Tết Năm Nay Về Quê, Tôi Phát Hiện Ra Thang Máy Của Khu Chung Cư Luôn Dừng Ở Tầng 18 - Chương 7

Cập nhật lúc: 30/06/2026 09:02

Ăn cơm xong, tôi xuống lầu đi đổ rác, lúc đứng đợi thang máy, tôi lại vô thức liếc nhìn buồng cabin bên cạnh một cái.

Nó đang dừng ở tầng 18.

Tim tôi bỗng chốc thắt lại, nhưng ngay sau đó liền phát hiện ra, lần này nó chỉ dừng ở đó một lát rồi lại tiếp tục di chuyển đi lên.

Xem ra là hệ thống đã thực sự được sửa chữa triệt để rồi.

Đổ rác xong quay trở lại, tôi bắt gặp bác Lưu ngay tại cửa sảnh tòa nhà.

Nhìn thấy tôi, bác ấy liền bày ra bộ dạng thần bí, rón rén nói: “Chu Duyệt này, bác kể cho cháu nghe chuyện kỳ quái này. Cái căn hộ ở tầng 18 của gia đình gặp chuyện năm ngoái ấy, gần đây vừa mới bán được rồi đấy.”

“Bán được rồi ạ? Không phải người ta bảo là nhà đó có ma ám sao bác?”

“Đúng thế chứ lị! Nhưng có một người mua từ nơi khác đến, họ chẳng tin mấy chuyện thần thánh ma quỷ này đâu, thấy giá rẻ là xuống tiền mua luôn.”

Bác Lưu hạ thấp giọng xuống hết mức: “Điều kỳ quái hơn nữa là, đúng vào ngày dọn vào ở, người mua đó nói lúc mở tủ bếp ra thì phát hiện bên trong bày sẵn một bàn thức ăn tất niên đầy đủ, vẫn còn bốc khói nóng hổi, trong khi rõ ràng căn nhà bỏ hoang bấy lâu nay làm gì có ai vào.”

Tôi ngẩn người ra, c.h.ế.t lặng tại chỗ.

“Cháu xem có ly kỳ, quái dị không cơ chứ?” Bác Lưu xoa xoa hai cánh tay, “Nhưng cái người mua đó cũng bạo gan lắm, bảo chắc là do chủ nhà trước để lại nên đem vứt hết đi luôn. Từ đó về sau thì không thấy xảy ra chuyện gì kỳ lạ nữa.”

Tôi khẽ mỉm cười: “Có lẽ gia đình đó cuối cùng cũng đã được ăn một bữa cơm đoàn viên thực sự rồi ạ.”

Bác Lưu nghe không hiểu ý tôi: “Cháu vừa nói cái gì cơ?”

“Dạ không có gì đâu ạ.” Tôi lắc đầu, “Bác Lưu ơi, cháu xin phép lên lầu trước đây ạ.”

27

Thang máy đến, tôi bước vào bên trong, ấn nút tầng 15.

Trong lúc thang máy đang đi lên, tâm trí tôi lại hiện lên cảnh tượng đêm hôm đó khi ngồi ăn cơm tất niên ở phòng 1804, nhớ về nụ cười ấm áp của gia đình bốn người họ.

Có lẽ, bọn họ cuối cùng cũng đã được đi đến nơi mà mình thuộc về.

Có lẽ, lúc này đây ở một thế giới khác, bọn họ đang thực sự được quây quần, đoàn viên trọn vẹn bên nhau.

Thang máy dừng ở tầng 15, cửa mở ra, mẹ tôi đã đứng đợi ngay ở cửa căn hộ: “Đổ cái rác thôi mà sao đi lâu thế con? Mau vào nhà đi, bố con vừa bổ hoa quả xong này.”

“Dạ, con vào ngay đây ạ.” Tôi mỉm cười rạng rỡ, bước nhanh vào nhà.

Cánh cửa khép lại, nhốt toàn bộ ánh đèn hiu quạnh của hành lang ở bên ngoài.

Trong nhà, tivi đang bật rộn ràng, đĩa hoa quả tươi ngon được bày biện trên bàn trà, bố mẹ tôi thì đang tranh luận xem chương trình giải trí nào hay hơn.

Một khung cảnh vô cùng bình dị, nhưng lại ngập tràn hơi ấm.

Đây có lẽ chính là hương vị thực sự của sự đoàn viên.

28

Tôi cứ ngỡ câu chuyện đến đây là đã có một cái kết viên mãn.

