Tên Đồng Nghiệp Ảo Tưởng - Chương 3
Cập nhật lúc: 13/08/2026 17:01
Bên dưới là một tấm ảnh mờ, lờ mờ nhìn ra gương mặt của tôi, còn thân thể thì bị ghép vào một người phụ nữ gần như khỏa thân, phông nền là giường khách sạn.
Nhóm chat lập tức sôi lên.
[WTF, ai vậy?]
[Nhìn góc nghiêng hơi giống Quản lý Tô bên thương hiệu?]
[Không phải chứ? Bình thường chị ta lạnh lùng nghiêm túc lắm mà?]
Tôi nhìn màn hình, đầu ngón tay gõ nhẹ lên bàn phím, sau đó mở danh sách thành viên nhóm, tìm ra tài khoản vừa được lập hai giờ trước, chụp màn hình lưu lại.
Điện thoại rung lên, chị Lý nhắn tin tới:
[Tô Duệ, chuyện trong nhóm kia có phải trò của Vương Vĩ không? Có cần tôi lên tiếng giúp cô không?]
Tôi trả lời:
[Không cần, cứ để hắn diễn tiếp.]
Năm phút sau, trong nhóm lại nhảy ra một tin nhắn mới:
[Loại phụ nữ này cũng xứng làm quản lý à? Đề nghị công ty điều tra quá trình thăng chức của cô ta, biết đâu toàn là ngủ mà leo lên!]
Tin nhắn vẫn đến từ tài khoản ảo kia.
Tôi bật cười, nhấc điện thoại gọi vào số nội bộ của phòng IT:
“Giám đốc Lưu, tôi là Tô Duệ bên thương hiệu.
Phiền anh giúp tôi tra địa chỉ IP đăng nhập của ‘người dùng 74839’ trong nhóm chat ẩn danh công ty.
Vâng, cần ngay bây giờ.”
Tám giờ tối, tôi ngồi trong phòng họp của văn phòng luật, trước mặt là luật sư Trương và một người quen của anh ấy bên bộ phận an ninh mạng.
“Địa chỉ IP đã được xác nhận, đến từ mạng nội bộ công ty, thiết bị đăng nhập là một chiếc Huawei P40.”
Luật sư Trương đẩy một tập tài liệu sang cho tôi:
“Khớp với mẫu điện thoại mà cô cung cấp — chính là điện thoại của Vương Vĩ.”
Cảnh sát Trần bên an ninh mạng xem qua phần chứng cứ tôi thu thập, gật đầu:
“Tội vu khống, phát tán vật phẩm đồi trụy, cộng thêm chứng cứ quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c trước đó — đã đủ điều kiện khởi tố.”
“Chưa cần vội.” Tôi khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn. “Đợi thêm chút nữa.”
“Đợi cái gì?”
Tôi mỉm cười, mở điện thoại ra. Trên màn hình là bài đăng Vương Vĩ vừa đăng lên WeChat Moments năm phút trước:
[Con đàn bà này sớm muộn cũng bị trời phạt!]
Đính kèm là một tấm ảnh khỏa thân đã làm mờ mặt, nhưng bất cứ ai quen tôi đều có thể nhận ra.
“Đợi hắn tự tay dâng chứng cứ đến trước mặt tôi.”
---
Sáng hôm sau, tôi mang giày cao gót bước vào sảnh công ty, thấy rõ cô lễ tân cố tình né ánh mắt của mình.
Trong thang máy, vài đồng nghiệp đang thì thầm to nhỏ cũng lập tức im bặt khi tôi vừa bước vào.
Sắc mặt tôi vẫn không thay đổi, đi thẳng về văn phòng. Nhưng vừa tới cửa, tôi đã bị Giám đốc Nhân sự chặn lại.
“Tô Duệ, có chuyện cần nói với cô.”
Vẻ mặt ông ta trông vô cùng nghiêm trọng:
“Công ty nhận được một vài… tin đồn không tốt về cô.”
“Vậy sao?” Tôi nhướng mày. “Tin đồn gì?”
“Chuyện này…”
Ông ta đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng. Trên đó là bài viết dài Vương Vĩ đăng trong group lớn công ty lúc rạng sáng, tiêu đề đập thẳng vào mắt:
“Vạch trần bộ mặt thật của Quản lý thương hiệu Tô Duệ: Con đàn bà đào mỏ dùng thân xác để thăng tiến”.
