Tên Chú Rể Không Phải Anh - 3

Cập nhật lúc: 13/08/2026 07:01

Tôi không từ chối.

“Được, con sẽ kết bạn.”

Đối phương nhanh ch.óng chấp nhận lời mời, sau đó gửi đến một tin nhắn ngắn gọn.

“Xin chào, tôi tên Lạc Thời Dương.”

Tôi tùy tiện lướt qua thông tin cá nhân của cậu ấy, sau đó phát hiện cậu mới chỉ hai mươi ba tuổi.

Nhỏ hơn tôi tận bốn tuổi, như vậy làm sao có thể thích hợp được?

Căn phòng lúc này yên tĩnh đến kỳ lạ.

Tôi ngồi một mình trên tấm t.h.ả.m, vậy mà lại vì sự im lặng này mà cảm thấy có chút buồn bã.

Rõ ràng tất cả mọi chuyện đều đã kết thúc rồi, chẳng phải sao?

Thế nhưng những ký ức vụn vặt tích tụ suốt mấy năm qua vẫn không chịu nghe lời, lần lượt hiện lên trong tâm trí tôi.

Theo tiêu chuẩn mà người đời vẫn thường đ.á.n.h giá, tôi chỉ có thể xem là một cô gái bình thường.

Gia cảnh không có gì nổi bật, ngoại hình cũng chẳng quá xuất sắc, thế nhưng tôi lại luôn có một sự tự tin gần như cố chấp.

Khi còn đi học, thành tích của tôi rất tốt, dù sống tại một tỉnh nổi tiếng với kỳ thi đại học cạnh tranh khốc liệt, lần nào tôi cũng nằm trong nhóm đứng đầu, trường đại học theo học sau đó cũng thuộc hàng danh tiếng nhất.

Đến khi đi làm, năng lực của tôi cũng không hề thua kém bất kỳ ai.

Những dự án mà người khác không thể xử lý, chỉ cần tôi chịu khó bỏ thêm chút thời gian, cuối cùng vẫn có thể hoàn thành ổn thỏa.

Từ nhỏ tôi đã hiểu rằng đối với đàn ông, chỉ có người do chính mình chủ động tranh giành mới không phải thứ thừa thãi còn sót lại sau người khác.

Vì thế, trước khi quen biết Lục Duật Nam, tôi cũng từng thành công theo đuổi vài chàng trai có ngoại hình rất đẹp.

Chỉ có điều, lần nào sau khi thật sự theo đuổi được họ, nhìn những gương mặt đẹp như bình hoa cùng đầu óc trống rỗng chỉ cần nói vài câu đã lộ rõ, tôi cũng nhanh ch.óng cảm thấy chán ngán.

Cho đến khi gặp được Lục Duật Nam.

Ngoại hình của anh thuộc hàng cực kỳ xuất sắc, còn năng lực, học vấn và kiến thức đều gần như không có điểm nào để chê.

Có thể nói, người đàn ông này phù hợp với mọi tiêu chuẩn mà tôi từng đặt ra, gần như không có góc độ nào khiến tôi thất vọng.

Khi ấy tôi hoàn toàn không biết rằng mỗi lần ra ngoài, Lục Duật Nam vẫn luôn cố ý giữ vẻ kín tiếng và khiêm tốn.

Tôi cũng không hề biết gia thế của anh tốt đến mức mua những món trang sức trị giá vài triệu tệ cũng tùy tiện chẳng khác nào đến cửa hàng đồng giá hai tệ nhập hàng.

Tôi chỉ đơn giản cho rằng anh là một người đàn ông có ngoại hình đẹp, trong tay hơi có chút tiền, muốn theo đuổi được cũng chỉ là vấn đề sớm muộn.

Vì vậy, tôi ngẩng đầu lên, nở một nụ cười vô cùng tự tin rồi chủ động gọi anh.

“Anh có người yêu chưa?”

“Nếu chưa có, để tôi theo đuổi anh được không?”

Anh sững người một lát, sau đó mở miệng bằng giọng điệu cay nghiệt đến mức chẳng chút nể nang.

“Tôi rất coi trọng ngoại hình, hay là cô đi phẫu thuật thẩm mỹ trước đi?”

