắt.
Trong không gian có một con suối nhỏ, bên trong là nước ngọt có thể uống được.
Dù vậy, Nhan Tiếu vẫn mua 1.000 thùng nước khoáng tích trữ vào không gian, chủ yếu là để lấy vỏ chai, sau này có thể giữ lại để bán.
Cô đến tiệm thuê xe chọn 30 chiếc ô tô kiên cố, chỉ thuê một tháng, đổ đầy xăng, khóa kỹ rồi đỗ tại những địa điểm không xa bên ngoài biệt thự, trong đó một chiếc được lái vào nhà, giấu trong tầng hầm.
Trong không gian cô giấu 20 chiếc, tạo thành một bãi đỗ xe nhỏ. Để tiết kiệm diện tích, những chỗ để xe cũng được tận dụng để chứa các vật phẩm khác, trên xe cũng chất đầy vật tư.
Xe máy địa hình cô thuê 15 chiếc, đỗ ở tầng hầm 5 chiếc, trong không gian 10 chiếc.
Những chiếc xe tốt thì người có chút đầu óc sẽ không dám cướp, chỉ cần lại gần cạy khóa là còi sẽ hú vang, lúc đó sẽ thu hút zombie tới, chưa kịp vào xe thì người đã mất mạng rồi.
Dĩ nhiên, nếu thực sự có kẻ to gan, Nhan Tiếu cũng không ngại để hắn lái đi một chiếc.
Còn 18 ngày nữa là đến mạt thế, thứ Năm.
Sáng sớm Nhan Tiếu đã nhận được điện thoại của Hướng Thần.
"Nhan Tiếu, luận văn của anh em viết đến đâu rồi? Ngày mai là bảo vệ rồi đấy."
Nhan Tiếu suy nghĩ một chút: "Em sắp viết xong rồi, luận văn đưa cho anh, em muốn viết tốt một chút."
Có lẽ do bình thường cô quá phục tùng, làm "liếm cẩu" quá nhiều lần nên Hướng Thần không hề nghi ngờ lời cô nói: "Được rồi, vậy em nhanh lên, tối nay gửi cho anh."
"Vâng!"
Nhan Tiếu cúp máy, trở mình ngủ tiếp một lát.
Quá trưa, cô sửa soạn sạch sẽ rồi đến bệnh viện thăm Trần Thiến.
Hà Thiên Minh đúng là một người chồng tốt, trong thời gian Trần Thiến ở cữ, ông giao hết công việc cho tâm phúc, còn bản thân thì kề cận không rời nửa bước.
Sắc mặt Trần Thiến đã tốt hơn nhiều, em bé rất khỏe mạnh, đang nằm trong nôi ngủ ngon lành.
Nhan Tiếu mang theo mười hộp sữa bột cùng một ít quần áo nhỏ cho trẻ sơ sinh.
Hà Thiên Minh không ngờ cô sẽ tới, lộ vẻ ngạc nhiên nhìn một cái rồi vẫn nhận lấy những món quà này.
Trong phòng bệnh không có người ngoài, ông vừa giúp Trần Thiến múc cơm, vừa giả vờ vô ý hỏi một câu: "Lần trước tôi định tặng cô ít quà, nghe nói cô ra nước ngoài, mới về sao?"
Người Nhan Tiếu hơi cứng lại.
Cô sống ở căn hộ đơn thân, hàng xóm xung quanh đều không quen biết, việc ra nước ngoài cô không nói với bất kỳ ai, vậy mà Hà Thiên Minh lại biết.
Rõ ràng là sau khi chuyển khoản, ông ta đã điều tra hành tung của cô.
Nhưng cũng không có gì lạ, hạng người như ông ta lăn lộn trong giới xã hội đen, cảnh giác một chút cũng là bình thường.
Cô chỉ ra nước ngoài mua đồ, không chạm đến lợi ích của ông ta, cũng không làm hại ông ta, Hà Thiên Minh sẽ không quản nhiều như vậy.
Nhan Tiếu gật đầu, hào phóng thừa nhận: "Vâng, có tiền rồi nên ra nước ngoài đi dạo chút thôi."
Chắc chắn không chỉ đơn giản là đi dạo.
Hà Thiên Minh mím môi.
Ông đã phái người bí mật kiểm tra lịch sử chi tiêu của Nhan Tiếu ở nước ngoài, toàn bộ đều là chuyển khoản, 3,8 tỷ tệ, giờ chỉ còn chưa đầy 600 triệu.