Bài viết nhồi nhét đủ loại mô tả dơ bẩn, bịa rằng tôi dựa vào “quy tắc ngầm” để được thăng chức, đời tư hỗn loạn, thậm chí còn kèm theo vài tấm ảnh và đoạn chat giả.
Tôi bình tĩnh đọc hết, rồi lấy từ túi xách ra một chiếc USB, đẩy sang trước mặt Giám đốc Nhân sự.
“Trong này có ghi âm, hình ảnh và bản trích xuất camera chứng minh Vương Vĩ đã quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c tôi suốt ba tháng qua, cùng chứng cứ hôm qua hắn làm giả rồi phát tán hình ảnh đồi trụy.”
Tôi ngừng lại một thoáng:
“À, còn có cả bản ghi nội bộ chứng minh hắn truy cập trái phép thông tin cá nhân của tôi.”
Sắc mặt Giám đốc Nhân sự thay đổi ngay lập tức.
“Thêm nữa,” tôi nói tiếp, “luật sư của tôi đã báo án. Chiều nay cảnh sát sẽ đến công ty thu thập chứng cứ. Mong phòng nhân sự phối hợp đầy đủ.”
Ông ta vội lau mồ hôi: “Đương nhiên, đương nhiên…”
4
Tôi đứng dậy, chỉnh lại tay áo vest, khẽ mỉm cười:
“À đúng rồi, phiền ông chuyển lời tới Vương Vĩ —”
“Suất cơm tù của hắn, tôi mời.”
Bài bịa đặt dài lê thê của Vương Vĩ trong group lớn công ty tồn tại chưa đến hai tiếng đã bị gỡ xuống, nhưng ảnh chụp màn hình thì đã sớm lan khắp các nhóm chat riêng.
Tôi ngồi trong văn phòng, từ tốn lướt điện thoại, nhìn từng tin nhắn hiện lên — có người sốc, có người hoài nghi, cũng có kẻ âm thầm hả hê.
Chị Lý gửi cho tôi hơn mười tin nhắn thoại, giọng vừa tức vừa lo:
“Tô Duệ, đừng xem mấy thứ bẩn thỉu đó nữa! Chúng tôi đều biết rõ Vương Vĩ là hạng người gì!”
Tôi đáp lại bằng một sticker “không sao”, sau đó thuận tay mở khung chat riêng với Vương Vĩ —
Cuộc trò chuyện trước đó dừng lại từ ba tháng trước, lúc hắn hỏi cuối tuần tôi có muốn đi ăn cùng không, tôi trả lời: “Xin lỗi, tôi có hẹn rồi.”
Bây giờ, tôi gửi cho hắn một tin mới:
“Vương Vĩ, xóa bài cũng vô dụng thôi, tôi đã lưu lại toàn bộ ảnh chụp màn hình.”
Tin nhắn vừa gửi đi đã hiện “đã đọc”, nhưng đối phương vẫn im lặng mãi không trả lời.
Tôi gần như có thể tưởng tượng được cảnh hắn đang trừng mắt nhìn màn hình điện thoại, mồ hôi rịn đầy trán.
Năm phút sau, cửa văn phòng tôi bị đẩy bật ra.
Vương Vĩ đứng ngay ngưỡng cửa, sắc mặt xám ngoét, đôi mắt đầy tia m.á.u.
Hắn đóng sầm cửa, bước mấy bước đã lao đến trước bàn tôi, hai tay đập mạnh xuống mặt bàn:
“Tô Duệ! Rốt cuộc cô muốn thế nào?!”
Tôi tựa lưng vào ghế, hai tay đan lại đặt trên gối, ngẩng đầu nhìn hắn:
“Câu này lẽ ra phải để tôi hỏi anh mới đúng. Bịa chuyện, vu khống, phát tán ảnh đồi trụy — anh nôn nóng muốn c.h.ế.t đến thế à?”
“Tôi cảnh cáo cô!” Hắn nghiến răng, cố hạ thấp giọng, “Đừng tưởng mời luật sư là có thể dọa được tôi! Tôi làm ở công ty năm năm rồi, quan hệ của tôi rộng hơn cô nhiều! Nếu làm lớn chuyện, cô nghĩ Tổng Giám đốc Trần sẽ đứng ra bảo vệ cô sao?”