Tôi nghiêm túc lắc đầu rồi trả lời anh.

“Không cần đâu, tôi rất thích gương mặt mà bố mẹ đã cho mình.”

Không cần nhắc đến gia thế hay năng lực, chỉ dựa vào gương mặt ấy thôi, bên cạnh Lục Duật Nam cũng chưa bao giờ thiếu phụ nữ.

Vì vậy, ngay từ ban đầu, anh thật sự không hề thích tôi.

Có đôi khi nửa đêm nằm bên cạnh anh, tôi vẫn vô thức mở lại những đoạn tin nhắn từ thời mình kiên trì theo đuổi anh.

Mỗi lần đọc lại đều khiến tôi khó xử đến mức chẳng biết nên giấu mặt vào đâu.

“Tôi thật sự không thích cô, đừng tiếp tục lãng phí thời gian vào tôi nữa.”

“Là con gái thì nên có chút lòng tự trọng được không?”

“Biết dừng đúng lúc đi, tôi chưa từng gặp ai mặt dày như cô.”

“Cô thích bộ nào thì mặc bộ đó, dù cô mặc gì tôi cũng thấy khó coi.”

“Ngày nào cũng khao khát đến thế, cô mau đi tìm một người yêu đi được không?”

Khi ấy, số người chủ động lao về phía anh thật sự quá nhiều, còn tôi chỉ là một cái tên vô cùng mờ nhạt nằm giữa đám đông đó.

Suốt ba năm, tôi tận mắt nhìn hết cô gái này đến cô gái khác xuất hiện bên cạnh anh.

Mỗi lần anh bắt đầu yêu đương, tôi sẽ tự động biến mất, tập trung toàn bộ thời gian vào công việc và học tập.

Chỉ cần anh khôi phục trạng thái độc thân, tôi lại lập tức chui ra từ một góc không ai biết đến.

Anh nhìn thấy tôi, chỉ có thể tặc lưỡi đầy bất lực.

“Cô đúng là âm hồn không chịu tan.”

Tôi hoàn toàn không đồng ý với cách nói ấy.

Tôi nghiêm túc bảo anh: “Anh cũng có lỗi.”

Nếu anh thật sự chán ghét tôi đến mức đó, với thủ đoạn và năng lực của mình, anh có vô số cách khiến tôi hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của anh.

Nhưng anh chưa từng làm vậy.

Việc mặc cho tôi tiếp tục dây dưa vốn đã là một dạng dung túng, thậm chí có thể xem như thái độ ngầm cho phép.

So với những người bạn gái từng ở bên cạnh anh, tôi thật sự quá mức bình thường, có lẽ vì thế nên anh vẫn luôn do dự.

Tôi không biết sự do dự của anh còn phải kéo dài đến bao giờ.

Khi đó đã là năm thứ ba, tôi bắt đầu nghĩ có lẽ mình thật sự nên từ bỏ.

Thế nhưng trong một lần ngoài ý muốn, hai chúng tôi lại trở nên thân mật với nhau.

Sau khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, anh im lặng rất lâu, gần như chẳng nói một lời nào.

Dù anh không chịu thừa nhận, nhưng trong chuyện gần gũi, chúng tôi quả thật vô cùng hòa hợp, đến mức chỉ cần trải qua một lần cũng đủ khiến anh nhớ mãi.

Tôi vẫn luôn biết những người giống như anh phần lớn chẳng phải người tốt đẹp gì.

Vì thế ban đầu tôi cũng không đặt quá nhiều hy vọng, chỉ cảm thấy được trải nghiệm một lần như vậy đã là đủ.

Nhưng sau khi hai người thật sự ở bên nhau, Lục Duật Nam lại hoàn toàn khác với dáng vẻ thường ngày, thậm chí có thể xem là nghiêm túc hiếm thấy trong chuyện yêu đương.

Mỗi lần đi đâu anh đều chủ động báo cho tôi đúng giờ, sau khi tan làm cũng ít khi ra ngoài vui chơi, vì chuyện này còn nhiều lần bị bạn bè xung quanh cười nhạo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tên Chú Rể Không Phải Anh - Chương 3: 3 | MonkeyD