Nhưng những nơi cô chuyển khoản tới, hoặc là nơi bán gạo, hoặc là nơi bán t.h.u.ố.c, còn một số tài khoản cá nhân Hà Thiên Minh không tra ra được, nhưng nhìn chung không thấy có vấn đề gì lớn.
Nhan Tiếu muốn lảng sang chuyện khác: "Hà tiên sinh, nước M còn nóng hơn trong nước, lúc em đi đúng lúc vật giá leo thang, anh nói xem vật giá trong nước vài ngày tới liệu có tăng không?"
Nhan Tiếu nói là sự thật, vật giá ở nước M quả thực đang tăng, nhưng đó là vào ngày cô rời đi, thời tiết nắng nóng, mọi người bắt đầu chú ý mua lương thực, kết quả phát hiện thị trường đứt hàng, vì có kẻ nào đó đã gom sạch lương thực từ trước.
Dĩ nhiên, đó chỉ là đứt hàng tạm thời, nhà cung cấp chưa kịp bổ sung mà thôi.
Nhưng hiện tượng này vẫn gây ra hoảng loạn, giá lương thực lập tức tăng vọt.
Nghĩ đến đây, cô chột dạ sờ sờ mũi.
Hà Thiên Minh gật đầu: "Tất nhiên rồi, vật giá trong nước chắc cũng sẽ tăng trong tuần này."
Ông nghĩ đến điều gì đó, trầm tư suy nghĩ.
Thấy vậy, Nhan Tiếu cảm thấy mục đích đã đạt được, đứng dậy nói: "Hà tiên sinh, phu nhân, tôi còn có việc, xin phép đi trước."
Hà Thiên Minh: "Ừ, để tôi tiễn cô."
Ông sắp xếp cho Trần Thiến xong xuôi rồi tiễn Nhan Tiếu ra khỏi bệnh viện, suốt dọc đường không hỏi thêm gì.
Đợi khi Nhan Tiếu lên xe, Hà Thiên Minh mới nói: "Nếu cô không chê, sau này cứ gọi tôi là anh Hà đi, có việc gì cần giúp cứ tìm tôi, chuyện khác không dám hứa chắc, chứ ở mảnh đất Ninh Thành này tôi vẫn có chút tiếng nói."
Hà Thiên Minh có ý muốn kết giao, Nhan Tiếu cầu còn không được, cười nói: "Vậy sau này anh Hà cứ gọi em là Nhan Tiếu là được, anh vào với chị đi, hôm nào rảnh em lại tới thăm anh chị."
Thời tiết thực sự quá nóng, mới ra ngoài một chuyến mà lúc về đã mồ hôi đầm đìa.
Nhan Tiếu đi tắm, lúc trở ra đã gần 5 giờ chiều, trên điện thoại có sáu cuộc gọi nhỡ.
Không cần mở ra cô cũng biết là ai gọi, cô không để ý, vào không gian sắp xếp vật tư.
Mười phút sau, cuộc gọi thứ bảy vang lên.
Nhan Tiếu nhấn nút nghe.
Giọng Hướng Thần mang theo vẻ giận dữ: "Nhan Tiếu, em đi đâu đấy?"
"Tôi đang bận, có việc gì không?"
Hướng Thần sững người, cáu tiết: "Luận văn của anh đâu?"
"Luận văn gì?" Nhan Tiếu hỏi lại.
Hướng Thần nghiến răng nghiến lợi: "Đừng có giả vờ không hiểu với anh, luận văn của anh, cái luận văn anh bảo em viết hộ ấy, mau đưa đây."
"Ồ~"
Nhan Tiếu ngồi xuống, gằn từng chữ hỏi: "Hướng Thần, luận văn của anh tại sao lại bắt tôi viết? Anh cho tôi được lợi lộc gì à?"
"Nhan Tiếu!"
Đến nước này, Hướng Thần cuối cùng cũng hiểu ra: "Cô dám chơi tôi?"
"Lần trước không giặt quần áo cho anh thì thôi, lần này bảo viết cái luận văn cũng không viết, hạng đàn bà lười biếng như cô có tư cách gì mà đòi ở bên anh? Anh cảnh cáo cô, nếu tối nay không đưa luận văn cho anh, sau này dù cô có quỳ xuống cầu xin anh cũng không bao giờ đồng ý để cô làm bạn gái anh đâu."