Thế nhưng, vào một đêm muộn ba tháng sau đó, tôi đang phải cày cuốc tăng ca đến tận 2 giờ sáng trong căn phòng trọ thuê ở Thâm Quyến.

Điện thoại bàn bỗng nhiên đổ chuông dồn dập, hiển thị cuộc gọi từ mẹ tôi.

“Chu Chu à, con vẫn chưa ngủ phải không?” Giọng nói của mẹ nghe có vẻ vô cùng kỳ lạ, ngập ngừng.

“Dạ con chưa, có chuyện gì thế mẹ?”

“Mẹ kể cho con nghe chuyện này, con nghe xong thì đừng có tức giận nhé.” Mẹ khựng lại một chút, rồi nói tiếp, “Bố con vừa mới đi nghe ngóng được chuyện này, bảo là cái gia đình ở tầng 18 khu nhà mình ấy... thực ra họ根本 không hề qua đời.”

Tôi ngẩn người, đầu óc trống rỗng: “Cái gì cơ ạ?”

“Chính là gia đình bốn người bị đồn là ‘tử vong do ngộ độc khí gas’ vào đêm Giao thừa năm ngoái ấy.” Mẹ hạ thấp giọng xuống, “Họ vẫn còn sống sờ sờ ra đấy, hiện tại đang làm ăn kinh doanh ở thành phố ngay bên cạnh mình này.”

“Không thể nào, chuyện này hồi đó báo chí, tin tức địa phương đều đưa tin rầm rộ rồi mà mẹ...”

“Đấy toàn là tin vịt, tin giả hết!” Mẹ tôi nói, “Hôm nay mẹ đi chợ gặp bà Vương hàng xóm cũ, con gái bà ấy làm việc ở đồn cảnh sát, chính tai cô ấy nói là gia đình đó hàon toàn chẳng làm sao cả. Trước đêm Giao thừa năm ngoái họ đã thu dọn đồ đạc dọn đi nơi khác sống rồi, chuyện rò rỉ khí gas là có thật, nhưng lúc đó trong nhà không có một ai ở nhà cả.”

Đầu óc tôi lúc này hoàn toàn đảo lộn, hỗn loạn thành một đống: “Vậy tại sao thang máy cứ luôn tự động dừng ở tầng 18? Rồi cả cái gia đình bốn người mà con gặp đêm hôm đó nữa...”

“Tất cả những chuyện đó đều là một trò đùa dai ác ý!” Mẹ tôi tức giận nói, “Hôm nay ban quản lý tòa nhà vừa mới tóm gọn được thủ phạm rồi, chính là mấy đứa con vịt giời của mấy hộ gia đình khác sống ở tầng 18, mấy đứa đó đều là sinh viên đại học cả, tụi nó đã cúi đầu thừa nhận hết rồi.”

“Thừa nhận cái gì ạ mẹ?”

“Thừa nhận tụi nó đã dùng một thiết bị điều khiển từ xa để can thiệp vào hệ thống vận hành của thang máy, khiến nó cứ luôn tự động chạy lên dừng ở tầng 18. T tụi nó còn tự ý lẻn vào phòng 1804 để bày biện, trang trí bối cảnh như thật, rồi lắp đặt cả thiết bị loa âm thanh giấu kín bên trong để phát ra tiếng người nói chuyện, tiếng bát đũa ăn cơm.”

29

Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay, cả bàn tay run rẩy dữ dội: “Vậy còn những người mà con trực tiếp gặp mặt...”

“Mấy đứa học sinh đó nói, tụi nó thấy ngày nào con đi làm về cũng đứng chằm chằm quan sát cái thang máy, nên tụi nó bàn nhau quyết định ‘trêu chọc’ con một vố cho vui.

Tụi nó biết đêm Giao thừa con phải tăng ca về muộn, nên đã lên kế hoạch giở trò lừa bịp trong thang máy từ trước.

Cái cảm giác thang máy di chuyển theo chiều ngang thực chất chỉ là do tụi nó cố tình làm thang máy bị trục trặc kỹ thuật đột ngột, cộng thêm sự ám thị tâm lý của con lúc đó quá hoảng sợ mà tự tưởng tượng ra thôi. Còn về gia đình bốn người kia...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tết Năm Nay Về Quê, Tôi Phát Hiện Ra Thang Máy Của Khu Chung Cư Luôn Dừng Ở Tầng 18 - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD